Hôm nay,  

Cộng Hòa: Con Thuyền Không Bến?

27/12/201100:00:00(Xem: 13864)

Cộng Hòa: Con Thuyền Không Bến?

Vũ Linh

Việc các ứng viên Cộng Hoà đấm đá nhau đã mang lợi lớn cho TT Obama...

Mùng ba Tháng Giêng tới là ngày tiểu bang Iowa sẽ chính thức mở màn cuộc tranh cử tổng thống Mỹ, với cuộc bầu sơ bộ đầu tiên trong nội bộ đảng Cộng Hòa. Đếm lại thì không còn bao lâu nữa, nhưng vẫn chưa ai nhìn thấy một hình ảnh rõ nét nào từ phía đảng này. Vẫn chưa ai biết ai sẽ có hy vọng thắng.

Trong khi bên Dân Chủ hoàn toàn ổn định, không ai ra tranh chức với đương kim tổng thống thì bên Cộng Hòa lại quả là rối hơn tơ vò.

Chỉ có một ứng viên duy nhất là ở trong tình trạng ổn định, đó là cựu thống đốc Massachusetts Mitt Romney, nhưng ông chỉ có hậu thuẫn của không tới một phần tư đảng viên. Còn lại thì vẫn là một lô chính khách nhẩy lên nhẩy xuống, chạy ra chạy vào, chẳng ai biết đâu mà đoán. Cột báo này đã bàn ra tán vào về bốn nhân vật Cộng Hòa, luôn phiên nổi lên rồi lặn xuống. Từ bà dân biểu Michele Bachmann, đến thống đốc Texas Rick Perry, rồi doanh gia Herman Cain, và cuối cùng là cựu chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich. Nhưng rồi hình như ông này cũng vẫn chưa phải là người…cuối cùng.

Cũng không khác gì những người đi trước, ông Gingrich vào cuộc với những tỷ lệ hậu thuẫn lẹt đẹt dưới mắt cá chân, rồi bất ngờ vọt lên như hỏa tiễn, để rồi rớt xuống cũng rất mau chóng. Ông Gingrich bắt đầu với những tỷ lệ cỡ 5% hậu thuẫn, ì ạch mãi mới lên tới mức 10%, rồi bất ngờ vù lên trên 40%, để rồi chỉ hai tuần sau là tuột xuống khoảng 25% lại. Một phần tư hậu thuẫn cũng còn khá cao so với những người đi trước ông, như bà Bachmann và ông Perry bây giờ lẹt đẹt ở mức dưới 10%, hay ông Cain đã bỏ cuộc. Tuy nhiên cái hướng rõ ràng của ông Gingrich là đang đi xuống khá nhanh.

Một lần nữa, điều đáng nói là trong khi ngôi sao mới Gingrich tuột dốc thì ông Romney vẫn không ngoi lên được. Chỉ xác định thế đứng cứng ngắc của ông này.

Để rồi ta thấy lại xuất hiện một ngôi sao mới. Hình như vậy thôi, chứ cũng không chắc là ngôi sao thật. Ngôi sao mới nổi này là ông Ron Paul, Dân biểu Texas. Từ trước đến giờ, ông chỉ được hậu thuẫn lác đác của dưới 5% đảng viên Cộng Hoà, rồi dần dần bò lên gần 10%. Theo thăm dò trên toàn quốc thì ông cũng chẳng có gì đáng quan tâm, vì vẫn xấp xỉ 10%-15%, thua xa các ông Romney và Gingrich.

Nhưng điểm đáng nói là tại Iowa, ông Paul đã vọt lên hàng đầu, với 24%, và tại New Hampshire, ông nhẩy lên hạng nhì sau ông Romney, với 20%. Đây là hai tiểu bang có bầu sơ bộ đầu tiên. Ông Paul mà giữ được vị trí nhất nhì ở đây thì sẽ được truyền thông thổi phồng để từ đó lấy trớn leo lên cao hơn, không khác gì chuyện Obama từ vô danh mà về nhất tại Iowa và nhì tại New Hampshire, rồi vào Nhà Trắng luôn hồi năm 2008.

Ông Paul năm nay 77 tuổi, là bác sĩ phụ sản (Ob-Gyn), cũng là dân biểu Cộng Hòa từ 15 năm, đại diện cho một đơn vị phía Tây-Nam Houston, gồm cả Galveston là cửa biển của Houston, Texas. Ông có điểm rất đặc biệt. Mặc dù ghi danh và tranh cử với tư cách Cộng Hòa, nhưng ông có quan điểm khác xa với lập trường chung của Cộng Hoà mà theo xu hướng tự do cực đoan gọi là "libertarian".

