Hôm nay,  

Sao Ba Lại Bỏ Con

04/08/201200:00:00(Xem: 9252)
Giao Chỉ- San Jose.

(Viết cho bé gái tìm cha, viết cho bà mẹ thuyền nhân, tình duyên trắc trở.
Có con chim đa đa, chồng xa không có, chồng gần cũng không. Bốn con đủ bốn ông chồng…)

Ngàn dặm tìm cha. 

Tôi sẽ kể cho quý vị nghe câu chuyện của cô gái thần dân vương quốc Đan Mạch 21 tuổi từ đất nước của loài tiên cá đã đến San Jose tìm cha. Cha của cô là Đặng kim Nhật, mẹ là Nguyễn thị Ngọc Hoa. Cả 2 là Thuyền nhân. Gặp nhau tại Phi và cô Nguyễn Đặng Nhã Uyên ra đời năm 1991. Từ Phi Luật Tân anh chàng Kim Nhật họ Đặng bỏ mẹ con cô để cùng anh em họ Đặng đi Mỹ. Mấy tháng sau mẹ Ngọc Hoa họ Nguyễn bế con chưa đầy năm đi Đan Mạch. Đứa con gái Việt Nam còn giữ mãi cái tên Nhã Uyên đến làm dân xứ lạ có 443 hòn đảo. Họ của cô là họ cả cha lẫn mẹ Nguyễn Đặng. Cô Uyên không có tên Đan Mạch. Năm 12 tuổi Uyên hỏi mẹ ba con đâu. Mẹ kể lại câu chuyện tình duyên của thuyền nhân, chuyện vượt biển, chuyện cộng sản và sau cùng là tin tức về người cha xa cách nghe nói hiện tại ở San Jose. Cả chuyện ông Nội bị Việt cộng chôn sống. Chủ nhật cuối tháng 7-2012 vừa qua, trên lầu 2 của viện bảo tàng Thuyền nhân Việt Nam tại San Jose tôi hỏi chuyện cháu bằng Anh ngữ và Việt ngữ. Nếu bây giờ con gặp ba thì con sẽ hỏi câu gì. Phải chăng con hỏi rằng tại sao ba lại bỏ má con. Uyên lắc đầu : Thưa bác con sẽ hỏi là tại sao ba lại bỏ con ? Câu hỏi này con đã nghĩ đến từ lúc 12 tuổi.
nha_uyen_va_me
Nhã Uyên 20 tuổi, Uyên 17 tuổi và mẹ, Bà mẹ thuyền nhân.
Đan mạch là ở đâu:

Denmark là xứ sở của nền quân chủ lâu đời cũng tương tự như Anh Quốc, gọi là quân chủ lập hiến. Thực ra đó là đất nước dân chủ. Vương triều chỉ còn tượng trưng. Dân số 6 triệu, Phía Nam giáp Đức quốc , còn chung quanh là biển. Sau hơn 30 năm nước này tiếp nhận thuyền nhân, rồi them gia đình đoàn tụ hiện có trên 10 ngàn dân Việt. Mẹ con cô Uyên là gia đình Việt Nam trong cộng động nhỏ bé đó. Ở đây cũng có chùa, nhà thờ và lớp Việt Ngữ. Từ thuở nhỏ Uyên đã được cho đi học Việt Ngữ. Biết đọc, biết viết, cũng đủ để viết thơ cho họ hàng của mẹ còn ở Việt Nam. Năm tốt nghiệp cuối cùng lớp Việt Ngữ, Nhã Uyên đã được các phần thưởng vì thành quả xuất sắc. Ngay bây giờ cháu còn đọc được báo Việt và những bài học thuộc lòng của lớp Việt Ngữ. Hỏi cháu biết hát không. Có, con hát theo cái đĩa nhạc phát hành bên Cali. Con hát bài gì. Bài thích nhất là chim Đa Đa. Hỏi rằng con thương ai nhất, Nhã Uyên thương má nhất. Má của cô có cuộc đời thuyền nhân còn khổ hơn chim Đa Đa. Cô sẵn sàng kể hết chuyện nhà trên xứ Đan Mạch. Chẳng hề dấu diếm, chẳng hề mặc cảm ngại ngùng. Cô là con gái duy nhất của mẹ, nhưng cô có đến 3 em trai. Cô thương từng đứa. Cô gọi cha của những đứa em là ba của em con. Hỏi mẹ cô hiện ở với ai. Cô nói ly dị hết rồi. Cô đi học đại học ở trong trường. Mẹ ở với 3 em. Ba người con với 3 ông chồng Việt Nam. Nhưng hiện không còn ông nào cả. Chỉ còn mẹ với 3 con trai. Vì vậy nên cô thương mẹ nhất. Cuộc đời tình duyên của mẹ rất ngang trái. Hỏi cô có thương ba không. Uyên nói con chưa biết là sẽ thương hay ghét. Có ở gần đâu mà biết. Cô nghe kể lại có gặp ba lần duy nhất. Lúc đó cô 5 tháng tuổi. Ba đến gặp mẹ để chia tay trong trại tỵ nạn Phi Luật Tân.
nha_uyen_trinh_dien_cac_dieu_vu
Nhã Uyên trình diễn các điệu vũ.
Ngày xưa mẹ có hình của ba, nhưng đã thất lạc rồi. Đứa bé 5 tháng làm sao nhớ mặt cha.

