Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 18598)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Ở Việt Nam thời Cộng sản, tham nhũng nhiều hơn cơm áo và kẻ sẵng sàng phạm pháp để tham nhũng nhiều hơn người tình nguyện xuống đường chống Trung Cộng âm mưu chiếm lãnh thổ và biển đảo.
“Anh thương em thì trầu rượu đến nhà Trước cha mẹ biết, sau bà con hay.”
Khoảng hơn 100 khách hằng quan-tâm đến văn-học nghệ-thuật trong vùng đã có mặt chiều Chủ-nhật 20/5 vừa qua tại Ernst Cultural Center của Trường Đại-học NOVA, khuôn-viên Annandale, để dự một sinh-hoạt khá ý nghĩa,
Doanh nghiệp nhà nước như tế bào ung thư đang hủy hoại các tế bào lành lặn và triệt phá tiềm năng phát triển của cả nước.
Tháng 11 tới cử tri Hoa Kỳ sẽ đi bỏ phiếu chọn ông Barack Obama hay ông Mitt Romney làm tổng thống Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2012-2014. Cùng ngày cử tri cũng bầu lại toàn thể 435 ghế Hạ nghị viện, 33 ghế Thượng nghị sĩ và khoảng 25 Thống đốc các tiểu bang.
(Bài nói chuyện trong buổi ra mắt 2 tác phẩm “Người Hùng Bình Định: Nổi Loạn Truông Mây” và “Quê Hương Vụn Vỡ” của GS Nguyễn Văn Sâm hôm Chủ Nhật 20-5-2012 tại Viện Việt Học.)
Chị Bùi Thị Minh Hằng bị giật rách chiếc nón có ghi dòng chữ "Hoàng Sa-Trường Sa-Việt Nam" trong một cuộc tuần hành chống Trung Quốc tại Hà Nội
Hầu như đối với tất cả dân tộc Á châu nói chung và Việt Nam nói riêng, mật gấu được xem như là một linh dược, một loại thuốc huyền diệu vô cùng quý báu, có thể chữa được rất nhiều bệnh tật và giúp chúng ta bồi dưỡng sức khỏe một cách mau chóng.
Tại nơi cư ngụ, buổi sáng thứ năm lặng như tờ, tôi mở email, định xin tham khảo với một vị thiện tri thức, về một vấn đề tôi chưa am tường. Trên máy hiện ra email của một người tôi quen biết. Tạm gọi là “bạn” cho dễ kể chuyện. Chủ đề thấy ngay, là “Help me! Please help!”
Cột báo này trong suốt mấy năm qua đã bàn về chính sách và thành quả của TT Obama. Vì là bình luận nên không thể tránh được chủ quan và thành kiến. Như đã trình bày nhiều lần cùng quý độc giả, viết báo có hai cách: viết tin thì tuyệt đối phải trung thực, phản ánh những dữ kiện đã xẩy ra,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.