Hôm nay,  

Memorial Day

29/05/201200:00:00(Xem: 12323)
Mỗi quốc gia đều có một ngày để cùng nhau tưởng nhớ ghi ơn những người đã nằm xuống vì sự vẹn toàn độc lập của giang sơn gấm vóc, vì quyền làm người có tự do dân chủ. Ngày đó có thể có những danh xưng khác nhau như Ngày Kỷ Niệm Memorial Day, Ngày Đình Chiến Armistice Day, Ngày Tưởng Nhớ Remembrance Day, Ngày Chiến sĩ Vô Danh Unknown Warrior… nhưng đều có chung một mục đích là biểu lộ lòng tôn kính với các anh hùng liệt sĩ, những người đã vị quốc vong thân, có công với đất nước.

Dù là trong hoàn cảnh phải rời bỏ nơi chôn rau cắt rốn, tránh xa chế độ chuyên chế độc tài, nhưng quê hương vẫn còn đó. Chúng ta vẫn nhớ ơn tiền nhân đã dày công lập quốc, những chiến sĩ đã một thời bảo vệ tự do no ấm, hòa bình dân chủ cho con dân đất Việt. Những Tượng Đài kỷ niệm đã được xây dựng, những ngày ghi ơn đã được tổ chức để mọi thế hệ con em tham dự.

Nhân dịp ngày Memorial Day năm nay, xin cùng suy gẫm tâm tư của một số người đã trở thành nhân vật của thời cuộc.

" Hỡi hậu thế! Các bạn sẽ không bao giờ biết được là đã tốn bao nhiêu công sức của thế hệ hiện tại để bảo vệ sự tự do của các bạn. Tôi hy vọng các bạn hãy triệt để tận dụng nó. Nếu không tôi sẽ hối hận là đã dày công bảo vệ nó” John Adams 


“Đức tính quan trọng nhất của một quân nhân là lòng dũng cảm trong hoàn cảnh mỏi mệt và thiếu thốn. Dũng cảm chỉ đứng hàng thứ hai. Khắc nghiệt và sự nghèo nàn là trường học tốt nhất cho người chiến sĩ”. Napoleon Bonaparte.

“Anh hùng không phải là người ra lệnh cho người khác bước vào bãi chiến trường mà là người phải bước vào đó”. Norman Schwarzkopf.

“Mặc dù là một người lính chuyên nghiệp nhưng chưa bao giờ tôi ưa thích chiến tranh, chưa bao giờ cổ võ chiến tranh, ngoại trừ khi vì mục tiêu hòa bình” Ulysses S. Grant.

“Dòng máu ái quốc là hạt giống của cây Tự do”. Thomas Campbell.

“Chúng ta lấy những ngôi sao trên trời, lấy màu đỏ từ quê mẹ, phân cách chúng với những giải màu trắng, để chứng tỏ là ta đã chia tay đất mẹ và những giải mầu trắng sẽ đi vào thế hệ mai sau, tượng trưng cho sự tự do của chúng ta”. George Washington.

" Chỉ có những người đáng sống mới không sợ chết”. Douglas McArthur.

" Tôi có thể không đồng ý với điều mà bạn nói nhưng tôi sẽ bảo vệ tới chết quyền được nói của bạn” Voltaire

Chúc quý vị an toàn vui vẻ với Memorial Day.
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thực tế, chiến tranh xảy ra tối 19-12-1946 không phải giữa toàn dân Việt với người Pháp, mà là giữa mặt trận Việt Minh và đảng Cộng Sản Đông Dương (CSĐD) với người Pháp
Không cần suy nghĩ, tôi mở cửa lồng định bụng thả cho con Mực chạy đi. Nhưng mà lạ, nó không chạy ra xa mà cắn ống quần tôi, vừa cắn vừa kéo vừa gâu gâu
Tôi buồn và nhớ đến những bạn học, mới còn đàn ca bên nhau, chia sẻ mơ ước về tương lai cuộc đời, mong đất nước hết chiến tranh, mà giờ đây hoà bình đã đến sao tôi lại ra đi, bỏ lại ước mơ
Tôi nhớ rất rõ chuyện xấy ra rất lâu khi tôi gần tròn bốn tuổi. Hồi đó, gia-đình tôi sống gần một làng chài ở Mỹ-khê, Đông-Giang thuộc quận ba thành-phố Đà nẵng.
Một viên thuốc có hai hiệu ứng: Hiêu ứng trị liệu- Therapeutic effect – và hiệu ứng ngoài ý muốn-Side-effect. Cũng như thuốc, Internet cũng có hai mặt tốt và Xấu tùy người sử dụng hay người lạm dụng nó.
Nga lo ngại “cách mạng màu” đã xảy ra ở Ukraine, Georgia cùng nhiều nơi khác mà bây giờ là Armenia sẽ lan vào Nga... đất nước nhỏ bé như Armenia có thể làm cách mạng dân chủ được thì ở Việt Nam tại sao không
phái đoàn gồm những người đại diện trong ngành giáo dục ở khu vực Hà Nội và qua mối quan hệ ngoại giao của Phạm Bình Minh nối kết với những tổ chức dạy tiếng Anh từ cấp một tới cấp ba của Mỹ và có văn phòng trụ sở tại Boston
Cách đây 42 năm sau khi đại tá Nguyễn Hồng Đài con rể ông Minh điện thoại cho biết: "Ông Già moi lên nhận việc." Chúng tôi biết mọi việc đã an bài. Ông Thiệu đã đi từ mấy hôm trước. Tiếp theo đến ông Cao Văn Viên.
Người Việt Nam Hải ngoại, mỗi người, mỗi gia đình đều có con số để ghi nhớ. Như lính có số quân. Không ai có quyền quên. Con số đó là ngày đi khỏi nước để làm thân tỵ nạn hay làm người mất nước. Nó còn là số thông hành của người Việt nam "thua cuộc" khi xuất ngoại.
Tôi đã nói rõ với ngài Đại Sứ về những quan tâm của tôi và các cư dân trong địa hạt về những vi phạm nhân quyền liên tục tiếp diễn bởi chính quyền Việt Nam, đặc biệt là việc tiếp tục bắt giam và các bản án nặng nề đối với các nhà hoạt động và các vị lãnh đạo tôn giáo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.