Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 12552)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trần Mỹ Châu sưu tầm và biên soạn; Phan Thị Trọng Tuyến phụ trách phiên dịch nguyên tác Pháp văn của Trần Văn Thạch
Khi những chiếc bóng bay bé nhỏ màu vàng bay lên trời San Jose tại History Park thì những giọt nước mắt đã chảy xuống.
Ngày đau buồn của dân quân cán chính miền Nam ập đến. Một số ít được Mỹ đã rước đi, nhưng đại đa số những người còn lại,
Như đã có dịp trình bày nơi bài 1 trước đây, cuốn sách "Small is Beautiful" đã được tờ New York Times xếp vào lọai "100 cuốn sách có ảnh hưởng nhất"
Tuần này, Cỏ May xin mượn lại cái tít của mục hằng tuần "Paris có gì lạ không em?" để làm tít cho Thư Paris.
Hôm chủ nhật 6-4-2014, các đám đông thân Nga, nói rõ ra là phần lớn họ là những người Ukraine nói tiếng Nga,
Văn hóa Khổng Nho có dạy rằng: "Quân tử không đi tiểu lộ".
Thành phố Sài Gòn đầy rẫy tin đồn: Hoa Thạnh Đốn đã quyết định tiến hành nhanh chóng cuộc hành quân di tản công dân của họ.
Tôi chỉ quen cô bé có hai năm. Những ngày thơ dại đó vẫn còn phảng phất trong trí nhớ như sương khói bây giờ của tôi, nhiều thập niên sau.
Xin ai đó khi đọc tựa đề “Chết Tại Buôn Mê Thuộc” đừng có vội nghĩ ngay rằng tôi đang viết về” Cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên 1975”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.