Hôm nay,  

Cuối Đời, Cuối Năm

23/12/201100:00:00(Xem: 10038)
Cuối Đời, Cuối Năm

Nguyễn thị cỏ May
Người ta thường nói ở tuổi cuối đời ai được sống an lành là người có phước. Cựu Tổng thống Jacques Chirac ở tuổi 79, ngày 15 tháng 12, vừa bị Tòa án Paris tuyên án phạt Ông 24 tháng tù treo về tội «lạm dụng tín nhiệm, biển thủ công quỹ, thủ lợi bất hợp pháp» trong vụ án «nhân viên ma» của Tòa Đô chánh Paris trong thời gian Ông làm Đô trưởng . Ông nhận bản án và không chống án . Ông vẫn khẳn định là Ông hoàn toàn vô tội.
Bản án hình sự của Cựu Tổng thống Chirac là một bản án lịch sử và đầu tiên của nền Đệ V Cộng Hòa Pháp . Đúng hơn từ Chánh phủ Vichy !
Phiên Tòa lịch sử
Toà vừa tuyên bố bản án 2 năm tù treo cho Cựu Tổng thống Chirac, nhiều người lấy làm tức giận vì đã không làm gì có thể ngăn chặn trước . Họ không thể chấp nhận một phán quyết như vậy cho Ông Chirac được .
Ông Chirac không tới hầu Tòa . Trong phòng xử, có để sẳn cái ghế bọc nhung đỏ sẩm, trên chổ dựa cày miếng giấy ghi tên Jacques Chirac . Khi Tòa tuyên án, nhìn chiếc ghế đọc bản án .
Trong lúc đó, Ông Chirac theo dỏi phiên Tòa . Tại Văn phòng của Ông ở đường Lille do Chánh phủ cấp, không xa chổ ở của Ông lắm, những người thân của Ông tụ hợp nhau chung quanh Ông: Claude, con gái của Ông, Đổng lý Văn phòng của Ông, Bertrand Landrieu, người bạn thân Maurice Ulrich và một nhóm những người thân cận từng phụ tá Ông trong Chánh quyền .
Vào trưa ngày 15 tháng 12, tại phóng xử, Ông Chánh án Dominique Pauthe tuyên phạt Ông Chirac 2 năm tù treo về tôi “lạm dụng tín nhiệm”, “biển thủ công quỉ ” và “thủ lợi trái phép”.
Con gái của Ông Chirac phản ứng ngay “Phải kháng cáo mới được” vì “ nếu ta không kháng cáo thì người ta sẽ không hiểu tại sao ”.
Ba vị trạng sư của Ông Chirac thuộc hàng nổi tiếng ở Paris thảo luận với nhau “Nếu kháng cáo, ta hi vọng được gì ? Bao giờ ? Trong một năm ? Trong hai năm ? Với ai xử án ? ” .
Cuộc thảo luận diển ra. Ông Chirc theo dỏi . Đôi khi Ông gật đầu, có lúc Ông cao mày tỏ vẻ thắc mắc . Rồi Ông im lặng. Vẻ mệt mỏi hiện ra .
Cuộc thảo luận dẩn tới ý cụ thể là nên tìm một lối thoát danh dự. Với lập luận “Không kháng cáo, chính là một cách làm chủ lấy số phận của mình ” .
Qua buổi chiều, nhóm thân cận với Ông Chirac họp lại . Có thêm con rể của Ông Chirac, nguyên Tổng thư ký Tổng thống phủ, và vị Giáo sư Trường Luật, trong lúc đó, Ông Chirac vắng mặt . Bà bernadette Chirac đi về Corrèze nơi Bà Đại diện, qua điện thoại, Bà theo ý kiến “ không kháng cáo” .
