Hôm nay,  

Quá Đáng!

19/12/201100:00:00(Xem: 16829)
Bùi Tín Viết Cho Đài VOA - Thứ Sáu, 16 Tháng 12 Năm 2011: Quá Đáng!

bui_minh_hang_bui_tin_blog-large-contentChị Bùi Minh Hằng ôm chiếc nón 'HS-TS-VN' sau cuộc giằng co với lực lượng đeo băng đỏ.

Bùi Tín

Trong cuộc sống, mọi sự quá đáng là có hại, nhất là sự quá đáng trong sự đối xử giữa con người với nhau cũng như trong sự đối xử của chính quyền với công dân của nước mình.
Đó là trường hợp nóng hổi, khi chính quyền trong nước đối xử với nữ công dân Bùi Thị Minh Hằng, sau khi chị tham dự một số cuộc biểu tình yêu nước chống bọn bành trướng Trung Quốc. Ngày 27/11/2011 vừa qua, sau khi được tin một số bạn của chị ở Hà Nội bị bắt giữ trong một cuộc tụ tập để ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông phát biểu trước Quốc hội về tình hình biển Đông, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam đã bị Trung Quốc đánh chiếm một số đảo và cũng cho rằng luật biểu tình là cần thiết, chị đã cùng bạn bè giương biểu ngữ «phản đối bắt giữ người trái phép» tại Sài Gòn. Chị bị công an bắt và đưa ra Hà Nội ngày 28/11 rồi bị đưa lên trại cải tạo Thanh Hà - Vĩnh Phú của Bộ Công an. Con trai chị, gia đình và bạn bè bặt tin tức của chị hơn 10 ngày đêm, nay mới được thông báo là chính quyền Hà Nội đã quyết định đưa chị vào trại cải tạo với thời hạn là 24 tháng.
Thật là quá đáng, phi lý, và phi pháp.
Phi lý, phi pháp vì chị Hằng bị kết tội, đưa vào trại cải tạo, mất tự do trong 2 năm, mà không ai cho biết là chị phạm tội gì, khi chị chưa được đưa ra xét xử công khai, có sự bào chữa của luật sư và của bản thân bị cáo. Chính phủ đã cam kết với thế giới là xây dựng một chế độ pháp quyền nghiêm minh, sao lại có thể hành động phi luật pháp, theo kiểu luật rừng, rẻ rúng quyền sống tự do của công dân mình đến vậy.
Đây là một việc làm tàn ác, thâm độc đối với một phụ nữ dũng cảm, ngay thật, thực lòng yêu nước, thương dân, chỉ có «tội» trong con mắt của những kẻ mất gốc, «hèn với giặc ác với dân», coi những công dân nhiệt tình tỏ thái độ chống bành trướng là có tội. Sự phi lý, phi pháp, tàn ác đã vượt quá mọi giới hạn khi nhà nước bày mưu bắt một nữ công dân khảng khái, lương thiện để cưỡng bách đưa vào trại cải tạo giành cho gái mãi dâm, bọn trộm cắp, lừa đảo, những kẻ nhiễm HIV, theo kiểu bắt cóc của mafia chuyên sống ngoài vòng pháp luật.
Qua việc làm quá đáng này, dư luận theo dõi thời cuộc trong nước có thể đặt vấn đề là phải chăng Bộ Chính trị hiện nay có thái độ căm thù cao độ đối với những ai dám đụng đến «thiên triều» của họ và những ai dám bóc trần tội tham nhũng vô hạn độ của chính họ. Điều này giải thích vì sao Luật sư Cù Huy Hà Vũ lại bị kết án đến 7 năm tù giam và 5 năm quản chế, vì sao nhà trí thức Trần Huỳnh Duy Thức lại bị xử phạt đến 16 năm tù và 5 năm quản chế, vì sao nhà báo Điếu Cày lại biệt tăm tích hơn 1 năm nay.