Đây là lần thứ ba ông Ron Paul ra tranh cử tổng thống, và từ trước đến giờ không ai coi là thành phần đáng chú ý. Ngay cả kẻ viết này cũng đã từng gọi ông này là “ông già gàn” trên cột báo này.

Ông Paul thật sự là người chủ trương khuynh hữu cực đoan, đòi hỏi tự do tối đa, đến độ gần như theo khuynh hướng vô chính phủ -anarchist- tuyệt đối tin tưởng ở quyền tự do cá nhân và kinh tế thị trường sẽ tự động điều chỉnh tất cả mọi chuyện, không cần Nhà Nước phải làm gì hết. Danh sách những chuyện ông chống sẽ làm cho nhiều người gãi đầu gãi tai:

- chống lại chính sách thu thuế tối đa để chi trả cho những chương trình vĩ đại của TT Obama, khiến cho nước Mỹ nợ hơn chúa chổm; mỗi lần đọc diễn văn đòi cắt chi tiêu 1.000 tỷ là ông được thiên hạ hoan hô rầm rộ;

- chống mọi loại chiến tranh, kể cả cuộc chiến chống khủng bố, chỉ giữ quân lực ở mức tối thiểu bảo vệ lãnh thổ thôi, còn Mỹ rút quân hết khỏi thế giới. Theo ông Paul, Mỹ là một đế quốc hắc ám, đã gây ra chiến tranh triền miên trên thế giới từ Thế Chiến Thứ Nhất đến giờ; khủng bố tấn công 9/11 chỉ là hậu quả của chính sách đối ngoại hung hãn của Mỹ thôi;

- chống mọi viện trợ cho các nước khác, nước Mỹ đóng cửa không chơi với ai hết, đặc biệt là chống Do Thái, đồng minh quan trọng nhất của Mỹ ở Trung Đông;

- đóng cửa CIA, giải tán hàng loạt bộ, sở của Nhà Nước;

- đóng cửa Ngàn Hàng Dự Trữ Liên Bang, chống cải cách tài chánh, để các ngân hàng tự do làm gì thì làm;

- chống luật Dân Quyền Civil Rights Act cho dân da màu được quyền đi bầu;

- nhân danh tự do cá nhân, chống mọi hình thức kiểm soát việc sở hữu vũ khí và chống mọi hạn chế trong việc sử dụng ma túy;

- chống các hình thức trợ cấp, cứ việc để cho các quỹ tiền già social security, hay bảo hiểm y tế medicare từ từ phá sản rồi dẹp luôn.

Đã vậy, báo chí mới khui lại chuyện cách đây 20 năm, ông Paul xuất bản một loại bản tin, trong đó đầy những bài viết sặc mùi kỳ thị dân da đen, ca tụng Đức Quốc Xã. Năm 1992, trong một bài bàn về cuộc nổi loạn của dân da màu tại Los Angeles năm đó, bản tin viết “tình hình sẽ chỉ ổn định khi mấy anh đen đi lãnh chi phiếu oe-phe thôi”. Năm 1996, một bài viết khác cho rằng 95% đàn ông da đen của vùng Washington DC là thành phần phạm pháp. Một bài viết nữa cho rằng mục sư Martin Luther King, thần tượng giải phóng dân da đen, chỉ là tay chơi gái hạng quốc tế, vũ phu chuyên đánh đập phụ nữ. Ông Paul nhìn nhận có những bài đó trong bản tin của ông phát hành, nhưng xác nhận không để ý, không biết ai viết, và bây giờ lên tiếng kết án những quan điểm kỳ thị đó.

Với chủ trương chống đủ thứ và kỳ thị trắng trợn như vậy, đang lẽ thiên hạ phải coi ông Paul này như người bất bình thường. Và đúng vậy, mấy lần trước, ông này ra tranh cử tổng thống chẳng ai để ý, và ông chỉ lảng vảng cỡ 5%-7% hậu thuẫn từ những nhóm quá khích cực đoan.