Gặp gỡ tình yêu.

Năm 20 tuổi Nhã Uyên ghi danh đi thi môn vũ. Cô tự coi là có khả năng về nghề múa. Muốn trở thành vũ công chuyên nghiệp. Sẽ đi biểu diễn và sẽ trở thành vũ sư dậy nhảy múa. Đó là Plan A. Còn không được thì sẽ làm nghề nuôi trẻ. Trông trẻ sơ sinh hay làm cho vườn trẻ. Đó là Plan B.

Nhưng đôi khi không chuẩn bị mà lại có Plan C. Nhã Uyên đi thi vũ gặp một nam thí sinh và 2 người quen nhau. Quen nhau rồi yêu nhau, rồi hứa hôn. Cậu nầy cũng là sinh viên và là người Đan Mạch thứ thiệt. Mới 22 tuổi, tên là Bjarhe thuộc dòng họ Stanley Nielsen. Chàng ở thành phố Aarhus, nàng ở Valby cách xa nhau như LA với San Jose. Hai tuần tình yêu mới gặp lại. Khá vất vả. Dự tính cuối năm 2012 thì sẽ ăn cơm chung. Hỏi có làm đám cưới không. Chưa biết. Dọn vào chung phòng là chắc. Cháu theo đạo nào. Cháu đi chùa theo mẹ. Còn cậu kia võ tự do.
nha_uyen_hai_trinh_vuot_bien
Nhã Uyên trước bản đồ hải trình vượt biên.
Hoàn thành sứ mạng.

Nhưng trước khi các cô cậu sinh viên đại học quyết định về ở chung thì cô Nhã Uyên có sứ mạng phải hoàn tất. Phải qua San Jose tìm cha. Đài truyền hình 12 của Đan Mạch là 1 cơ sở truyển thông lớn thuộc công ty Gong có chương trình trên khắp các thành phố.

Cô Celeste Pedersen là đạo diễn và chuyên phụ trách phim phóng sự đã nghe được chuyện của Nhã Uyên. Từ chuyện tình đến chuyện thuyền nhân Từ quyết tâm của cô gái trẻ Á Châu có sự yểm trợ vô điều kiện của cậu sinh viên Đan mạch. Đài bèn quyết định tài trợ cho chuyến đi San Jose. Bao trọn gói cho đôi trẻ qua Cali. Từ Copenhagen thủ đô Đan mạch phái đoàn quay phim qua Anh quốc. Rồi bay qua Mỹ. Từ LA có xe van lớn và chuyên viên dụng cụ lái về San Jose. Trong tay cô gái chỉ có tên người cha Đặng kim Nhật. Không có địa chỉ, không có điện thoại. Không biết cha của cô có còn ở San Jose hay không. Không có hình ành. Không có 1 tin tức gì để tìm dấu vết. Kim Nhật không biết có ở trong quân đội hay không. Chẳng biết thuộc hội đồng hương nào. Không biết sinh hoạt ra sao? Trong mấy ngày qua cô được lên Radio, báo chí, truyền hình vùng San Jose phỏng vấn. Tham dự các buổi họp mặt, trong đó có cả các chương trình của phó thị trưởng Madison. Chưa có kết quả.

