Hôm nay,  

Hạnh Nhân

27/02/201200:00:00(Xem: 16893)
hanh_nhan_diamond_bich_ngoc_thai_nguyen-large-contentHình trái: Ca sĩ Diamond Bích Ngọc; Hình phải: Nhạc-Sĩ Thái-Nguyên và rừng cây Hạnh-Nhân.













hanh_nhan_process-large-contentHạt hạnh nhân, từ trên cây tới bàn ăn.


Trong một tài-liệu “Turn Peace of Mind Into a Habit” viết bởi Remez Sasson; người sáng-lập trang Web: www.SuccessConsciousness.com ; đã được nhóm “The Buddhist Translation Group” chuyển dịch lại rằng:
“Bạn thích cái nào hơn, một tâm náo động rối loạn hay là sự an tịnh tâm hồn? Bạn thích sự căng thẳng và không ngừng nghỉ của đầu óc hay bạn thích sự yên tịnh và tâm an lạc?
Sự an tịnh tâm hồn giúp cho thân thể và tinh thần khỏe khoắn hơn, tăng cường sức mạnh của đầu óc, cải thiện trí nhớ và tạo ra một khả năng học tập giỏi hơn. Nó cũng giúp cho việc giải quyết những tình huống, hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống một cách hiệu quả…
Chúng ta đang ở trong một thế giới với đầy dãy sự sợ hãi, căng thẳng và vận động không ngừng nghỉ. Chắc là bạn nghĩ rằng chẳng thể làm gì được, đành chịu chấp nhận hoàn-cảnh này như điều không thể tránh khỏi, nhưng thật ra không đến nỗi tệ như thế đâu.
Bạn có thể cảm nhận được sự an tịnh nội tâm bất chấp những tình huống và điều kiện căng thẳng… Chính bạn sẽ ứng xử một cách lắng dịu trong mọi nơi, mọi lúc… Tâm tư được lắng đọng, rồi sẽ tác động đến thần-trí, đến những hoàn cảng sống của bạn và những người mà bạn gặp gỡ. Nó sẽ chuyển hóa bạn trở thành một “cổ máy” tạo ra sự an lành và trầm lặng… Bạn sẽ tận hưởng cuộc sống này nhiều hơn nữa, không còn cảm thấy sợ hãi một thứ gì và sẽ có sự an lạc liên tục chính nhờ vào những phương cách rèn luyện tu-tập…”
Gần 1 năm trôi qua, gia-đình “Chân-Quê” chúng tôi dọn về một thị-trấn cách Little Saigon hơn 5 tiếng đường lái xe, nơi đây không còn cái ồn-ào, náo nhiệt của thành-phố. Không-gian tĩnh-mịch của nương rẫy góp phần không nhỏ cho sự rèn-luyện nội-tâm. Thực vậy, khi tâm tịnh thì tất-cả những biến-động ngoài kia không còn làm chúng-tôi giao-động hoặc lung-lạc. Chính-xác như những nhận-định nêu trên trong tư-liệu “Kinh Nghiệm Về Tu Tập” của Remez Sasson.
Nhờ tâm-an mà chúng tôi nhận ra cái vẻ đẹp tuyệt-vời của thiên-nhiên, cây cỏ. Buổi sáng thức giấc nhìn ra khu vườn sau nhà bỗng rực rỡ màu hoa Hạnh-Nhân. Cả một rừng cây đơm bông trắng xóa tuyệt-vời như tranh vẽ.
Xin nói qua về Hạnh-Nhân:
Đây là một loài cây có nguồn gốc từ Trung Đông và Nam Á, khả năng chịu khí-hậu khô hạn rất cao, cây phát triển từ 4-10 mét (13-33 feet), đường kính của thân cây lên đến 30 cm (12 inches) . Thoạt mới trồng, các cành non từ màu xanh sẽ trở thành tím khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, trong năm thứ hai thì biến hẳn qua màu xám.
Lá Hạnh-Nhân dài khoảng 3 tới 5 inches, với một mép có răng cưa, phần cuống dài độ 2,5 cm .
Hoa Hạnh-Nhân màu trắng hoặc hồng nhạt với năm cánh đường kính 3-5 cm, đơn lẻ hoặc mọc theo cặp trước khi ra lá vào đầu mùa xuân, giống y như hoa đào và appricot.