Nhưng đặc biệt năm nay ông leo lên cao hơn bình thường. Một yếu tố quan trọng trong sự thành công của ông Paul hiện nay là chủ trương cho hút sách tự do của ông đã được giới trẻ, nhất là sinh viên cấp tiến và dân gọi là hyppies, ủng hộ hết mình. Không thiếu gì những người trong nhóm Occupy Wall Street đã hoan hô ông Paul vì chuyện hút sách này, cũng như vì chủ trương…chống lung tung, rất hợp nhĩ với đám tự nhận là 99%!

Nhìn vào tình hình chung của Cộng Hòa trong thời gian qua, nhất là qua việc ông Gingrich đang tuộc dốc và ông Paul đang lên, các quan sát viên chính trị đã nhận định được một số yếu tố quan trọng:

- Cựu thống đốc Romney vẫn không thể nào tạo được niềm tin trong khối bảo thủ Cộng Hòa. Bất kể chuyện gì xẩy ra, hậu thuẫn của ông vẫn đứng yên tại mức 20%-25%, không xuống thấp hơn mà cũng không lên cao hơn được.

- Khối cử tri bảo thủ vẫn loay hoay đi tìm người đáng tin hơn ông Romney, và cho đến nay chưa tìm ra ai khác. Họ nhẩy qua nhẩy lại với bốn người, mà vẫn chẳng thấy ai hoàn hảo, không thiếu sót cái này thì cũng khiếm khuyết chỗ kia. Và không ai có sức thu hút bền vững lâu dài hết.

- Bất cứ người nào vừa ngoi đầu lên là bị các ông bà đồng chí xúm lại kéo giò xuống ngay. Nhất là ông Gingrich, bị cho là có hy vọng nhiều nhất, nên cũng bị đánh mạnh nhất. Tại Iowa, trong hai tuần qua, truyền thông đã tràn ngập quảng cáo đả kích ông Gingrich, và kết quả là tại tiểu bang then chốt này, hậu thuẫn của ông Gingrich vọt lên trên 30%, nhưng chỉ một tuần sau, tuột mất một nửa ngay.

Những quảng cáo chống báng này đều từ các ông bà đồng chí Cộng Hòa của ông Gingrich tung ra. Các ứng viên chính trị miệng thì luôn đả kích những chiến thuật tranh cử tiêu cực, khui chuyện không tốt đẹp, nhưng thực tế, chiến thuật này rất hữu hiệu và chẳng ai e lệ không dám sử dụng, bên Cộng Hòa cũng như bên Dân Chủ. Một đời làm chính trị của ông Gingrich đã để lại quá nhiều thành tích và vết tích, như tỳ vết của phe này hay nhóm kia. Trong chính trị Mỹ, bất cứ lời nói nào hay hành động nào, bảo đảm cũng có nửa dân Mỹ chống, tuy chưa ấu trĩ đến độ chụp mũ vớ vẩn và phỉ báng nhảm nhí.

- Việc ông Paul nổi lên chỉ xác nhận khối bảo thủ quyết tâm chống TT Obama và đường lối cấp tiến của ông đến cùng, một thứ phản ứng ngược đối với chính sách Nhà Nước vú em quá mức của TT Obama khiến nhiều người bực mình, ủng hộ ông Paul, gọi là “cho bõ ghét”, hay là “gửi thông điệp cho Obama”. Bất cứ ai cũng được, dù khùng hay gàn, miễn là không phải Obama.

Chuyện ông Paul đang dẫn đầu hậu thuẫn tại Iowa đang là mối đau đầu lớn nhất cho cấp lãnh đạo đảng Cộng Hoà nói chung, và tại tiểu bang Iowa nói riêng. Tuy không có bằng chứng rõ ràng, nhưng đã có nhiều triệu chứng cho thấy đảng Dân Chủ đang vận động đảng viên của mình ghi danh là Cộng Hòa để đi dồn phiếu cho ông Paul, gây xáo trộn vĩ đại cho Cộng Hòa, vì không ai tin ông ta sẽ thành ứng viên đắc cử đại diện cho Cộng Hoà chống TT Obama, mà nếu có đi nữa thì TT Obama sẽ nuốt sống ông này thôi. Ngoài ra, còn có thể có trường hợp ông Paul nếu không đắc cử trong đảng Cộng Hoà, sẽ nhẩy ra tranh cử với tư cách độc lập, chia phiếu Cộng Hòa và làm cỗ cho TT Obama xơi.