Họp mặt tại Museum.

Phái đoàn TV từ Đan mạch qua đã lên chương trình đem cô Nhã Uyên và cậu vị hôn phú đến thăm viện bảo tàng Thuyền nhân tại San Jose. Năm trước đã có phái đoàn từ vương quốc nầy qua thăm nên về kể chuyện lại. Cô giám đốc của TV Đan mạch muốn Nhã Uyên đến với viện Bảo tàng để có thể cảm nhận hoàn cảnh của cha mẹ cô đã trải qua trên biển cả.
nha_uyen_chim_da_da_voi_4_con
Mẹ Nhã Uyên và 4 con.
Và những xúc động quả thực đã dâng tràn trên khuôn mặt cô gái trẻ Việt Nam, dù ngày nay cô đã nhuộm tóc vàng theo truyền thuyết như các nàng tiên cá trên các bờ biển Đan mạch.

Đứng trước bức hình phối hợp thống kê và nghệ thuật của 20 năm lịch sử thuyền nhân có các con đường vượt biển, các trại tỵ nạn trên biển Đông, cô Nhã Uyên nói rằng. Năm 12 tuổi mẹ kể đầu đuôi. Cha không biết từ trại nào chuyển qua Phi đã 2 năm thì mẹ đến. Hai người quen nhau cuối năm 90. Đến 1991 bé Nhã Uyên ra đời. Con gái được 5 tháng thì cha mẹ chuẩn bị thành hôn, ghép hộ, làm đám cưới.

Nhưng rồi cha được nhận vào Mỹ. Mấy người anh em của cha giục giã lên đường. Có thể áp lực từ gia đình, có thể chính người cha sau nhiều năm đợi chờ mệt mỏi nên vội vã bỏ lễ cưới. Mẹ kể cha đến thăm mẹ lúc con 5 tháng. Rồi từ đó chia tay. 12 năm sau con gái nghe mẹ kể lại đoạn trường.

Trên đất Đan Mạch mẹ lấy chồng 3 lần, sanh ra 3 em trai và bây giờ bà ở một mình. Con chim Đa Đa Saigon ngày nay, chồng xa chẳng có, chồng gần cũng không. Còn phần người cha, nghe nói ở San Jose có về Việt Nam cưới vợ 2 lần. Nhưng lần đầu đổ vỡ nên mới có lần thứ hai. Sau đó ra sao, Nhã Uyên không biết. Chuyến vào thăm Museum tình cờ có nhiếp ảnh viên vui tính Huỳnh Minh Nhật đi theo vừa chụp hình vừa quay phim phóng sự. Chụp được pô nào là ghé máy cho các tài tử coi hình tại chỗ. Khi cô gái nói thích bài chim Đa Đa là nhiếp ảnh gia cất tiếng hát liền.

Có con chim đa đa nó đậu cành đa
Sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa
Có con chim đa đa hót lời nỉ non
Sao em nỡ lấy chồng từ khi tuổi còn son
nha_uyenva_hon_phu_dan_mach
Nhã Uyên và vị hôn phu Đan Mạch.
Cậu hôn phu Đan Mạch của Nhã Uyên vừa là hộ tống, vừa là phu khuân vác, vừa là hầu bàn đi theo vợ chưa cưới suốt lộ trình. Khi dẫn phái đoàn vào ăn trong khu bình dân ở Century Mail, anh chàng này khoanh tay đứng gác cửa. Sợ không an toàn hay nàng sẽ đi mất tiêu vào cộng đồng Việt Nam mà không trở về Đan mạch. Anh chàng mua thử ly nước mía mà cậu gọi là nước cây tre. Xem ra không uống nước được cứ phải cầm tay xuốt lộ trình, không biết đổ đi đâu.