Tới tối,Văn phòng Cựu Tổng thống Chirac phát hành một thông cáo gởi cho báo chí : “Cựu Tổng thống ghi nhận phán quyết của Tòa án”, không khỏi bị “tổn thương ” và “ buồn ”nhưng“ Ông quyết liệt phản đối nội dung bản án” . Vì thế, Ông không kháng cáo . Ông nói “Tôi, rất tiếc, không còn sức lực cần thiết để theo đuổi với các phiên Tòa để bênh vực sự thật nữa . Sự tôn trọng những cơ chế của chúng ta để cho mọi việc được lắng dịu …Tôi tin tưởng ở đồng bào của tôi biết tôi là ai : một con người lương thiện .”
Cái khó của Tòa án
Theo hồ sơ, Ông Chirac là người có sáng kiến và vai chánh trong vụ “ lạm dụng tín nhiệm, biển thủ công quỉ và thủ lợi trái phép” trong vụ “nhơn viên ma” được Tòa đô chánh trả lương mà làm việc nơi khác, như làm việc cho đảng RPR của Ông . Nói tới “ nhơn viên ma ”, bạn đọc chắc còn nhớ thời Việt nam Cộng hòa ta cũng có đầy “lính kiển”, “lính ma” nhưng không thấy có mấy ai ra Tòa.. Càng không có Tổng thống ra Tòa vì Tổng thống là người bất khả xâm phạm ! Nhưng “ lính kiển ”, “ lính ma ” hoàn toàn khác với “ nhơn viên ma” ở đây vì “lính kiển” là lính có mặt nhưng không làm việc thật sự, “lính ma” là lính có tên, có lảnh lương nhưng không thấy hiện diện ở đơn vị hay nhiệm sở bao giờ . Còn “nhơn viên m ” làm cho Ông Chirc bị 2 năm tù treo là người không làm việc ở cơ quan chủ quản của mình mà đi làm việc cho nơi khác .
Ông Chirac đã chi trả lương cho “nhơn viên ma” do Ông dựng lên làm thâm thụt hết lối 1 400 000 euros của ngân sách Tòa Đô chánh Paris .
Khi luận án, Tòa không thể không cứu xét những yếu tố quan trọng như vụ “ nhơn viên ma ” đã được Tòa Đô chánh Paris, kế nhiệm, không đứng đơn dân sự và chấp nhận Ông Chirac hoàn trả khoảng tiền trên cho Tòa Đô Chánh ( Ông Chirac trả 1/3, đãng UMP, hậu thân của RPR, lảnh trả 2/3 ), thâm niên phục vụ nước Pháp, Ông Chirac không lấy tiền đó bỏ túi, tình trạng sức khỏe của Ông sa sút . Nhưng Ông vi phạm luật khi Ông quản lý công quỉ làm thiệt hại quyền lợi của dân Paris dưới trách nhiệm của Ông . Vì vậy Tòa phải buộc tôi Ông . Trong vụ này, có 7 người liên hệ, 5 bị án tù treo, 2 người được miển tố .
Khi bản án tuyên bố, phe Tả phần lớn đều đón nhận với sự hoan hỉ như “ kẻ chiến thắng ” . Tuy Ông Chirac không còn là đối thủ nhưng vẫn là “ phe địch ” theo biện chứng Ta / Địch muôn thuở !