Việc các ứng viên Cộng Hoà đấm đá nhau đã mang lợi lớn cho TT Obama. Thiên hạ nhìn thấy rõ những khuyết điểm của các ứng viên đó, do chính họ tố giác lẫn nhau, trong khi bên Dân Chủ thì dĩ nhiên ai cũng lo ca tụng TT Obama thôi. Kết quả cụ thể là hậu thuẫn của TT Obama, có lúc xuống đến dưới 40%, bây giờ đã leo lên đến khoảng 49%, cao nhất từ gần cả năm nay, dù chẳng có biến cố nào đặc biệt xẩy ra trong thời gian qua hết, không kể cái tăng vọt nhất thời sau khi giết được Bin Laden.

Người ta cũng đã nhìn vào bế tắc về vấn đề thuế an sinh xã hội (social security tax) tại Quốc hội có thể đã giúp TT Obama. TT Obama và Thượng Viện đồng ý gia hạn việc giảm thuế này thêm hai tháng nữa, coi như là một hình thức kích cầu kinh tế, chứng tỏ cái thuyết bớt thuế sẽ giúp phục hồi kinh tế thực tế cũng đã được TT Obama chấp nhận. Đây là lần thứ ba TT Obama muốn tiếp tục chính sách giảm thuế của TT Bush dù luôn luôn lớn tiếng đả kích Bush. Tuy nhiên, đề nghị này lại bị các dân biểu Cộng Hòa bác tại Hạ Viện. Cãi cọ mãi rồi cuối cùng cũng thông qua. Họ cho rằng những hình thức tạm bợ vá víu tháng này qua tháng nọ không thể là giải pháp. Mà vấn đề chính là phải cắt giảm những chi tiêu ngút ngàn của TT Obama và phe Dân Chủ cấp tiến.

Một yếu tố quan trọng hơn nữa: quỹ an sinh bị đe dọa phá sản từ mấy năm nay, bây giờ chẳng những chẳng ai đưa ra được đề nghị cứu vãn, mà lại còn đòi cắt bớt tiền đóng góp vào quỹ, bảo đảm quỹ sẽ khánh tận sớm hơn, có nghiã là các cụ sẽ lãnh ít tiền hưu trí hơn và tình trạng này sẽ xẩy ra sớm hơn thôi.

Một vài chính khách Dân Chủ mau mắn tố giác việc không gia hạn giảm thuế này sẽ gây khó khăn cho kinh tế và khiến việc phục hồi trở nên gai góc hơn. Chuyện tố giác này nghe cũng lạ tai: chính khách Dân Chủ cũng như TT Obama bây giờ lại nằng nặc đòi bớt thuế và đe dọa không bớt thuế sẽ kéo dài suy trầm kinh tế. Nghe cứ tưởng là mấy ông Cộng Hoà đang vận động tranh cử.

Nhìn vào đây, ta mới thấy bản chất thể chế dân chủ của Mỹ: tất cả đều bị chi phối bởi các cuộc bầu cử, và chẳng có gì đáng lấy làm lạ nếu các chính khách thay đổi lập trường chính trị như hiện ta đang chứng kiến. Phe Dân Chủ bình thường chủ trương tăng thuế bây giờ lại đòi giảm thuế, trong khi phe Cộng Hoà bình thường đòi giảm thuế bây giờ lại phản đối chuyện giảm thuế. Tất cả chỉ là tính toán chính trị nhất thời cho cái ghế của mình thôi.

Gần một nửa dân Mỹ cho rằng cả hai bên, chẳng bên nào đáng được bầu vì chẳng bên nào đưa ra được người tài năng xuất chúng. Một bên là một ông tổng thống đã thất bại, chả làm nên trò trống gì ngoài chuyện làm bánh vẽ rất đẹp khiến cho đến giờ nhiều người vẫn còn ngẩn ngơ hy vọng. Bên kia là các ứng viên hạng B hay C, người nào cũng đầy khiếm khuyết và chẳng ai có khả năng thu hút thiên hạ hay có được một kế sách an bang tế thế đáng kể nào, ít ra là cho đến bây giờ.

Có nhiều chuyên gia lo sợ kỳ bầu cử năm tới đây sẽ là cuộc bầu với ít cử tri đi bầu nhất. Cá mè một lứa, ta đi câu sướng hơn là xếp hàng đi bầu, dù biết như vậy sẽ có lợi lớn cho những người đương nhiệm. (25-12-11)

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.