Thật may mắn là cả 2 cô cậu này nói Anh Ngữ thông thạo mặc dù chỉ học từ trung học có 5 giờ 1 tuần.

Cô giám đốc chương trình TV Đan mạch nói rằng chỉ còn 2 ngày nữa ở San Jose. Xem chừng không tìm được anh chàng Đặng kim Nhật tuổi chừng 50. Hơn 20 năm trước từ Phi đi Mỹ. Vợ chưa cưới và con gái đi Đan mạch. Nếu không gặp nhau bây giờ thì sau này mà tìm thấy, đài TV sẽ rước ông qua Đan mạch gặp lại con gái.

Đứa con gái Việt Nam, năm nay 21 tuổi, nói được 3 thứ tiếng. Nhuộm tóc vàng nhưng vẫn còn thông thạo Việt ngữ. Cô sẽ mong trở thành diễn viên nhẩy múa đi trình diễn khắp thế giới tìm cha. Tôi nói, con viết tiếng Việt cho bác xem chữ nghĩa ra sao. Cô hỏi lại. Con viết gì đây. Viết 1 câu cho mẹ, 1 câu cho ba, 1 câu cho Việt Nam và 1 câu cho Museum Thuyền nhân.

Nhã Uyên viết như sau.
Viết cho mẹ : Con thương mẹ nhiều lắm.
Viết cho ba : Con muốn gặp mặt ba một lần cuối trong đời.
Viết cho Việt Nam : Con luôn luôn là con gái Việt Nam.
Viết cho bác Lộc. Con thích Museum lắm.

Khi viết cho trang kỷ niệm của Viện Bảo tàng bằng Anh ngữ, cô Uyên viết dễ dàng và dài hơn. Đại ý qua hình ảnh và di vật cô hiểu rõ về Thuyền nhân và hoàn cảnh của cha mẹ. Mỗi bức hình, mỗi di sản đều là 1 câu chuyện về chiến tranh, biển cả, thuyền nhân, tỵ nạn, sống và chết. Tất cả đã gây cảm xúc lớn lao cho Nhã Uyên 21 tuổi đến từ Đan mạch.

Và bây giờ trở lại câu chuyện. Nhã Uyên nói : Sao ba lại bỏ con. Bỏ mẹ còn được, bả lấy chồng khác. Bỏ con làm sao con có cha khác. Ba sau này là ba của các em con.

Ông bà nào biết Đặng kim Nhật ở đâu, xin chỉ cho cháu. Xin gửi về [email protected] .Có thể viết bằng tiếng Đan mạch, Anh ngữ hay Việt ngữ.

