Hôm nay,  

Một “Nó” ở Bangkok

29/05/201200:00:00(Xem: 8959)
Tin một cựu tù chính trị bị Cao ủy Liên Hiệp quốc từ chối cấp quy chế tỵ nạn đã lan ra, đang gây ngạt thở cộng đồng người Việt lưu vong trên đất Thái mấy ngày nay. Được làm người tỵ nạn sao khó quá. Giữa những căn phòng trọ tạm bợ, bữa đói bữa no, thân phận những kẻ đào thoát quả còn lắm bấp bênh.

Không phải là lý thuyết ảo, dân chủ là một thực sống. Trong những nỗ lực để làm người, dưới gầm trời này, anh ấy và vợ con cần được sống tự do. Ở bước đường cùng bị lũ ma sói cộng sản truy đuổi, anh ấy có quyền tỵ nạn vì quan điểm chính trị. Bằng chứng khách quan bị đàn áp ư? Chính là tấm thân tàn ma dại vẫn lê lết theo tiếng gọi của lương tâm mà đứng lên vào năm 1999. Là ánh mắt u uất của kẻ đã bị cướp 20 năm thanh xuân tươi trẻ trong chốn âm binh lao tù. Là thằng bé thất học bên người phụ nữ gầy guộc cùng bao lo toan trước mắt quý vị. Ai đó, sao nỡ khép lòng mình lại mà bỏ qua sự thật này ?! Lòng trắc ẩn tha nhân hãy vượt qua các cổng giáo đường mà bước xuống cùng đời đang lắm oan khiên. Nhân loại văn minh của thế kỷ XXI, có quyền chưa thừa nhận nhiều uẩn khúc nhưng một chính nghĩa dân chủ thì không nên bị từ chối.

Bên bờ sông Chao Phraya, xen lẫn trong tiếng chuông chùa chiều nay, theo gió vọng lại nghe đâu là:

Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ
Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo
Ngày nó sống kiếp lang thang
Ngẩn ngơ như chim xa đàn
Nghĩ mình tủi thân muôn vàn


Tượng Phật giữa trời như hơn 5.000 năm trước, vẫn từ bi xót thương với chúng sinh đang oằn oại trong bể khổ. Tàu vẫn xuôi dòng tải khách cập bến Pratu Nam. Ừ, thì một “Nó” và gia đình đang âm thầm lạc trong một ngõ nhỏ Bangkok. “Nó” của nhạc sỹ Lê Minh Bằng năm xưa lại trở về… “Nó” là cựu tù chính trị Trần Văn Long, vừa bị Cao ủy Liên Hiệp quốc từ chối cấp quy chế tỵ nạn…

Cuộc chinh chiến điêu linh đã ngưng, song những “Nó” hôm nay vẫn còn đâu đó. Chìm khuất trong dòng thời gian đêm đêm, nhiều thân phận tỵ nạn côi cút không nhà trôi dạt trên đất Thái Lan và Mã Lai thì vẫn còn. 19 tuổi đầu chưa kịp biết đời là gì, sa cơ vào chốn lao tù cộng sản. “Nó” bị bắt vào những năm cuối thập niên 70 đầy máu lửa thế kỷ trước. Đang bình dị giữa chốn dân gian, Tổ quốc lâm nguy - tụ hàng xung lính. Cao xanh chẳng chiều lòng người, anh hùng tử chí anh hùng bất tử. Tổ chức Dân Quân Phục quốc ngày đó, người bị xử bắn, kẻ rục xương trong tù. Đoàn dân quân oai hùng năm xưa chỉ còn sót lại những ký ức bi tráng. Không còn mấy nhân chứng, dăm nấm mộ hoang ngoài thung lũng Tử thần A20 Xuân Phước chẳng thể xác nhận nhân thân cho anh Trần Văn Long.