Vài giai thoại về Ông Chirac
Lúc Ông Chirac đang tại chức, vụ “ nhơn viên ma ” đã bùng nổ nhưng Ông không bị dính miểng vì hưởng quyền miển nhiểm của Tổng thống theo điều 67 của Hiến pháp . Ông Alain Jupé, Thủ tướng và Tổng trưởng của Ông bị 1 năm tù treo và 2 năm mất quyền ứng cử . Mản hạn, Ông Jupé trở lại ứng cử và tái đắc cử Thị trưởng thành phố Bordeaux . Hiện nay, Ông làm Tổng trưởng Ngoại giao và nhơn vật số 2 trong Chánh phủ của Ông Fillon
Lúc đó, nhiều người Pháp nói đùa trong Cà-phê “Khi Ông Chirac thôi làm Tổng thống, Ông phải đi ghi tên xin việc làm ở văn phòng tìm việc của Bộ Lao động (vì suốt đời, Ông chỉ làm Dân biểu, Thị trưởng hoặc Thủ tướng và Tổng thống), Ông lâm cảnh không nhà ở (vì suốt đời Ông ở nhà Chánh phủ cấp ) và ra hầu Tòa . Nay thực tế cho thấy Ông mất việc vì không làm những chức vụ củ nửa, ra hầu Tòa và bị án tù treo 2 năm. Không có nhà cũng đúng vì tới nay, gần 5 năm, Ông vẫn chưa tìm mướn được cho Ông và Bà vợ một nơi ở theo ý muốn . Hiện Ông Bà phải ở tạm căn Appartement của gia đình Hariri,cố Thủ tướng Liban, cho mượn . Thật tình phải nói là quá tội nghiệp cho Ông Chirac . Thân phận của Ông ngày nay rât ứng nghiệm vào lời bông đùa của một số dân chúng trong lúc trà dư tữu hậu . Mới hay miệng đời ăn phó-mác, uống rượu chác nói đâu, có đó !
Nhưng Ông Chirac ở nhờ căn Appartement của bạn cho mượn tạm cũng khá hơn 90 % dân Pháp có nhà . Căn Appartement nằm trên Bến Voltaire, Quận VII Paris, một mặt trông ra sông Seine, mặt kia nhìn qua Bảo tàng viện Louvre. Tuy phía bờ sông Seine có hơi ồn vì nhiều tiếng xe chạy nhưng chiều xuống, ngồi trên bao lơn, nhìn xuống sông Seine êm đềm trôi thì cũng đáng lấy làm nên thơ lắm .
Căn Appartement cho 2 Ông Bà Chirac ở tạm từ gần 5 năm nay rộng 396 m2, gồm 8 phòng, có garage và sân trong cho xe đậu, chớ không phải chỉ có 180 m2 như nhiều người nói .
Căn Appartement này có lịch sử lâu đời vì nó xây cất vào thế kỷ XVII . Nhưng nó không có giá trị lịch sử vì đã một lần sửa chửa gần như xây cất lại mới hoàn toàn . Trong thời gian từ năm 1695 – 1710, Bà Louise Renée de Penancoet de Keroualle, tình nhơn của vua Charles II của Anh, ở tại đây . Bà là người có tiếng tham tiền nên tìm cách thu về cho bà những đồ vật có giá trị như bàn ghế, tủ, giường, tranh ảnh, …
Sau năm 2000, nhà thời trang LVMH (Louis Vuiton, Moet, Hennessy) bán lại cho gia đình cố Thủ tướng Liban bị ám sát tháng 2 năm 2005 với giá 21 triêu quan Pháp (=3 triêu euros) vì nhà thời trang thấy không thích hợp để làm xưởng làm việc . Gia đình Hariri muốn mua chỉ vì nhắm cái sân trong làm chổ đậu được nhiều xe . Khi để cho Ông Bà Chirac ở tạm chờ kiếm nhà, gia đình Hariri làm lại 2 cánh cửa lớn, đúng theo mẫu củ, bằng gổ sồi với mở đóng tự động . Sự thay đổi này làm cho những gia đình ở trong khu đó thấy dể chịu nên họ đều cảm ơn Ông Chirac . Ngoài ra, họ còn được hưởng ké sự bảo vệ an ninh vì luôn luôn ngày đêm đều có 1 xe cảnh sát đậu ngay trước cửa canh gát .
Gia đình Hariri cảm ơn Ông Chirac vì lúc làm Tổng thống, Ông đón nhân gia đình Hariri ở lại Pháp và còn cho bảo vệ an ninh chống lại sự khủng bố của Syrie thường xuyên hăm dọa .
