Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 18928)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là "sao mà ngu lâu thế!",
Hoa Kỳ và Việt Nam đã mở ra một kỷ nguyên hợp tác mới giữa hai cựu thù, nhưng Việt Nam phải đứng một mình giữa gọng kìm Trung-Mỹ ở Biển Đông.
Hồ Chí Minh chết nay được 46 năm, mồ yên mả đẹp nhưng ông vẫn chưa được yên. Người ta đào bới lên đủ thứ chuyện về ông: bản thân, gia đình, con đường lập thân,...
SINGAPORE—Cách Trung Quốc xem các tranh chấp chủ quyền đang sôi động ở Biển Đông, rằng sự nhẫn nại của họ đã đi quá xa.
Phùng Khắc Khoan hiệu Nghị Trai, tự Hoàng Phu, quê ở làng Bùng, huyện Thạch Thất, Hà Tây (nay Hà Nội). Nên sau khi đỗ đạt người ta gọi ông là Trạng Bùng.
Nhân quyền của dân tộc Việt Nam không phải là nhu cầu hàng đầu của Mỹ. Đó là điều kiện mang tính chính nghĩa và văn minh mà Mỹ đưa ra để bắt chẹt các chế độ độc tài như Cộng Sản, vì độc tài làm gì có nhân quyền.
Biển Đông (tiếng Anh South China Sea) là một vùng biển rộng khoảng 3,5 triệu cây số vuông của Thái Bình Dương. Bao bọc bởi phía Tây là Phi Luật Tân, phía Nam là Mã Lai, Brunei, Nam Dương, Tân Gia Ba.
Cách đây khoảng 20 năm, đang ngồi ở nhà viết một bài xã luận, một anh bạn H.O. gọi giật giọng:
Những biến cố dồn dập từ nhiều tháng qua trên vùng Thái Bình Dương đã khiến dư luận thế giới e ngại rủi ro đụng độ hoặc thậm chí xung đột trong khu vực.
Giáo sư Tomás Summers Sandoval gốc Mễ dạy Sử tại đại học Pomona, California, có ông bố tham gia chiến tranh Việt Nam, nhưng ông ít thấy báo chí Mỹ nói về người lính Mỹ gốc Mễ trong quân đội Hoa Kỳ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.