Ý kiến bạn đọc
30/12/201105:23:08
Khách
Trong hơn 3 tháng từ tháng 9 tới giữa tháng 12, Bộ An Ninh Công Cộng tiểu bang Texas chi tới hơn $1.4 triệu trong những chuyến đi ra ngoài tiểu bang, hầu hết để bảo vệ thống đốc khi ông này đi vận động tranh cử.

Chỉ riêng 3 tuần đầu tháng 9, sau khi ông Perry mới bắt đầu ra tranh cử, tiểu bang Texas phải chi tới $397,000. Ðây là những con số Texas Tribune lấy được từ hồ sơ của Bộ An Ninh Công Cộng tiểu bang.

Trong số tiền $1.4 triệu, báo Texas Tribune cho biết, có: “$161,786 tiền máy bay, $8,140 tiền chi phí hành lý, $50,648.84 tiền ăn, $6,442.24 tiền xăng, $112,111.81 tiền khách sạn, $54,356.65 tiền thuê xe, $2,990.26 tiền đầu xe và $1,238.57 tiền được xếp vào loại 'các chi phí khác'.”

So với năm tài khoán trước đó, Bộ An Ninh Công Cộng tiểu bang Texas suốt năm chỉ chi có $1.1 triệu.

Cứ mỗi lần thống đốc Texas ra tranh cử, là tiểu bang lại phải chi một số tiền lớn để bảo vệ an ninh cho người đứng đầu tiểu bang. Hồi Thống Ðốc George W. Bush ra tranh cử vào năm 2000, Texas cũng chi $400,000 một tháng để bảo vệ ông này.

Hiện nay, Perry là ứng cử viên duy nhất, ngoài đương kim Tổng Thống Barack Obama, được bảo vệ an ninh bằng tiền của cử tri.

Parents, students, and teachers in Texas are outraged due to Billions of dollars in cuts to the Education budget under the Rick Perry administration. Given the budget shortfall in Texas of $6.6 Billion Dollars, it might seem hypocritical to complain about any spending cuts. However 97% of the Texas deficit was plugged with $6.4 Billion dollars from the Federal Government. On the very same day that Rick Perry asked for the funds, he set up a petition titled “No Government Bailouts.” The cost of vacations for the Governor was not even part of the discussion. Mr. Perry did not ask the federal government to pay for his vacations. The people of Texas had already been doing that for years. After he started that petition, Rick Perry blamed the federal government for going into debt to bail out Texas. With the budget problems solved, Perry had plenty of time left over to plan his next vacation.

vubinh kỳ tới có thắc mắc thì đọc góp ý bài vừa rồi, mấy ông già lẩm cẩm, mất trí đọc không hiểu, không nhớ đây lả lẩn thứ hai nhé đăng góp ý này, kỳ vừa rồi ông cũng góp ý, tại sao ông không nhớ, ngu vừa thôi.