Luật cứng rắn nhưng là luật
T.T Sarkozy đón nhận tin Ông Chirac bị 2 năm tù treo nhưng không có lời bình luận. Ông chỉ nói “ Sự việc này không nên làm cho mọi người quên đi sự dấn thân trường kỳ của Ông Chirac đóng góp phục vụ đất nước, điều đó xứng đáng và còn xứng đáng mải mải để Ông được dân chúng quí trọng .”
Trước sự nghiệp lớn của Ông Chirac, sự quí mến của đại đa số dân Pháp dành cho Ông, Tòa án đã thấy khó phán quyết sự vi phạm luật của Ông . Nhưng luật pháp của chế độ pháp trị không cho phép vượt qua nguyên tắc căn bản của chế độ dân chủ “Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật ” .
Phiên Tòa sử Ông Chirac gồm những người “ độc lập ”, tức thành phần không do Chánh phủ bổ nhiệm trước đây .
Ông Chirac bị phạt tù tuy không bị giam giử, và nhứt là không bị quản chế như ở Việt nam, nhưng cũng là một tổn thương lớn của một vị Tổng thống ở cuối đời . Con người ta sống trọn vẹn trong lành cho tới ngày cuối là một điều mà mọi người mơ ước .
Buồn cho Ông Chirac, đã được ở trong Chánh quyền suốt đời, đó cũng là cái phước lớn hơn người, mà còn bất hạnh là không ở trong Chánh quyền Việt nam xã hội chủ nghĩa . Nếu Ông làm Chủ tịch nước Việt nam thì chắc chắn chẳng bao giờ Ông bị Tòa phạt, mặc dầu Ông có lấy làm của riêng hằng tỉ dô-la đi nữa .
Ai không tin, cứ đi hỏi Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, và các Ủy viên TW đảng…sẽ được trả lời .
Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta thường có nhiều cách định nghĩa về hy vọng. Hy vọng là một cảm xúc lạc quan, một niềm tin tươi sáng rằng mọi thứ chắc chắn sẽ được cải thiện. Hy vọng có thể đến từ một tiếng nói cá nhân xa lạ nào đó trong triệu triệu người trên thế giới này. Hy vọng có thể đến từ một bản tuyên bố chung của hai phong trào đối lập. Hy vọng là phải nhận ra rằng cái ác và sự bất công có thể chiếm ưu thế ngay cả khi chúng ta đang đối đầu với nó. Hy vọng là khi nhìn thấy rõ một bên sáng và một bên tối, thấu hiểu rằng vòng cung của vũ trụ đạo đức có thể không uốn cong về phía công lý – nhưng chúng ta không tuyệt vọng. Hy vọng, là khi một đêm vinh danh nghệ thuật trở thành nơi hàng trăm người giơ cao ngọn đuốc tôn vinh sự kiên cường, tiếng nói dũng cảm, như một lời nhắc nhở với thế giới rằng nghệ thuật và nhân văn là không thể tách rời.
Donald Trump từng bóng gió rằng mình xứng đáng được khắc tượng trên núi Rushmore, sánh vai cùng những bậc khai quốc công thần nước Mỹ. Bên kia Thái Bình Dương, Tập Cận Bình chẳng màng đá núi, nhưng ôm mộng lọt vào sử xanh, đặt mình ngang hàng những “đại thánh đế vương” của đảng và đất nước. Bởi thế, cuộc duyệt binh rùm beng ở Thiên An Môn vừa rồi không chỉ là phô trương cờ trống rình rang, mà là lời tuyên cáo giữa chiến địa, là tiếng trống thúc quân của một kẻ đang gấp gáp thúc ngựa đuổi theo bá mộng thiên cổ.