Một phần cuộc đời của cựu tù chính trị này đã hiến dâng cho tự do dân tộc. Mặc dù ngày toàn thắng còn ở phía trước, nhưng những người trong số họ không đáng bị từ chối. Giữa những rối rắm của chợ đời Bangkok, anh như thằng bé mồ côi. Bị trả về Việt Nam là bản án tử hình đối với 3 sinh linh. Người tù chung thân bể án năm xưa có thể chịu đựng được, song vợ và con anh có tội tình gì… Bị trả về Việt Nam, cái gia đình khốn khổ ấy làm sao có thể chịu được những đòn thù rực lửa của cộng sản đang đón chờ. Còng số 8 đang đợi anh Long và vợ tại sân bay Tân Sơn Nhất; tuy nhiên, hy vọng không có còng số 3 hay số 4 gì đó cho thằng nhóc con của anh ấy. Ai đó đang cười nhòa mắt vậy… Trường hợp anh Vũ Quang Thuận, người chủ xướng Phong trào Chấn Hưng Nước Việt, bị trả về từ Malaysia hồi tháng 6/2009 đã chứng minh điều này. Bị trả về Việt Nam là chắc chết… chết chắc.

Vì một nền dân chủ và tự do chính trị chân chính nước nhà, nhiều tấm lòng ái quốc vẫn đang nỗ lực từng ngày. Có lúc thăng lúc trầm, anh chị em ta dọc hai bờ Thái Bình dương chưa xuôi tay nản chí. Hai tiếng “đồng bào” lúc nào cũng đáng trân trọng. Vì biến cố chung nên nhiều đời phiêu bạt, ráng giữ một cố quốc trong lòng cũng là điều cần thiết. Nếu chẳng quá khó, nên chăng, làm thêm một điều gì đó cho người mình?

Lang thang đất khách quê người, bùn lắm người ơi. Ai sẽ nghe được lời kêu cứu của anh Trần Văn Long, một khi chỉ biết phát ra bằng tiếng Việt. Tiếng chuông chùa đã ngưng, song tiếng hát ai đó vẫn cứ văng vẳng:

Việt Nam điêu tàn nên đời nó khổ
Một chén cơm chiều nên lòng chưa no
Nhiều lúc nó khóc trong mơ
Mẹ ơi ! Con yêu mong chờ
Bao giờ cho đến bao giờ…
Bangkok, ngày 28.05.2012

Huỳnh Cứu Quốc
Xin vui lòng đọc thêm:

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/more-dissident-fled-to-thailand-nk-11252011104817.html

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần qua, UBTDTG/VN và các thân hữu đã gặp thêm được 10 phụ tá của các văn phòng quý TNS: Richard C. Shelby (R-AL), John Kerry (D-MA)
Trong giai đoạn 1954-1975, đảng Lao động Việt Nam (CSVN) đã phát động cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để làm sức mạnh xâm lăng miền Nam
Nhà văn Vĩnh Hảo ( www.vinhhao.net ) trong bản cập nhật Bản Lên Tiếng của Văn Nghệ Sĩ Tự Do đã cho biết chỉ trong vài ngaỳ, từ 26-10 tới 30-10-2007
Trong khi Giáo Hội PGVN Thống Nhất đã chính thức tan vỡ, với các văn bản ký tên các cấp cao nhất, trong đó quy chụp  nhiều chức sắc giaó phẩm cao cấp
Sau khoảng 2 tháng, từ Trại Lê Lợi, vốn là khu Tiếp vận của Tiểu khu Long Khánh, chúng tôi được di chuyển qua một khu gia binh cũ của Trung đoàn 48
Ngày 17 Tháng 10, 2007 Đức Đạt Lai Lạt Ma 14 của Tây Tạng được Tổng Thống Bush và quý vị đại diện Quốc Hội HK trao tặng huy chương vàng
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế vừa phổ biến bản tin hôm 30-10-2007 từ Paris, về tình hình “Ủy hội Hoa kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới
Cộng sản đã có mặt trên đất nước chúng ta gần bảy chục năm nay.  Qua hai cuộc chiến lớn với Pháp và Mỹ, họ đã thâu tóm giang sơn
Mê tín dị đoan được định nghĩa là “sự tin tưởng những chuyện kỳ quặc, khó hiểu.” Người Việt Nam, tương tự như tất cả các dân tộc khác trên thế giới
Hôm nay là gần một tháng xảy ra sự cố sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ, gây bàng hoàng cả nước. Ngày 17/10 tìm được thi thể thứ 54 chôn vùi dưới đống đổ ná


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.