Hôm nay,  

Lòng Tin

04/07/201200:00:00(Xem: 16764)
Đây là câu chuyện về người thám hiểm, một chuyên viên leo núi muốn chinh phục ngọn núi cao nhất nước.

Sau nhiều năm tháng chuẩn bị sửa soạn để quyết lên tận đỉnh ngọn núi cao nhất này, người leo núi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình; nhưng vì không muốn chia xẻ vinh quang chinh phục đỉnh núi với ai, ông ta quyết định leo núi một mình. Trời bỗng nhiên sụp tối rất mau trên cao độ của các ngọn núi quanh năm mờ mịt trong sương mù khiến người leo núi không nhìn thấy gì nữa hết. Tối đen nhu mực, bàn tay xoè ra trước mặt mà cũng không nhận ra vì mây mù đã che khuất tất cả …Tuy vậy người leo núi vẫn không chịu ngưng mà vẫn mò mẫm leo. Vì không nhìn thấy nên thình lình ông trượt chân và rơi vào khoảng không.

Kinh hoàng, người leo núi chỉ biết là mình rơi vào khoảng không gian tối đen, càng lúc càng nhanh….Trong phút giây cùng tận của sợ hãi , những khoảnh khắc vui buồn, và các việc làm xấu cũng như tốt trong cả cuộc đời bỗng tranh nhau hiện lên như một cuốn phim quay nhanh … Đang cận kề với cái chết , bỗng dưng người leo núi cảm thấy bị giật thật mạnh và thắt chặt ngang hông nơi có cái đai, rồi sau đó cả thân người quay tròn và đong đưa qua lại trong khoảng không gian tối đen. Thì ra khúc giây an toàn cột đâu đó trên con đường lên đỉnh núi với cái đai ngang hông đã giữ ông lại. Treo lơ lửng không biết đâu là bến bờ trong mù mịt tối tăm khiến người leo núi bật rú lên :

- Cứu con với, Thượng Đế ơi !! Cứu con với, Thượng Đế ơi !!

Thình lình, giữa không gian tối đen rền vang lên câu hỏi:

- Con muốn ta làm gì?

Người leo núi trả lời: “ Cứu con với, Thượng Đế ơi !! ”

- Con có tin là ta cứu được con không ?

- Tin chứ, dĩ nhiên là con tin…..

- Vậy thì con cắt sợi giây đang treo con đi…..

Trưa ngày hôm sau, đội cấp cứu tìm thấy người leo núi đã chết cứng vì lạnh, và treo toòng teng bởi sợi dây cột vào đai an toàn ngang hông, bàn tay người leo núi nắm chặt cứng sợi dây thừng…

Biên bản cũng ghi nhận là thi thể người leo núi chỉ cách mặt đất khoảng hơn ba mét……

Cung Nhật Thành lược dịch

Tháng Bẩy, 2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chết chóc ít người muốn nghĩ tới lắm nhưng đây là một sự thật không ai tránh khỏi hết. Ai cũng phải có một ngày về...
xin trân trọng kể đến những Chiến Sĩ VNCH đã tuẫn tiết hay bất khuất không đầu hàng khi bị sa cơ thất thế, lòng can trường của Chiến Sĩ VNCH, Đồng bào sẽ vĩnh viễn lưu luyến tiếc thương
Quyết định của Trại Pendleton không cho phép chào cờ và hát quốc ca Việt Nam nhắc nhở chúng ta một bài học đắng cay mà chúng ta đã học được 40 năm trước đây
trong nền kinh tế thị trường định hướng XHCN do đảng, nhà nước CS lãnh đạo thì việc dân tộc Việt Nam sẽ trở thành nô lệ trên chính mảnh đất của tổ tiên nghìn đời để lại chỉ còn là thời gian đếm ngược từng ngày
nếm mùi cộng sản - nhân loại đã hiểu ra “ vô sản đoàn kết lại” làm cách mạng lật đổ nhà nước thực dân, phong kiến phản động là chỉ để thiết lập nên nhà nước cộng sản phản động tồi tệ hơn loài người tưởng tượng
không cắt bỏ được những ràng buộc bất lợi cho VN, trái lại còn mở rộng thêm những gánh nặng lớn và nguy hiểm cho VNc. Vì chuyến đi chỉ nhằm mục đích cao nhất là cứu Đảng, cốt làm sao để ĐCS độc quyền tiếp tục
Dư luận Pháp trong tháng 4 này xôn xao về hiện tượng kinh Coran bán chạy như tôm tươi. Các nhà sách ở Paris đều bán sạch kinh Coran và trong kho cũng cạn kiệt.
Sau 40 năm xa xứ và được định cư làm ăn trên các xứ văn minh, người Việt chúng ta đa số đã thành công trên nhiều phương diện.
Thân là sự sống. Không có thân thì không có sự sống. Sự sống tốt đẹp hay không là tùy thuộc vào tấm thân tứ đại này. Trong các loại thân chúng sinh, thân người cao quý hơn cả.
Vì ngẫu nhiên thôi, việc Chính quyền Obama đàm phán với Iran về võ khí hạch tâm lại trùng hợp với dịp người Việt kỷ niệm 40 năm của biến cố 1975, người viết sẽ…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.