Bạn, tôi, chúng ta, không ai an toàn trước bạo lực súng đạn ở Mỹ. Chắc người Mỹ chưa kịp quên hình ảnh người mẹ tất tả chạy trên đôi chân trần, tìm con trong vụ xả súng mới nhất ở Annunciation Catholic School in Minneapolis tháng vừa qua. Những đứa trẻ xứng đáng có đời sống an toàn để đến trường mỗi ngày và trở về an toàn trong vòng tay cha mẹ. “Thay vì kích động thêm bạo lực, các nhà lãnh đạo chính trị nên tận dụng thời điểm này để đoàn kết chúng ta hướng tới những thay đổi hợp lý về súng đạn mà đa số người Mỹ ủng hộ,” Giáo sư Robert Reich đã nói như thế.
Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nghiêm trọng về kinh tế, chính trị và công nghệ, toàn cầu hoá – vốn từng được xem là động lực chính thúc đẩy cho tăng trưởng và thịnh vượng – đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Tiến trình công nghiệp hoá và toàn cầu hoá đã đem lại nhiều thành tựu vượt bậc trong suốt thời gian dài qua, từ thế kỷ XX sang thế kỷ XXI, đặc biệt là thông qua sự chuyên môn hoá, tự do thương mại và tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, các cuộc khủng hoảng tài chính, đại dịch toàn cầu, chiến tranh và cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc đã khiến mô hình toàn cầu hoá truyền thống bộc lộ nhiều tình trạng bất ổn...
Nhiều thế hệ sống ở Sài Gòn những năm của thập niên 80-90, khi con gà trống của Thương Xá Tax chưa bị bức tử, khi những hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng vẫn là nét thơ mộng của Sài Gòn, có lẽ đều quen thuộc với câu “Chương Trình Truyền Hình Đến Đây Là Hết…” Nó thường xuất hiện vào cuối các chương trình tivi tối, khi chưa phát sóng 24/24. Thời đó, mỗi ngày truyền hình chỉ phát sóng trong một số khung giờ nhất định (thường từ chiều đến khuya) nên hầu như ai cũng có tâm lý chờ đợi đến giờ ngồi trước màn ảnh nhỏ, theo dõi vài giờ giải trí. Đó cũng là chút thời gian quên đi một ngày cơ cực, bán mồ hôi cho một bữa cơm độn bo bo thời bao cấp. Nhắc nhớ chút chuyện xưa, để nói chuyện nay, đang diễn ra ở một đất nước văn minh hàng đầu, từng là niềm mơ ước của biết bao quốc gia về quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.
Trên mạng gần đây lan truyền một bức tranh chuỗi tiến hóa ngược nhại kiểu Banksy - vẽ hình ảnh tiến hóa quen thuộc từ khỉ tiến tới người, nhưng đến giữa chặng đường, một gương mặt ai cũng nhận ra quay lưng đi ngược lại về phía khỉ. Cái dáng ngoảnh đầu ấy khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến hình ảnh nước Mỹ hôm nay. Giữa thế kỷ XXI, lẽ ra phải tiếp tục đi tới, nhưng thay vì mở rộng tự do học thuật – ngọn nguồn của sáng tạo – chúng ta lại thấy những dấu hiệu nước Mỹ thoái lui theo một quỹ đạo lạ lùng: thử nghiệm một kiểu “tiến hóa ngược”.
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
Sau thất bại trước đối thủ đảng Dân Chủ Joe Biden trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, nội các “gia đình trị” của Donald Trump gần như biến mất khỏi chính trường. Các đồng minh không thể có cùng tiếng nói với Trump, nhất là sau vụ bạo loạn Quốc Hội Jan 06. Duy nhất một người vẫn một lòng trung thành không bỏ rơi Trump, đó chính là Stephen Miller. Nhiệm kỳ hai của Trump, người được cho là có quyền lực hơn trong vòng tròn thân cận của Trump, hơn cả JD Vance, chẳng ai khác hơn chính là Stephen Miller. Để tạo ra những ảnh hưởng chính trong chính quyền Trump hôm nay, Miller đã có một đường dài chuẩn bị, khôn ngoan và nhẫn nại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.