Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 18366)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Một bảo tàng viện Việt Nam tại thủ đô Hoa Kỳ là chuyện rất cần thiết. Năm 2015 ghi dấu 40 năm lưu vong và định cư tại Mỹ nếu giấc mơ chưa hoàn tất
Nhìn bề ngoài với những chỉ dẫn giờ giấc mở cửa Chùa, về trật tự an ninh, chỗ giữ xe…
Những tuần qua truyền thông khắp thế giới đổ dồn về Hongkong để theo dõi sát sao cuộc xuống đường biểu tình đấu tranh chống lại màn diễn dân chủ,
Paris bắt đầu Thu. Tuy e ấp vì hảy còn nắng vàng và mưa chỉ lất phất. Lạnh và mưa thật sự của mùa Thu chưa tới. Lá vẫn chưa vàng.
Đứng từ Tây phương chưa Cực Lạc mà còn có vẻ cực loạn - một phần nhờ Barack Obama – chúng ta rất dễ hiểu lầm về chuyện Hương Cảng.
Trong cuộc bầu cử tổng quát vào tháng 11 sắp tới, các cử tri trên toàn California sẽ có cơ hội bỏ phiếu thuận hay chống trên một số dự luật trưng cầu dân ý có tầm mức quan trọng đến mọi người trên toàn tiểu bang.
Tôi khóc vì sự xúc động của tình người, những tưởng đứng trước bao thay đổi của thời gian, của cuộc đời, của lòng người,
Trên 90 triệu người dân nước Việt Nam Cộng sản lại bị Ban Tuyên giáo Trung ương nhét bánh vẽ vào miệng nhân dịp kỷ niệm 60 năm “Ngày Giải phóng Thủ đô (10-10-1954 - 10-10-2014)”
Kẹt xe chưa có lối thông, đó là tình trạng chung của các thành phố lớn.
Gần hai năm trước, tôi có một bài báo ngắn được phổ biến trên trang Đàn Chim Việt. Mãi đến cuối tháng rồi, vẫn còn có đôi vị “độc giả” gửi lời bình luận. Xin đơn cử một:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.