Hôm nay,  

Mẹ Chồng Tôi

22/08/201200:00:00(Xem: 20601)
Mẹ chồng tôi có 12 người con, cộng thêm mấy người đã mất và hư thai mấy lần. Nghĩa là Bà vừa giầu của mà cũng giầu con nữa.

Vì sanh nhiều lần nên Bà uống nhiều thuốc bắc, sâm, nhung, yến, cao hổ cốt; nhờ vậy mà Bà ăn thấy ngon miệng. Tay chân Bà láng bóng, mầu mỡ, chứng tỏ trong người Bà khỏe mạnh.

Bà luôn luôn sát cánh với Bố chồng tôi, lúc nào Ông Bà cũng như hình với bóng. Ở ngoài Bắc cũng như ở trong Nam Ông Bà đã có xe hơi riêng để đi rồi.

Bố chồng tôi thì rất tài giỏi, Ông làm việc không ngưng nghỉ. Ông là một doanh gia tài ba lỗi lạc và rất thành công. Nếu nói tới Ông Tư Thiêm thì ai ở Hà Đông đều biết. Trong ngành Cinema, người ta gọi Ông là ông vua Cinema, vì ông khai thác nhiều rạp hát lắm! Ông rất giầu có, nhưng lại rất ư là bình dân và nhã nhặn, Những người thợ mộc, thợ nề gọi ông bằng ông, thì ông cũng gọi họ bằng ông lại và ngồi dưới đất bàn bạc với họ. Họ làm việc với ông hết năm này qua năm khác, xây hết rạp này đến rạp khác.

Họ rất quý mến ông. Giầu có như vậy mà ông ăn uống rất là đạm bạc, dù có dư thừa tiền bạc để ăn những món cao lương mỹ vị, nhưng những món mà Ông thích là rau muống tương cà, đậu hủ chiên tẩm nước mắm hành lá. Ông ăn mặc rất là giản dị, tự lái xe lấy…Không rượu chè thuốc lá. Ông tạo dựng cho các con một gia tài to lớn. Vậy mà ông chưa kịp hưởng nhàn thi ông đã mất khi ông mới ngoài năm mươi, chắc vì ông mãi mê làm việc mà đã quên đi sức khỏe của mình.

Mẹ chồng tôi lúc nào cũng ở bên cạnh ông. Bà là tay hòm chìa khóa của ông. Bố Mẹ chồng tôi có tám người con dâu. Tôi là con dâu thứ tư.

Không có cô con dâu nào nấu nướng giỏi như Bà. Tài nấu nướng thì Bà là nhất.

Bà là người Bắc nhưng lại rất dễ chịu chứ không như mọi người nghĩ. Cụ thương hết tất cả những người con dâu. Nhưng với tôi thì Cụ thương lắm, có lẽ vì tôi về làm dâu Cụ lúc tôi mới 16 tuổi nên Cụ thường chỉ dạy cho tôi đủ mọi thứ, kể cả việc nấu ăn…

Tuy có người giúp việc và con cháu đầy đàn, nhưng khi có giỗ Tết hay tiệc tùng thì Bà tự đảm trách, mọi người chỉ phụ thôi.


Mẹ chồng tôi mất đã hơn hai chục năm rồi.

Bà có cô dâu trưởng rất là đảm đang, tính tình khởi lỡi, ai gần gũi bà đều mến mộ, chả vậy mà khi Bà mất ở tuổi 57, rất nhiều người ở tỉnh xa cũng về để đưa tiễn Bà.

Mẹ chồng tôi lại có thêm cô con dâu Út rất ư là tháo vát và hoạt bát, không thua gì bà chị dâu trưởng. Cô là Nha Sĩ mà không nề hà công việc, những ngày giỗ Tết, một tay cô quán xuyến mọi thứ. Phải chi Mẹ chồng tôi còn thì Cụ mừng biết chừng nào, vì có thêm một cô dâu quý nữa. Còn mấy người dâu khác cũng đều giỏi cả. Chỉ riêng tôi là đoảng thôi. Tôi về làm dâu cho Ông Bà khi tôi chưa đầy 16 tuổi. Ông Bà đã chọn và thương tôi, chả là Ông Bà là chỗ quen biết với Bố Mẹ tôi.

Khi tôi có đứa con thứ hai thì Ông Bà hỏi cưới chị tôi cho người anh của chồng tôi, nhưng vì không có duyên nợ với nhau, nên đã không nên duyên vợ chồng. Sau đó chị tôi đã lấy một người đàn ông khác và vẫn ở với nhau đến bây giờ. Khi ông anh chồng tôi mất vào năm ngoái thì anh chị tôi cũng đến thăm viếng và phúng điếu ông.

Đến khi cô em tôi đã đến tuổi trưởng thành thỉ Cụ tôi lại hỏi cưới cô cho người em của ông nhà tôi (tôi có ba chị em gái)

Hai em đã có với nhau hai người con, một trai và một gái, nhưng vì chú em vắn số nên chú đã mất khi trên đường vượt biển. Số phần cả, biết sao!!!

Gia đình chúng tôi có được như ngày hôm nay là nhờ công ơn của Bố Mẹ chồng tôi.

Vì vậy mà tôi viết lên những giòng chữ này là để dâng lên Cha Mẹ chồng tôi lời tri ân và ngưỡng mộ.

Nay thì người đã về hầu Đức Phật Tổ cả rồi.

Phải chi hai cụ còn ở trên cõi đời này, thì các con, cháu, chắt, chit có dịp được phụng dưỡng các Cụ. Nhưng rất tiếc là điều này không bao giờ thực hiện được. Tiếc thay!!!

