Hôm nay,  

Hạnh Nhân

27/02/201200:00:00(Xem: 16101)
hanh_nhan_diamond_bich_ngoc_thai_nguyen-large-contentHình trái: Ca sĩ Diamond Bích Ngọc; Hình phải: Nhạc-Sĩ Thái-Nguyên và rừng cây Hạnh-Nhân.













hanh_nhan_process-large-contentHạt hạnh nhân, từ trên cây tới bàn ăn.


Trong một tài-liệu “Turn Peace of Mind Into a Habit” viết bởi Remez Sasson; người sáng-lập trang Web: www.SuccessConsciousness.com ; đã được nhóm “The Buddhist Translation Group” chuyển dịch lại rằng:
“Bạn thích cái nào hơn, một tâm náo động rối loạn hay là sự an tịnh tâm hồn? Bạn thích sự căng thẳng và không ngừng nghỉ của đầu óc hay bạn thích sự yên tịnh và tâm an lạc?
Sự an tịnh tâm hồn giúp cho thân thể và tinh thần khỏe khoắn hơn, tăng cường sức mạnh của đầu óc, cải thiện trí nhớ và tạo ra một khả năng học tập giỏi hơn. Nó cũng giúp cho việc giải quyết những tình huống, hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống một cách hiệu quả…
Chúng ta đang ở trong một thế giới với đầy dãy sự sợ hãi, căng thẳng và vận động không ngừng nghỉ. Chắc là bạn nghĩ rằng chẳng thể làm gì được, đành chịu chấp nhận hoàn-cảnh này như điều không thể tránh khỏi, nhưng thật ra không đến nỗi tệ như thế đâu.
Bạn có thể cảm nhận được sự an tịnh nội tâm bất chấp những tình huống và điều kiện căng thẳng… Chính bạn sẽ ứng xử một cách lắng dịu trong mọi nơi, mọi lúc… Tâm tư được lắng đọng, rồi sẽ tác động đến thần-trí, đến những hoàn cảng sống của bạn và những người mà bạn gặp gỡ. Nó sẽ chuyển hóa bạn trở thành một “cổ máy” tạo ra sự an lành và trầm lặng… Bạn sẽ tận hưởng cuộc sống này nhiều hơn nữa, không còn cảm thấy sợ hãi một thứ gì và sẽ có sự an lạc liên tục chính nhờ vào những phương cách rèn luyện tu-tập…”
Gần 1 năm trôi qua, gia-đình “Chân-Quê” chúng tôi dọn về một thị-trấn cách Little Saigon hơn 5 tiếng đường lái xe, nơi đây không còn cái ồn-ào, náo nhiệt của thành-phố. Không-gian tĩnh-mịch của nương rẫy góp phần không nhỏ cho sự rèn-luyện nội-tâm. Thực vậy, khi tâm tịnh thì tất-cả những biến-động ngoài kia không còn làm chúng-tôi giao-động hoặc lung-lạc. Chính-xác như những nhận-định nêu trên trong tư-liệu “Kinh Nghiệm Về Tu Tập” của Remez Sasson.
Nhờ tâm-an mà chúng tôi nhận ra cái vẻ đẹp tuyệt-vời của thiên-nhiên, cây cỏ. Buổi sáng thức giấc nhìn ra khu vườn sau nhà bỗng rực rỡ màu hoa Hạnh-Nhân. Cả một rừng cây đơm bông trắng xóa tuyệt-vời như tranh vẽ.
Xin nói qua về Hạnh-Nhân:
Đây là một loài cây có nguồn gốc từ Trung Đông và Nam Á, khả năng chịu khí-hậu khô hạn rất cao, cây phát triển từ 4-10 mét (13-33 feet), đường kính của thân cây lên đến 30 cm (12 inches) . Thoạt mới trồng, các cành non từ màu xanh sẽ trở thành tím khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, trong năm thứ hai thì biến hẳn qua màu xám.
Lá Hạnh-Nhân dài khoảng 3 tới 5 inches, với một mép có răng cưa, phần cuống dài độ 2,5 cm .
Hoa Hạnh-Nhân màu trắng hoặc hồng nhạt với năm cánh đường kính 3-5 cm, đơn lẻ hoặc mọc theo cặp trước khi ra lá vào đầu mùa xuân, giống y như hoa đào và appricot.