Đây là một điều mỉa mai chua chát khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa chủ tọa phiên họp của Ban chỉ đạo cải cách tư pháp của nhà nước, nhằm chấn chỉnh ngành tư pháp - toà án, xây dựng một nền tư pháp nghiêm minh, hiện đại.
Việc làm này còn là một hành động có tính cách khiêu khích thô bạo đối với các nhà tư vấn đầu tư quốc tế mới vừa họp xong giữa Hà Nội khi họ yêu cầu trước hết là phải cải cách sâu rộng, đồng bộ và toàn diện thể chế chính trị - kinh tế - tài chính – tư pháp, coi đó là điều kiện để Việt Nam nhận được đầu tư tiếp tục của quốc tế.
Hành động này cũng có tính cách ngang nhiên khiêu khích Tổng thống Barack Obama và Ngoại trưởng Hillary Clinton, khi 2 nhà lãnh đạo này cũng như nhiều nhân vật có trách nhiệm của Hoa Kỳ gần đây đều đặt rõ điều kiện để nâng quan hệ chiến lược với Hoa Kỳ là tôn trọng nhân quyền và xây dựng nền pháp chế minh bạch. Các vị này còn lưu ý là Việt Nam gần đây chẳng những không có cải thiện gì về mặt này, mà tình hình có phần còn xấu hơn trước.
Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua Nghị quyết 484 công khai yêu cầu chính phủ Việt Nam «tôn trọng các quyền cơ bản con người và chấm dứt lạm dụng các viện dẫn mơ hồ về an ninh quốc gia như điều luật 79 và 88 của bộ Luật hình sự Việt Nam ». Nghị quyết ghi rõ tên của 34 công dân Việt Nam đã bị nhà nước bắt giam một cách tùy tiện.
Đây cũng là một hành động có tính cách khiêu khích rất nghiêm trọng đối với Liên Hiệp Quốc, với Cao ủy Nhân quyền của LHQ, với Ủy ban chống việc giam giữ vô căn cứ của LHQ, khi Ủy ban này vừa ra 2 thông báo liên tiếp công khai chỉ rõ việc bắt giữ những trí thức, người theo các tôn giáo ở Việt Nam là vô căn cứ, vi phạm các văn kiện mà chính phủ Việt Nam đã cam kết tôn trọng, cần trả tự do sớm nhất và còn phải bồi thường cho họ.
Tình thế đang luôn đổi mới, liên tiếp biến động theo hướng có lợi cho nhân dân, cho phong trào dân chủ ở mọi nơi. Cả một phong trào ủng hộ chị Bùi Minh Hằng đang lên cao. Biết bao sáng kiến mang tính quần chúng đang nảy nở. Hai đội bóng đá NO/U ở Hà Nội và Sài Gòn được thành lập, với đội ngũ mở rộng cùng với số cổ động viên, thi đấu hàng tuần. Phong trào quyên tiền giúp gia đình 3 cha con yêu nước Huỳnh Ngọc Tuấn/ Huỳnh Thục Vy/Huỳnh Ngọc Hiếu bị công an tước đoạt 3 ngàn đôla, còn đòi phạt 250 triệu đồng một cách ngang ngược, đang được thực hiện.
Trong cuộc sống mọi điều quá đáng là có hại.
Tàn bạo quá đáng. Ý thức nô lệ quá đáng. Khinh dân quá đáng. Mù quáng quá đáng. Coi thường dư luận quá đáng. Rồi họ sẽ lâm nguy. Họ sẽ sống với ai?
Bùi Tín

Ý kiến bạn đọc
21/12/201103:06:59
Khách
csvn là một chánh phủ luật rừng , tại việt nam những trường dạy luật hoặc các luật sự ,điều bị nhà nước cột tay
bịch miệng .chính phủ thì ra cả ngàn luật ,nào là luật quyền tự do của người dân vân vân .nhưng kết cuộc chính phú csvn chỉ sử dụng một luật một đó là luật [ mọi rợ ] csvn nên đặc lại cái tên trường đại học công an nhân dân
lại thành trường đại học đào tạo công an [ mọi rợ ] như vậy mới đúng nghĩa của nó .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm xưa ở xứ ta, có màn độc diễn, ra tranh cử tổng thống mà không có ai chạy đua cùng với mình. Năm 1971, TT Thiệu ra tranh cử lại,
Lái xe trên Xa lộ 5 từ Quận Cam xuống San Diego, trên đường có bảng tên và bảng chỉ lối vào Camp Pendleton, là căn cứ thuỷ quân lục chiến Mỹ có chiều dài hơn 20 dặm.
Giáp Hải còn tên là Giáp Trừng, hiệu Tiết Trai, quê Bắc Giang, còn gọi là Trạng Kế. Tương truyền, cha đẻ của ông ở làng Bát Tràng họ Hà, nên còn gọi ông là Hà Giáp Hải,
mừng là Mẹ vẫn còn hiện hữu với con cháu và chúng tôi trân quý vô vàn. Mẹ già như đèn trước gió, leo lét và mong manh.
Ngày xưa, thuở Việt Nam Cộng Hòa trong giai đoạn vừa xây dựng phát triển, vừa chiến đấu chống lại tham vọng xâm lăng của cộng sản, là mơ ước của Singapore
chánh trị Tự Do, một nền kinh tế quản trị Tư bản mà lại có một tổ chức Xã hội kiểu Cộng đồng Xã hội Chủ Nghĩa Trung Ương tập quyền chỉ đạo, trên thế giới chỉ có Cộng Hòa Pháp
Má tôi cứ nói trong phône rằng "sao con không về cho má nhìn lần cuối..." Má đâu có biết con đang khổ như thế nào khi không được về thăm má một lần!
“Thảm họa Bắc thuộc” là tựa đề cuốn phim tài liệu của nhóm Film Club ở Thủ đô Hoa Thịnh Đốn sẽ phát hành vào hạ tuần tháng 6 (2015),
Lê Quang Bí (Bôn) quê tỉnh Hải Dương. Ông thi đỗ Hoàng giáp (Tiến sĩ) năm 1526, đời Lê Cung Hoàng. Năm 1527, Họ Mạc soán ngôi nhà Lê, ông trở thành quan nhà Mạc.
triển lãm và vinh danh bác Nguyễn Ngọc Hạnh vào 12 giờ trưa ngày thứ bẩy 9 tháng 5-2015; lúc 2 giờ ngày 9 tháng 5-2015 cộng đồng Việt San Jose sẽ có chương trình văn nghệ hướng về Nepal
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.