Được gửi bởi Tuyen Nguyen (Guest) vào 12/22/2011

Bà Pelosi là nhân vật đứng hạng thứ 3 của Quốc hội, nhân vật số một là Speaker of House John Boehner (CH-Ohio), nhân vật số hai là Majority Leader Cantor, rồi mới tới bà Pelosi. Như vậy ông đặt chuyện bà Pelosi xài tiền thuế $500,000 ( Ông lấy tin tức ở đâu, Làm sao ông biết????) Như vật nhân vật số 1 John Boehner, và số 2 Cantor phải xài tiền nhiều hơn nhân vật số 3 là Pelosi mới đúng. TẠI SAO ÔNG KHÔNG NÓI.
31/12/201105:27:13
Khách
Gửi hai Ông bạn Già-Ngố và Già-Ngu hay Ngu và Ngố ! Ngài Barack Obama là vị Tổng-thống thứ 44 của Hoa-kỳ ,quyền hành bao trùm trên 50 tiểu-bang, trong khi đó Rick Perry là Thống-đốc tiểu bang Texas ( Texas là 1 trong 50 tiểu bang của Hoa-kỳ) .Thật quả là" Ngu-Ngốc "khi lấy cái quyền-lực của Tổng-thông Hoa-kỳ để đem so sánh với quyền lực của một Thống-đốc Tiểu-bang. Nếu cần so sánh để biết rõ thực hư thế nào, Ngu và Ngốc nên đưa ra hai vị Tổng-thống (Cựu và Tân) thì đúng cách "So sánh" hơn. Thí dụ như Cựu TT G. Bush , Bill Clinton hay Jimmy Cater . . .Thành ra ,cách góp ý của Già Ngu và Ngốc như vậy ,đã chứng tỏ cho mọi người biết là Ngốc và Ngu thôi. Thành thật chia vui ,sẻ buồn cùng Già Ngu-Ngốc . Vubinh
31/12/201104:04:35
Khách
Hai cao thủ phe VL,một họ Lưu,một họ Vũ đã trốn thoát ra khỏi w.c bằng cửa sổ thông gió w.c nhờ các cao thủ chống VL đang mải truy đuổi Lỗ Như Đập cao thủ phe VL đến từ phố Wall .
Người họ Lưu liều lĩnh đứng lại dọa nạt phe chống VL nào là Nhật-Trung Cộng sẽ dùng đồng Yên và Nhân dân tệ cũng như Đức và các nước Âu Châu chỉ dùng đồng Euro trong giao dịch thương mại với nhau thì nền kinh tế Mỹ nếu TT Obama tái đắc cử thì Mỹ sẽ tàn vong .Chắc họ Lưu quên chuyện TT Bush con đã bị các nước Âu châu biểu tình phản đối khắp nơi ngay cả các bạn cũ lâu đời nhất như Pháp nên đã đổi tên French Fry thành ra hình như là Iraq Fry ,và TT Obama đã hàn gắn mối bất đồng này .Họ Lưu quay sang dùng lại chiêu của Lỗ như Đập tại sao Tea Party chống sưu cao thuế nặng lại bị người dân nghèo We R 99% ghét? Tại sao TT Obama thế này ... tại sao Warren Buffet thế kia ... đều bị các cao thủ chống VL hóa giải và đành chạy xa đứng dậm chân lảm nhảm nhừng lời mà họ Lưu cho là của TT Obama trong khi lờ những lời nói dối,nói phét hung hăng của người cao bồi Texas .
Riêng cao thủ VB bênh VL đang bỏ chạy thì được đồng bọn đưa cho vũ khí mới bèn quay cổ lại dùng chiêu TT Obama đi nghỉ mát Hawai tốn 4 triệu đô la và bà Nancy Pelosi cũng tới đó nghỉ mát mà tất cả đều là tiền thuế của dân ,bèn bị 2 cao thủ chốngVL bẻ gẫy bằng chiêu các TĐ Texas đã đùng tiền thuế của dân để sài như thế nào,kể cả cựu TT Bush con .Nếu VB có giỏi thử tìm 1 vị TT Mỹ nào đi nghỉ mát hay đi xa mà không dùng Air Force One ,không cần bảo vệ an ninh ,và bao nhiêu TT Mỹ đã không bao giờ mang vợ con đi theo . VB thừa biết cho nên đã không ngạc nhiên gì nhưng bí quá dùng đại mà cũng không được gì bèn quăng lời thô tục thối tha là : Những tin "tức cái cửa mình " thế này đã được một số báo ,...(by Vulinh ngày 12/28/11 ) để trốn chạy cũng như đồng bọn họ Lưu chửi bới TT Obama là tên vô lại hai mặt để cắm đầu chạy thoát thân không kịp có thời gian " tự sướng " nữa ( tự sướng là tiếng của họ Lưu 12/27/11 ) .
Chắc Ông Vũ Linh không dám sài hai tên cao thủ này nữa vì võ công tầm thường lại làm mất mặt mũi bản thân mình khi Ông viết những lời trong "đôi lời tâm tình" .
28/12/201120:36:52
Khách
Bài viết của Ông VŨ LINH thật hay ,chứng tỏ Ông là một quân sư tài giỏi đáng để dảng CH dùng . Đây chính là kế trá bại để ru cho đối phương ngủ trên chiến thắng hầu tăng cường lực lượng nhưng vẫn khéo léo làm yên lòng phe ủng hộ gà nhà để chờ trận đấu thư hùng sắp tới 2012 .
Bọn Tài phiệt đang xem xét kỹ lưỡng trong đám gà chuồng CH để chọn ra gà nào to khỏe dũng mãnh nhưng phải nghe lời chúng .Sau đó bọn Tài phiệt sẽ dùng hàng triệu đô la để chăm sóc tỉa lông,mài cựa sắc bén cùng quảng cáo rầm rầm cho gà CH lên tinh thần và khiến gà đối phương hoảng sợ . Đôi khi tài phiệt chủ gà CH còn dở trò ma giáo buộc dao nhỏ sắc nhọn vào cựa của gà mình để hạ guc đối thủ dễ dàng hơn .Đáng sợ là lực lượng hùng hậu của Tea Party hậu thuận gà CH bằng mọi giá .
Nếu gà DC là TT Obama chỉ rung đùi hí hửng mà không lo củng cố lực lượng đoàn kết thống nhất chặt chẽ ,nhất là phải làm sao được OCCUPY WALL STREET ủng hộ tuyệt đối,tham dự đi bầu thật đông đảo thì mới mong khỏi bị gà CH đá gục .
Chúc gà CH may mắn để Ô .Vũ Linh được lọt vào mắt xanh đảng CH và những người bênh vực Ô .Vũ linh không mệt mỏi cũng có chút cháo ,nhất là Ông họ Lưu lợi tức hàng năm 6 số và tài sản gần chục triệu sẽ được nhân lên gấp trăm lần để là Tea Party hội viên .
29/12/201104:46:08
Khách
Gửi bạn Lê-hạ-uy-Di ! Nhắc đên tên bạn (Lê- HẠ-UY-DI) tôi lại sực nhớ lại bản tin cho hay là Ngài TT Obama và Đoàn tuỳ tùng Ăn Có ,đã tiêu sài khoảng $4 triệu tiền thuế của dân Nghèo ,chỉ trong thời gian 17 ngày nghỉ hè tại quê cũ (Hạ-uy-Di)của Ông Tổng trong dịp Giáng-sinh 2011 ,trong khi " We are 99% " chạy vắt cẳng lên cổ để kiếm sống cho qua ngày. Rồi một tin khác cho biết là cũng thời gian nghỉ Giang-sinh năm nay, Bà Đầm Nancy Pelosi-Trưởng-khối Thiểu-số Hạ-Viện- cũng tức tối tranh đua với Ngài Tổng ,mang cả gia đình Hoàng-Tộc sang Hạ-uy-Di và thuê luôn khách-sạn nổi tiếng Four Seasons Resort, vói giá $10,000 một đêm do tiền thuế của " We are 99 %" ban cho. Những tin "tức cái cửa mình " thế này đã được một số báo, đài phe" Lề phải " report nên khiến bàn dân thiên hạ súc động rơi nước mắt và "Cực lực" lên án cái sự thể phí phạm tiền thuế dân Nghèo, ngoại trừ " I am 99%" ? Riêng thằng tôi, không thấy súc động cho nhiều vì biết rõ rằng thì là " Có Quyền là Có Tiền và Có Tiền thì mua Tiên cũng được, kể cả Gái mơn mởn đào Tơ". Đưa lên bản tin này ,chắc hẳn bạn Lê-HẠ-UY-DI không vui chút nào ? Nhưng sự thực là như thế đó, "Chinh-trị mà" ,cá mè một lứa, nói ra thì nghịch nhĩ, nhưng nín quá sẽ mang hoạ vào thân .Chúc bạn vạn sự như ý . Vubinh
29/12/201120:47:14
Khách
Mấy ông nội làm như chì có dân chủ ĂN còn Cộng hoà trong sạch, mấy cha có bị điên không vậy. Có xem tin tức không vậy? Dân biểu, Nghị sĩ càng ngày càng giàu nhưng dân càng ngày càng nghèo.