Quả Hạnh-Nhân là một trái có hạt cứng dài 3,5-6 cm (1-2 inches.). Bao phủ bên ngoài là một lớp da dày màu xám-xanh; bên trong là một khoang vỏ gỗ cứng chứa một hạt giống ăn được. Khi quả già, tự động nứt làm đôi để rớt hạt ra. Hạnh-Nhân thường bán ở tiệm chưa bóc vỏ (tức là lớp vỏ mỏng màu nâu còn nguyên bao quanh hạt). 
Trái (Hạt) bắt đầu bán ra được trong năm thứ ba sau khi trồng và thật-sự có giá 5 năm sau. Trên thị-trường hiện nay khoảng 7 đến $8U.S cho 1 pound (453.59 grams) Hạnh-Nhân loại tốt.
Theo thống-kê của Cơ-Quan Thực-Phẩm Nông-Nghiệp Hoa-Kỳ “Food and Agriculture Organization” (FAO) cho biết tiểu-bang California là nơi cung-cấp Hạnh-Nhân hàng đầu (80%) sản-lượng trên toàn thế-giới, kế đến là Tây-Ban-Nha, Iran, Italy, Morocco, Syria, Tunisia, Thổ-Nhĩ-Kỳ, Algeria và cuối cùng là Hy-Lạp (Greece). California chiếm toàn-bộ 100% sản-xuất Hạnh-Nhân tại Mỹ. Tiểu-bang này cũng thu vào lợi nhuận gần 2 tỷ đô hàng năm.
Nghiên-cứu của các khoa-học-gia tại đại-học y-khoa New Jersey, trường West Chester University ở Pennsylvania và trường Loma Linda University ở California, Hoa-Kỳ đều khẳng định rằng nếu ăn Hạnh-Nhân thường xuyên khoảng 20 hạt một ngày có thể giúp chúng ta kiểm soát bệnh tiểu đường.
Tài-liệu biên-khảo Journal of Nutrition: www.whfoods.org (Những thức-ăn lành-mạnh nhất của thế-giới: “The World’s Healthiest Foods” cũng nhận-định rằng:
“Hạnh-Nhân là mono-unsaturated fat, cho nên nó không những không có hại mà còn có lợi trong việc bảo vệ bệnh tim mạch vì nó làm giảm mỡ xấu. Hạnh-Nhân không những làm giảm lượng đường trong máu sau buổi ăn mà còn làm sạch động mạch.
Trong hạt Hạnh-Nhân, ngoài chất béo, nó còn chứa nhiều chất khác như Manganese, Vitamin E, Magnesium, Tryptophan, Đồng, Vitamin B12, Lân-Tinh (Phosphorus) ...”
Tuy nhiên nếu ăn quá nhiều Hạnh-Nhân cũng không tốt vì làm tăng hiểm nguy của sạn thận, làm sình bụng và dễ béo phì. Vì thế, cần phải kết hợp với việc tính-toán lượng calory hợp lý của Hạnh-Nhân đưa vào cơ thể mới có hiệu quả tốt cho sức khỏe.
Sữa Hạnh-Nhân dùng thay thế tốt cho những ai bị dị-ứng với sữa bò và sữa đậu nành.
Ngoài ra, Hạnh-Nhân còn cung-cấp chất dầu “Sweet Almond Base Oil” được chiết xuất từ hạt, có hương thơm ngọt & nhẹ, chứa các axid béo, vitamin E dễ hấp thụ qua da, nuôi dưỡng giúp da-dẻ mềm-mại, mịn màng. Làm giảm tình-trạng khô nứt môi. Nuôi dưỡng làm mềm lớp biểu bì tóc giúp cho mái tóc dài, khỏe, dày và giảm bị rụng.
Chúng tôi vừa trình-bày tổng quát về “Hạnh-Nhân”. Ước mong những tư-liệu trên chia-xẻ được phần nào kiến-thức với quý độc-giả khắp nơi trên toàn thế-giới.