Tôi nghĩ các Cụ đã chuyển sang kiếp khác lâu rồi. Chắc chắn là kiếp này sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Nếu có thể được, tôi rất mong lại được làm dâu hai Cụ trong những kiếp luân hồi khác.

Mùa Vu Lan 2011.

Nguyễn Thị Nhung

Có thể nói rằng đời sống của bà con đồng bào thiểu số Vân Kiều và Pa – Kô khổ cực không còn gì để nói. Đi dọc theo đường 9 Nam Lào từ thành phố Đông Hà lên cửa khẩu Lao Bảo, qua khỏi những dãy nhà ngói đỏ chói của thành phố chừng 10km, đến đoạn sông Dakrong chảy dọc đường 9 Nam Lào, nhìn sang bên kia sông là những mái nhà lụp xụp nằm lặng lẽ trên đồi, nhìn lại bên cánh rừng dọc đường 9 cũng nhiều mái nhà sàn lợp tranh nhỏ xíu, tuềnh toàng gió lộng nằm giữa các nương sắn hoặc giữa các ngọn đồi trọc. Cảnh nghèo đói hiện ra xác xơ, tiều tụy.
Đêm tân hôn. Yên lặng nhìn cô dâu, chú rể rưng rưng rồi bật khóc. Cô gái trẻ tưởng chồng mình xúc động vì quá hạnh phúc được sống gần người yêu, nhưng sự thật đau lòng hơn nhiều. Anh ta vừa nhận được kết quả dương tính HIV qua cuộc thử nghiệm mà bịnh viện vừa gởi tới. Anh cũng không ngờ số mệnh của mình lại kết cuộc như thế. Sau 3 năm lao động ở nước ngoài, với số tiền dành dụm được, anh vừa mới làm đám cưới với người yêu đã chờ đợi suốt thời gian anh ở nước ngoài. Thời gian thương nhớ 3 năm, cho nên khi chàng trai trở về, thì cô gái đã “cho” người yêu trước đêm tân hôn. Sáng ra, vợ chồng trẻ nhìn nhau, im lặng. Mỗi người miên man biết bao nhiêu ý nghĩ. Tương lai, hạnh phúc gia đình, thái độ phải đối diện với cuộc sống, về con cái, cha mẹ hai bên, về sức khoẻ và về cái chết.
Đàn ông là phải có râu «Nam tu nữ nhũ» như sách đã dạy. Khoa học lý giải râu là biểu hiện sức mạnh và từ đó phát xuất sự ham muốn chiếm đoạt nhưng không vì thế mà râu trở thành môt thứ vũ khí chết người. Râu của người Á châu khác với râu của người Âu châu, cả về cách để râu, chăm sóc râu. Theo kinh nghiệm, nhìn râu, người ta có thể xét đoán về người. Như người cương nghị, người vui tánh, người có máu … Riêng người cộng sản có râu hay không râu, râu tốt hay xấu, đều có liên hệ ít nhiều đến diễn tiến của phong trào cộng sản và số phận người lãnh đạo.
Tại sao photon di chuyển nhanh như ánh sáng? Tại sao từ đốm lửa diêm, ngọn đuốc, ngọn đèn, một tinh cầu phát nổ v.v… phóng ra, photon lập tức đạt tốc độ nhanh nhất trong Vũ Trụ? Câu trả lời có rồi, giản dị và không đòi hỏi những kiến thức vật lý cao siêu. Nhưng nói ngay thì bạn sẽ bỡ ngỡ, hoang mang, và rồi thắc mắc rất nhiều, mất vui. Vậy ta kiên nhẫn đi từng bước một. Chậm nhưng mà chắc. Đường trường lên thác xuống ghềnh, băng rừng lội suối, lạc tới lạc lui trong núi thẳm rừng sâu… kẻ dò đường này đã lãnh hết. Giờ sông sâu đã bắc cầu, đường xuyên rừng đã khai quang chờ đón bạn.
Cùng với số phận chung của Thế giới, nạn dịch Covid-19 đã phủ mây mù lên nền kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng đầu năm 2021. Khoảng 80,000 Doanh nghiệp đóng cửa và hàng chục triệu công nhân mất việc làm. Việt Nam đã nhập siêu 2,7 Tỷ Dollars trong thời gian này, trong khi tình hình dịch Covid-19 vẫn còn nghiêm trọng.
Mười một năm trời ròng rã, mỗi lần nghĩ tới anh là tôi nghĩ tới Nelson Mandela, chỉ ra được khỏi tù sau 27 năm, vì những người khác đã tranh đấu thành công để có một cuộc thay đổi toàn diện trong xã hội. Ngay sau khi ra tù, Mandela đã được bầu làm lãnh đạo một cuộc thương nghị với nhà cầm quyền cho vấn đề hòa giải dân tộc.
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này? Người viết xin vắn tắt ghi lại sau đây để người đọc tiện theo dõi và hiểu rõ hơn quan điểm của hai ông, đồng thời cũng xin ghi thêm một vai chi tiết liên quan tới ngày 19/8/1945 ít được mọi người biết tới hay chỉ biết mơ hồ, trong đó có chuyện tấm ảnh của Tướng Cọp Bay Chennault ký tặng Hồ Chí Minh, chuyện Việt Minh lấy đồ trong cung vua đem ra chợ bán, chuyện bốn tấn bạc người Nhật trả lại cho Chính Phủ Việt Nam, chuyện Việt Minh tịch thu của cải của nhà giầu...
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.