Tôi thà làm bạn với kẻ nghèo còn hơn làm đầy tớ tay sai cho kẻ giàu như bác Lú vong hanh, vubinh và Vu Linh.

Mấy ông chửi Obama, Michell Obama như chó, nhưng Obama là người được ngưỡng mộ nhất năm 2011, con Michell Obama thì hạng ba. Mấy cha toàn là nói dốc và nói tầm bậy y chan như Vu Linh vậy thôi.BYE BYE nhé
29/12/201116:45:00
Khách
Gửi vài dòng chúc Giáng Sinh và Năm Mới tốt đẹp đến với ông bạn VuBinh và đa tạ những lời chúc tốt đẹp của ông . Kẻ nầy là tài xế lái taxi tại Honolulu ( Hawaii ) cũng được chút hưởng sái khi Ngài Tông Tông trở về quê nhà để nghỉ lễ Noel , không hiểu vì có Ngài ấy hiện diện vào những ngày này nên bang Hawaii có điềm lành hay sao đó , dân du lịch tứ xứ đổ vào quần đảo xinh đẹp nầy đông gấp bội so với mọi năm , làm kẻ nầy lái tắc xi rước khách mỏi người cũng không xuể , và tạ ơn trên cũng kiếm được khá khẩm để ăn Noel và Tết nhứt với vợ con . Kẻ nầy chỉ nghĩ đơn giản rằng ông Obama hay bất kỳ ai đổ tiền vào Tiểu Bang Hawaii nầy cũng đều nhằm mục đích ...kích thích kinh tế cho Bang nhà mà ai ai cũng được hưởng lợi cả !Tui nói có đúng không nào hỡi ông VuBinh ?
30/12/201105:37:11
Khách
Mấy ông vào đây đọc Rick Perry xài sang hơn cả Tông thống, nhưng tiền THUẾ ĐÓ của dân Texas, đúng luật Perry không được dủng tiền đó, nhưng hắn cứ xài tự nhiên, bởi vì vubinh, lu vong hanh không TỐ CÁO RICK PERRY.

