Hôm nay,  

Vô Thường

09/08/201200:00:00(Xem: 24281)
Buổi sáng, ra vườn tập Thiền Hành, thấy đóa quỳnh nở tuyệt đẹp. Những cánh hoa trắng mỏng, nhỏ, dễ thương vươn về phía ánh sáng, trông thật quyến rũ, tưởng có thể làm cho những thi sĩ quỳ xuống mà ngâm lên những câu thơ lãng mạn. Với tâm hồn trần tục, thì chỉ muốn hôn lên đóa hoa một nụ, cám ơn em đã nở quá rực rỡ cho lòng anh được những giây phút đột nhiên vút cao. Trần thế hơn nữa thì muốn mang em vào phòng để ngắm cho say sưa, mãn nhãn.

Sáng hôm sau, ra thăm lại hoa, thấy lòng chùng xuống. Em đâu rồi? Sao lại chóng tàn tạ như thế ư? Một nhan sắc quyến rũ, ngọc ngà như em đã trở thành một cụ già rũ rượi? Những cánh hoa dẫy dụa, gục xuống trông đau khổ khôn xiết, cho một giọt nước mắt anh từ từ lăn theo gò má. Vô Thường thật đấy!

Buổi chiều, đang đi làm trong tâm trạng vui vẻ, chợt điện thoại reo. Một giọng nói đẫm lệ đầu giây. Cháu T. chết rồi! Cái gì? Cháu T. vừa chết xong. Cảnh sát đang làm “report” ở nhà. Sét nổ trên đầu cũng không làm choáng váng bằng. Cô cháu gái đang phơi phới xuân thì, nụ cười ngọt ngào, tươi mát, giọng nói thanh tao, sinh viên loại xuất sắc UCI, đã bất ngờ rời cõi tạm! Không thể tin được! Không thể tin được! Ôi! Tạo Hóa đành hanh quá sức! Dáng dấp xinh đẹp, dịu hiền của cháu sẽ không bao giờ, không bao giờ còn hiện diện trên thế gian! Nhìn vào cánh cửa mà cháu thường đi qua, sẽ không bao giờ còn thấy cháu tha thướt bước vào. Nhìn vào cái bàn học mà cháu vẫn ngồi, sẽ không bao giờ còn thấy mái tóc dài của cháu phủ trên đôi vai gầy guộc. Ôi! Vô Thường đau đớn!

Buổi tối, điện thoại lại reo. Bồi hồi nhấc lên. Bạn ơi! Mẹ tôi vừa lìa cõi thế. Sẽ chôn cất vào cuối tuần này. Lìa cõi thế! Lìa cõi thế! Vâng, sống mãi thì cũng phải ra đi. Sinh, bệnh, lão, tử mà! Có gì tồn tại mãi đâu… Vô Thường!

Sáng, nghe cô em họ báo tin. Bố chồng của em vừa mất vì ung thư. Lại choáng váng. Sao ung thư nhiều quá? Bạn của con trai, mới hơn 40 tuổi, cũng ung thư và đang trong tâm trạng chờ đi vào cõi vô thường, vì bác sĩ đã “chê”. Cùng trong một quận, người chồng của cô em họ khác, ung thư đang tái phát….

Nhớ lại hồi còn phục vụ cho cơ quan Hiến Tủy Á Châu, đã bao lần nhận tin những bệnh nhân chờ thay tủy vì không thể chờ được có một loại máu thích hợp, đã ra đi trong tuyệt vọng. Một cháu bé mới 3 tuổi, mới hôm nào đến thăm ở nhà, còn nhẩy nhót từ chiếc “sa lông” này sang chiếc ghế nọ, vừa nhẩy vừa hát “Ề, Bi, Xi, Đi, I, Ép, Di…”, đã nằm lịm trong chiếc giường bệnh viện rộng mênh mông. Bên cạnh giường cháu còn một chiếc túi đựng 9 chiếc đĩa CD phim hoạt họa. Cháu thều thào: “Ông… Ông.. cho con chiếc đĩa thứ 10 nhé?” Lệ ở đâu ứa ra… Nước mắt nào nóng rẫy trên má. “Ừ, con cứ yên tâm. Chiều nay, ông sẽ mang lại cho con chiếc đĩa thứ 10.” Nhưng chiếc đĩa thứ 10 đó đã không được cô bé nhìn thấy vì cháu đã vụt bay lên trời rồi! Đành rơi lệ mà để chiếc CD thứ 10 vào trong chiếc túi còn vắng một chiếc đĩa cuối cùng, rồi sẽ được đặt trong quan tài cháu bé mới vừa hưởng sinh nhật thứ 3…


Vậy đó, cuộc đời này có chi là vĩnh cửu. Trước còn, nay mất. Giây phút trước còn những nụ cười, những tiếng nói rộn rã, giây phút sau là im lặng miên viễn. Nhìn lại thân thể mình, mới ngày nào còn phong độ, bắp thịt đầy nư, chân tay nhanh nhẹn, mắt sáng, da căng, giờ đã chậm rãi hơn xưa nhiều. Cổ tay đã bắt đầu có vết nhăn không còn đàn hồi. Đuôi mắt đã có nhiều vết chân chim. Bắp thịt, dây gân đã nhão. Muốn nhào lộn, nhẩy cao, vung tay chân đấm đá, vật lộn trên sân tập võ như xưa mà đành thúc thủ, vì nếu vung quá mạnh thì gân không kéo lại kịp, bắp thịt không chống đỡ được, sẽ lọi gân, sẽ rách bắp thịt, sẽ trật khớp, sẽ phải gặp bác sĩ để lắp lại khớp, phải chích, phải mổ…Nhiệt huyết còn cao, nhưng xác thịt thì uể oải…Bất tuân thượng lệnh.