Cũng có thể gọi cho chúng tôi 408 316 8393.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế giới vừa điên đảo vì Trump 2.0 lại phải lo đối phó với Trung Quốc 2.0. Trung Quốc 1.0 là công xưởng quốc tế dựa vào giá nhân công rẻ và giá trị gia tăng thấp để sản xuất các hàng hóa tiêu dùng trong dạng Bộ Ba Cũ: (1) quần áo, đồ chơi trẻ em…; (2) vật dụng trong nhà như bàn ghế, tivi, tủ lạnh…(3) đồ điện tử gồm điện thoại cầm tay, máy điện toán,…) Trung Quốc 1.0 kéo dài 25 năm bắt đầu từ lúc Đổi Mới thập niên 1990 cho đến giữa thập niên 2010...
Giữa lúc các cơ quan báo chí, các tập đoàn truyền thông lớn khác chọn “sự trung lập” và cố gắng “nương tay” với các chính trị gia và chính quyền, thì Stephen Colbert chọn sự trung thực, kiên định, xem tuyên ngôn “trung lập” theo lý thuyết báo chí là vở kịch hài không hợp thời cuộc. Ông châm biếm, chỉ trích không thương tiếc những quyết định vi hiến, những phát ngôn dối trá của chủ nhân Tòa Bạch Ốc.
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Có một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt gần mười năm: Làm sao mà một nửa nước Mỹ nhìn Donald Trump mà không thấy ông ta đáng ghê tởm về mặt đạo đức? Một người luôn nói dối, gian lận, phản bội, tàn nhẫn và tham nhũng một cách công khai như vậy mà hơn 70 triệu người vẫn chấp nhận ông ta, thậm chí còn ngưỡng mộ. Việc gì đã khiến cả một xã hội trở nên chai lì về mặt đạo đức như vậy? Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Câu chuyện này, phần lớn dựa trên tư tưởng của nhà triết gia đạo đức Alasdair MacIntyre, một người mới qua đời vào tháng Năm vừa rồi, thọ 94 tuổi. Ông là một trong những nhà trí thức lớn hiếm hoi dám đào tận gốc sự suy đồi đạo lý của thế giới Tây phương, và của nước Mỹ hiện nay.
Donald Trump không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm. Ông từng úp mở chuyện tái tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, khiến không ít đối thủ phải giật mình. Nhưng trước mắt, Trump đang phải đối mặt với một quy luật lịch sử đã từng làm khó các vị Tổng thống khác: lời nguyền nhiệm kỳ hai. Từ trước đến nay, có đến 21 Tổng thống Mỹ bước vào nhiệm kỳ hai, nhưng không một ai đạt được thành tựu tương đương như giai đoạn đầu tiên. Thành tích nhiệm kỳ hai thường tụt dốc – từ thiếu sức sống, mờ nhạt cho đến những giai đoạn đầy biến động hoặc thậm chí thảm khốc. Người dân không còn hài lòng, tổng thống bắt đầu mệt mỏi, và không còn hướng đi rõ ràng cho tương lai.
Trong bài viết “Thế thời không phải thế” đăng trên Việt Báo ngày 4 tháng 4 về sau 100 ngày hành xử của tổng thống Trump (*), tôi có dự đoán rằng bên Dân Chủ sẽ giữ thế im lặng nhiều hơn lên tiếng ồn ào chống những việc làm của ông Trump và đảng Cộng Hòa vì muốn ông Trump tự sa lầy dẫn đến hậu quả đảng Cộng Hòa sẽ bị mất ghế, mất chủ quyền đa số trong lưỡng viện quốc hội quốc gia. Cho đến nay gần sáu tháng tổng thống, ông Trump vẫn tiếp tục gây hấn với thế giới và một số lớn thành phần dân chúng Mỹ và đảng đối lập vẫn giữ sự im lặng, thỉnh thoảng vài người lên tiếng một cách yếu ớt, kiểu Tôn Tẩn đối phó với Bàng Quyên.
Ngày 12/6/2025, từ văn phòng làm việc tại gia của mình ở Washington DC, ký giả, xướng ngôn viên kỳ cựu gần 28 năm của ABC News, Terry Moran loan báo đơn giản: “Có lẽ các bạn đã biết, tôi không thuộc về nơi đó nữa. Tôi sẽ ở đây, tại nền tảng Substack này. Có rất nhiều việc mà tất cả chúng ta cần phải làm trong thời gian đất nước quá nhiều vết nứt. Tôi sẽ tiếp tục tường thuật, phỏng vấn, để gửi đến các bạn sự thật, với tư cách là một nhà báo độc lập. Tôi là một ký giả độc lập.” Từ hôm đó, Terry Moran chính thức bước ra khỏi “luật chơi” của truyền thông dòng chính. Và cũng ngay ngày hôm đó, Terry Moran là danh khoản xếp thứ hạng đầu tiên (#1) về số người theo dõi (follower), số “subscriber” trả phí theo tháng và năm.
Ngày 2/7/2025 Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump thông báo ngắn gọn trên mạng xã hội Truth rằng Việt-Mỹ đã thỏa thuận để Hoa Kỳ áp thuế 20% lên hàng hóa nhập khẩu từ Việt Nam và 40% trên hàng hóa trung chuyển qua Việt Nam; ngược lại Việt Nam đánh thuế 0% vào hàng hóa mua của Mỹ...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.