http://malialitman.wordpress.com/2011/08/29/rick-perry-cuts-school-budgets-to-pay-for-his-vacations/

lu vong hanh bảo con ông ta bỏ phiếu cho Mc Cain, nhưng con ông ta lại bỏ phiếu cho Obama, thành ra ông bảo con ông ta vào đây để đấu lý với "We are 99%". Nó thà phản bội cha nó, chứ nó không vào đây để chống lại We are 99%
30/12/201119:09:30
Khách
- Năm đầu tiên , tui sẽ dẹp sạch trại tù tại Guantanamo Bay !!!
- Năm đầu tiên tui sẽ giải quyết tình trạng nhập cư bất hợp pháp !!!
-Trong nhiệm kỳ của tui , thâm thủng ngân sách sẽ giảm xuống một nữa !!!
- Michelle obama là 1 trong 10 người phụ nữ đẹp nhất thế giới !!!
- Tui là 1 trong 5 tổng thống Mỹ giỏi nhất từ xưa đến nay !!!
- Thất nghiệp là tại bọn phát minh máy móc hiện đại, các thành tựu kỹ thuật cao - nếu ăn lông ở lổ như xưa thì obama chắc còn đang bốc ... ăn !!!
Đọc mấy hàng trên xong ai có cười được thì cứ mà nếu ... ói bớt hầu giảm cân cho gọn nhẹ - không ... nặng như michelle obama cũng cứ .
Nếu ai có nhớ thêm gì thì cứ pót lên cho bà con đọc chơi ngày Tết vậy .
30/12/201122:47:55
Khách
Nếu so sánh tất cả các ứng viên CH ra tranh đề cử của đảng đều hơn hẳn obama , tên này chỉ có thể xách dép cho mấy người này mà thôi ! Mấy người này đa số là Thống Đốc - là những kẻ thực quyền - điều hành cả 1 tiểu bang . Còn nhớ 4 năm trước, tên vô lại mà cả cuộc đời trước đó chỉ là " bán miệng nuôi trôn " nổi lên là nhờ đâm lén , bốc phét , bịa đặt , vu khống chứ so với bà Hillary thì tên này cũng không xứng để lót đít bà ta ngồi ! Những điều đơn giản này có nói ra thì bọn tay chân hạ bộ obama có nghe, có đọc, có thấy cũng không hiểu được ! Chỉ mong sao còn 1 năm nữa là tên obama này xéo đi , hay chạy qua trung cộng kiếm cơm với thằng anh em cùng chai, khác lọ vậy. Rượu và cần xứ này giá cả còn rẽ rề, mặc sức mà hưỡng .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
“Tôi từ chức để có thể lên tiếng, ủng hộ các vụ kiện tụng và hợp tác với các cá nhân và tổ chức khác tận tâm bảo vệ pháp quyền và nền dân chủ Mỹ. Tôi cũng dự định sẽ bảo vệ những thẩm phán không thể công khai lên tiếng bảo vệ chính mình. Tôi không thể chắc chắn rằng mình sẽ tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tôi nhớ lại những gì Thượng nghị sĩ Robert F. Kennedy đã nói vào năm 1966 về việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi: “Mỗi khi một người đứng lên vì một lý tưởng, hoặc hành động để cải thiện cuộc sống của người khác, hoặc chống lại sự bất công, người đó sẽ tạo ra một đợt sóng hy vọng nhỏ bé.” Khi những đợt sóng nhỏ bé này hội tụ đủ, lúc đó có thể trở thành một cơn sóng thần.
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.