Đời có gì là vĩnh cửu? Lên đồi thì phải xuống đồi. Lái xe đi mãi cũng ngừng lại. Vậy, có còn chi là giá trị con người? Chắc chỉ có Tình Yêu mới là lâu dài (lâu dài chứ không vĩnh cửu). Mà yêu ai? Lê Hựu Hà đã hát: “Hãy cố vươn vai mà sống, tô son lên môi lạnh lùng. Hãy cố yêu người mà sống. Lâu dần đời người cũng qua…” Vâng, có lẽ thế. Chỉ còn có Yêu Người, Yêu Đời “dù đời không thương ta”… thì may ra mới tạo được giá trị của một con người trên chốn trần thế này. Yêu người bất hạnh, yêu người vất vả, khốn cùng, yêu người bệnh tật.. thì sẽ được yêu lại. Nhưng có một tình yêu, không những không được đáp đền mà còn phải hy sinh, đó là Tình Yêu Tổ Quốc, chẳng bao giờ được Tổ Quốc cho một nụ hôn, một vòng tay xiết chặt, mà đôi khi phải hy sinh tính mạng mình, mà lạ quá, Tình Yêu Tổ Quốc lại quyến rũ hơn tất cả mọi tình yêu, khiến cho hàng triệu, triệu người vẫn cứ lao vào các mặt trận đầy tiếng súng…

Tình Yêu đích thực là thế! Cho đi mà không cần nhận lại. Tấm lòng đem tặng thì làm thế nào mà cân, đong, đo, đếm? Nhưng hạnh phúc của người cho đi sẽ tồn tại mãi vì lúc nào cũng Yêu, ngay cả đến khi nhắm mắt.

Vì thế, bất hạnh thay cho những kẻ ác, những kẻ lúc nào cũng muốn làm cho người khác đau khổ, buồn bực. Họ không bao giờ nhận được Tình Yêu đáp trả mà bên tai chỉ có một tiếng gọi âm vang: Vô Thường! Vô Thường!

Chu Tất Tiến, 8 Tháng 8, 2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bồ Đề Đạo Tràng nằm trong Quận Gaya, Bang Bihar Ấn Độ. Toàn vùng rộng 35 cây số vuông. Dân số trong quận khoảng 45.000. Khỏan 250 năm trước Công Nguyên và khoảng 200 năm sau khi đức Phật đạt chánh quả, Đại đế Asoka đến viếng Bồ Đề Đạo Tràng, ông lập tu viện và lập chùa tại đây. Tất cả những ngôi chùa và tu viện do ông xây cất đã bị tiêu hủy.
Khoảng ba chục vị tăng ni và hàng trăm Phật tử đến từ các vùng khác như Connecticut, Florida, Chicago, Minnesota, Atlanta, Tennesse, Dallas, California… cùng Phật tử tại tiểu bang Ohio tham dự lễ hội đặc biệt này. Có thêm một vài vị tu sĩ Ấn Độ chùa lân cận.
Con người sống có lúc vui, lúc buồn, lúc vui thì không nói chi, những lúc buồn, hoặc khi khẩn cấp nhất thì gọi ai? Gọi cho người thân nhất của mình. Một người gọi tôi và nói
Câu-Lạc-Bộ Văn-Nghệ Viện Việt-Học Hân-hạnh giới thiệu chương-trình nhạc tuổi trẻ tháng Chín:-- Bóng Trăng Thu
SB 895 do TNS Janet Nguyễn là tác giả yêu cầu Tiểu bang áp dụng giáo trình liên quan đến lịch sử người Mỹ gốc Việt tị nạn, thuyền nhân Việt và những người lính VNCH
Từ ngày chính phủ Mỹ có chương trình HO, dành riêng cho người tù cải tạo, những nạn nhân của chế độ CSVN thì, số lượng hồi ký, bút ký hay chuyện về những đời tù được xuất bản cũng gia tăng theo thời gian.
Cách nay ít lâu, quyển «Hồ Chí Minh sinh bình khảo” của Hồ Tuấn Hùng, xuất bản ở Hoa Nam, bằng chữ Tàu, nêu lên «một sự thật» là Nguyễn Sinh Cung, sanh ở làng Kim Liên, huyện Nam đàn, tỉnh Nghệ an, con của Cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Huy, tự là Nguyễn Tất Thành, trốn xuống tàu thủy làm “phụ bếp”, lúc ở Paris, có lấy tên Nguyễn Ái Quốc, về sau, chính Nguyễn Ái Quốc này, năm 1941, lấy tên Hồ Chí Minh, là một người Trung hoa, thuộc dân tộc Miêu (người Hẹ) ở Đài Loan, có tên thật là Hồ Tập Chương.
Tháng 9 là tháng của mùa tựu trường, với những nỗi háu hức của các em học sinh được trở lại trường sau ba tháng hè. Văng vẳng bên tai của chúng ta dường như vẫn còn nghe đoạn văn Tôi Đi Học của nhà văn Thanh Tịnh đã nằm trong lòng bao thế hệ học sinh những ngày còn cắp sách đến trường: "Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường."
Văn nghệ gây quĩ làm việc từ thiện - Chương trình chính: Ý Lan & Trần Thu Hà -- Hoàng Công Luận đệm - với Lê Hồng Quang và Nhóm Bè Lớp nhạc LHQ góp mặt với một hợp ca.
Hiệp hội Cảnh sát các thành phố hoan nghênh Josh Lowenthal cam kết hỗ trợ các nỗ lực nhằm bảo vệ an toàn công cộng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.