Hai chữ “Hạnh-Nhân” xin phép được diễn-nghĩa là niềm hạnh-phúc trong tâm-tư của những con người “Chân-Quê” biết vui thú điền-viên như chúng-tôi bây giờ: “Hạnh”: Hạnh-Phúc, Đức-Hạnh. “Nhân”: Con Người.
Xin mượn hai câu thơ của thi-sĩ Nguyễn-Bỉnh-Khiêm để đúc-kết bài viết này:
“Ta Dại Ta Tìm Nơi Vắng Vẻ;
Người Khôn, Người Đến Chốn Lao-Xao”.
Chân-Quê: Diamond Bích-Ngọc (sưu-tầm & biên-soạn).
(1 giờ sáng, Chúa-Nhật 26, tháng 2, 2012).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gọi là của ít lòng nhiều quả không sai, nhưng tôi xin mạn phép khởi sự ‘trò chơi RMS’ này bằng cách được làm cử chỉ chia sẻ gởi hết số tiền $750 cho TPB Vườn Rau Lộc Hưng.
trong một căn phòng thuộc toà nhà Robert Schuman, nơi một thời đã là trụ sở của Nghị viện Âu châu, Thiền sư Thích Nhất Hạnh được Quỹ Hoà Bình Schengen và Diễn đàn Hoà bình Thế giới trao giải Hoà Bình Luxembourg 2019, trước sự hiện diện của khoảng 150 nhà hoạt động cho hoà bình đến từ khắp nơi trên thế giới.
Khác với hầu hết các định chế quốc tế được thành lập sau năm 1945, mà mục tiêu chính là giải quyết các vấn đề vãn hồi hoà bình và tái thiết hậu chiến, G20 là một diễn đàn được thành lập vào năm 1999, một cơ chế cho các cuộc họp cấp bộ trưởng.
Sông Ba lai là một trong chín con sông của sông Cửu Long .Nay tại cửa sông Ba Lai thông ra biển , người ta đã xây dựng một hệ thống cống đập nên ghe thuyền không thể ra biển được .
Tôi nhận được từ nhà văn Nguyễn Văn Sâm một cuốn sách mà ông vừa cho xuất bản. Nói rằng đây là một tác phẩm văn nghệ hay một cuốn biên khảo, một sách dịch đều đúng mà cũng đều không đúng.
Tôi muốn sau này mình sẽ phục vụ cho một hệ thống trường của trẻ em Việt Nam mà chúng tôi gọi là “trường ba không”: không hộ khẩu- muốn học đâu thì học; không học phí- tức không phải nộp một xu nào (không như các trường tư phải nộp nhiều tiền lắm, mình phải chịu); thứ ba là không “bắt nạt”- tức không thi cử, không kiểm tra, không đánh số…
Đất nước bị chia cắt 54 quả thực là thảm họa, nhưng thống nhất 75 là còn khốn nạn hơn.
Trong cuộc chiến tranh Quốc cộng, một bên là Thế giới Tự Do, một bên là chủ nghĩa CSø bạo tàn,khát máu luôn đấu tranh bằng bạo lực thà giết lầm hơn tha lầm
Vào ngày 28 tháng 6, tôi sẽ tổ chức một cuộc hội nghị thượng đỉnh G20 năm 2019 tại Osaka. Chương trình nghị sự của chúng tôi sẽ tập trung vào ba vấn đề chủ yếu, mỗi một vấn đề của chương trình là quan trọng một cách đặc biệt đối với châu Á.
Ngả Ba Trung Lương là địa danh của mũi tàu chia hai phần đất : một là đường rẻ vào thành phố Mỹ Tho –Tỉnh Tiền Giang , đường kia là Quốc lộ 4 chạy suốt các tỉnh miền Tây đến tỉnh tận cùng đất nước là tỉnh Cà Mau .


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.