Quả Hạnh-Nhân là một trái có hạt cứng dài 3,5-6 cm (1-2 inches.). Bao phủ bên ngoài là một lớp da dày màu xám-xanh; bên trong là một khoang vỏ gỗ cứng chứa một hạt giống ăn được. Khi quả già, tự động nứt làm đôi để rớt hạt ra. Hạnh-Nhân thường bán ở tiệm chưa bóc vỏ (tức là lớp vỏ mỏng màu nâu còn nguyên bao quanh hạt). 
Trái (Hạt) bắt đầu bán ra được trong năm thứ ba sau khi trồng và thật-sự có giá 5 năm sau. Trên thị-trường hiện nay khoảng 7 đến $8U.S cho 1 pound (453.59 grams) Hạnh-Nhân loại tốt.
Theo thống-kê của Cơ-Quan Thực-Phẩm Nông-Nghiệp Hoa-Kỳ “Food and Agriculture Organization” (FAO) cho biết tiểu-bang California là nơi cung-cấp Hạnh-Nhân hàng đầu (80%) sản-lượng trên toàn thế-giới, kế đến là Tây-Ban-Nha, Iran, Italy, Morocco, Syria, Tunisia, Thổ-Nhĩ-Kỳ, Algeria và cuối cùng là Hy-Lạp (Greece). California chiếm toàn-bộ 100% sản-xuất Hạnh-Nhân tại Mỹ. Tiểu-bang này cũng thu vào lợi nhuận gần 2 tỷ đô hàng năm.
Nghiên-cứu của các khoa-học-gia tại đại-học y-khoa New Jersey, trường West Chester University ở Pennsylvania và trường Loma Linda University ở California, Hoa-Kỳ đều khẳng định rằng nếu ăn Hạnh-Nhân thường xuyên khoảng 20 hạt một ngày có thể giúp chúng ta kiểm soát bệnh tiểu đường.
Tài-liệu biên-khảo Journal of Nutrition: www.whfoods.org (Những thức-ăn lành-mạnh nhất của thế-giới: “The World’s Healthiest Foods” cũng nhận-định rằng:
“Hạnh-Nhân là mono-unsaturated fat, cho nên nó không những không có hại mà còn có lợi trong việc bảo vệ bệnh tim mạch vì nó làm giảm mỡ xấu. Hạnh-Nhân không những làm giảm lượng đường trong máu sau buổi ăn mà còn làm sạch động mạch.
Trong hạt Hạnh-Nhân, ngoài chất béo, nó còn chứa nhiều chất khác như Manganese, Vitamin E, Magnesium, Tryptophan, Đồng, Vitamin B12, Lân-Tinh (Phosphorus) ...”
Tuy nhiên nếu ăn quá nhiều Hạnh-Nhân cũng không tốt vì làm tăng hiểm nguy của sạn thận, làm sình bụng và dễ béo phì. Vì thế, cần phải kết hợp với việc tính-toán lượng calory hợp lý của Hạnh-Nhân đưa vào cơ thể mới có hiệu quả tốt cho sức khỏe.
Sữa Hạnh-Nhân dùng thay thế tốt cho những ai bị dị-ứng với sữa bò và sữa đậu nành.
Ngoài ra, Hạnh-Nhân còn cung-cấp chất dầu “Sweet Almond Base Oil” được chiết xuất từ hạt, có hương thơm ngọt & nhẹ, chứa các axid béo, vitamin E dễ hấp thụ qua da, nuôi dưỡng giúp da-dẻ mềm-mại, mịn màng. Làm giảm tình-trạng khô nứt môi. Nuôi dưỡng làm mềm lớp biểu bì tóc giúp cho mái tóc dài, khỏe, dày và giảm bị rụng.
Chúng tôi vừa trình-bày tổng quát về “Hạnh-Nhân”. Ước mong những tư-liệu trên chia-xẻ được phần nào kiến-thức với quý độc-giả khắp nơi trên toàn thế-giới.
Hai chữ “Hạnh-Nhân” xin phép được diễn-nghĩa là niềm hạnh-phúc trong tâm-tư của những con người “Chân-Quê” biết vui thú điền-viên như chúng-tôi bây giờ: “Hạnh”: Hạnh-Phúc, Đức-Hạnh. “Nhân”: Con Người.
Xin mượn hai câu thơ của thi-sĩ Nguyễn-Bỉnh-Khiêm để đúc-kết bài viết này:
“Ta Dại Ta Tìm Nơi Vắng Vẻ;
Người Khôn, Người Đến Chốn Lao-Xao”.
Chân-Quê: Diamond Bích-Ngọc (sưu-tầm & biên-soạn).
(1 giờ sáng, Chúa-Nhật 26, tháng 2, 2012).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một dự luật đã được đưa ra Quốc Hội Nhân Dân của Đảng Cộng Sản Trung Hoa (CSTH) ngày 22 tháng 5 năm 2020 tại Bắc Kinh, và đúng một tuần lễ sau, dự luật này đã được nhanh chóng thông qua vả trở thành Đạo Luật An Ninh Quốc Gia (ĐLANQG) về Hồng Kông vào ngày 29 tháng 5. Khi đưa ra Quốc Hội Nhân Dân để bàn thảo và thông qua, dự luật này gồm 7 điểm chính, trong đó ba điểm quan trọng nhất để đối phó và triệt hạ quyền tự chủ cùa Hồng Kông là điều số 2, số 4, và số 6. Theo đó, Bắc Kinh sẽ ngăn chặn tất cả các nguồn yểm trợ từ bên ngoài vào Hồng Kông; sẽ sử dụng được các lực lượng đàn áp từ Bắc Kinh để dập tắt các cuộc biểu tình, những người tham dự biểu tình có thể quy tội phản quốc, ly khai; và từ đó Bắc Kinh sẽ khai triển ra những đạo luật khác để thực hiện các mưu đồ trên.
Đảng Cộng Sản Việt Nam có truyền thống bán nước từ Hồ Chí Minh cho đến ngày nay. Người bán nước số một là Nguyễn Phú Trọng, bán nước một cách tinh vi, từ những bí mật nầy đến những bí mật khác để lừa bịp nhân dân. Đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, xem như thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm. Tuổi tác đã cao, sức khỏe yếu kém mà muốn ôm cái ghế quyền lực suốt đời. Thủ hạ Nguyễn Hồng Diên thăm dò dư luận bằng những lời lẽ nâng bi quá đáng, làm phản tác dụng, gây phẩn nộ trong quần chúng. Tóm lại, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, đó là tội đồ của dân tộc.
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.