Hôm nay,  

Mẹ Chồng Tôi

22/08/201200:00:00(Xem: 17940)
Mẹ chồng tôi có 12 người con, cộng thêm mấy người đã mất và hư thai mấy lần. Nghĩa là Bà vừa giầu của mà cũng giầu con nữa.

Vì sanh nhiều lần nên Bà uống nhiều thuốc bắc, sâm, nhung, yến, cao hổ cốt; nhờ vậy mà Bà ăn thấy ngon miệng. Tay chân Bà láng bóng, mầu mỡ, chứng tỏ trong người Bà khỏe mạnh.

Bà luôn luôn sát cánh với Bố chồng tôi, lúc nào Ông Bà cũng như hình với bóng. Ở ngoài Bắc cũng như ở trong Nam Ông Bà đã có xe hơi riêng để đi rồi.

Bố chồng tôi thì rất tài giỏi, Ông làm việc không ngưng nghỉ. Ông là một doanh gia tài ba lỗi lạc và rất thành công. Nếu nói tới Ông Tư Thiêm thì ai ở Hà Đông đều biết. Trong ngành Cinema, người ta gọi Ông là ông vua Cinema, vì ông khai thác nhiều rạp hát lắm! Ông rất giầu có, nhưng lại rất ư là bình dân và nhã nhặn, Những người thợ mộc, thợ nề gọi ông bằng ông, thì ông cũng gọi họ bằng ông lại và ngồi dưới đất bàn bạc với họ. Họ làm việc với ông hết năm này qua năm khác, xây hết rạp này đến rạp khác.

Họ rất quý mến ông. Giầu có như vậy mà ông ăn uống rất là đạm bạc, dù có dư thừa tiền bạc để ăn những món cao lương mỹ vị, nhưng những món mà Ông thích là rau muống tương cà, đậu hủ chiên tẩm nước mắm hành lá. Ông ăn mặc rất là giản dị, tự lái xe lấy…Không rượu chè thuốc lá. Ông tạo dựng cho các con một gia tài to lớn. Vậy mà ông chưa kịp hưởng nhàn thi ông đã mất khi ông mới ngoài năm mươi, chắc vì ông mãi mê làm việc mà đã quên đi sức khỏe của mình.

Mẹ chồng tôi lúc nào cũng ở bên cạnh ông. Bà là tay hòm chìa khóa của ông. Bố Mẹ chồng tôi có tám người con dâu. Tôi là con dâu thứ tư.

Không có cô con dâu nào nấu nướng giỏi như Bà. Tài nấu nướng thì Bà là nhất.

Bà là người Bắc nhưng lại rất dễ chịu chứ không như mọi người nghĩ. Cụ thương hết tất cả những người con dâu. Nhưng với tôi thì Cụ thương lắm, có lẽ vì tôi về làm dâu Cụ lúc tôi mới 16 tuổi nên Cụ thường chỉ dạy cho tôi đủ mọi thứ, kể cả việc nấu ăn…

Tuy có người giúp việc và con cháu đầy đàn, nhưng khi có giỗ Tết hay tiệc tùng thì Bà tự đảm trách, mọi người chỉ phụ thôi.


Mẹ chồng tôi mất đã hơn hai chục năm rồi.

Bà có cô dâu trưởng rất là đảm đang, tính tình khởi lỡi, ai gần gũi bà đều mến mộ, chả vậy mà khi Bà mất ở tuổi 57, rất nhiều người ở tỉnh xa cũng về để đưa tiễn Bà.

Mẹ chồng tôi lại có thêm cô con dâu Út rất ư là tháo vát và hoạt bát, không thua gì bà chị dâu trưởng. Cô là Nha Sĩ mà không nề hà công việc, những ngày giỗ Tết, một tay cô quán xuyến mọi thứ. Phải chi Mẹ chồng tôi còn thì Cụ mừng biết chừng nào, vì có thêm một cô dâu quý nữa. Còn mấy người dâu khác cũng đều giỏi cả. Chỉ riêng tôi là đoảng thôi. Tôi về làm dâu cho Ông Bà khi tôi chưa đầy 16 tuổi. Ông Bà đã chọn và thương tôi, chả là Ông Bà là chỗ quen biết với Bố Mẹ tôi.

Khi tôi có đứa con thứ hai thì Ông Bà hỏi cưới chị tôi cho người anh của chồng tôi, nhưng vì không có duyên nợ với nhau, nên đã không nên duyên vợ chồng. Sau đó chị tôi đã lấy một người đàn ông khác và vẫn ở với nhau đến bây giờ. Khi ông anh chồng tôi mất vào năm ngoái thì anh chị tôi cũng đến thăm viếng và phúng điếu ông.

Đến khi cô em tôi đã đến tuổi trưởng thành thỉ Cụ tôi lại hỏi cưới cô cho người em của ông nhà tôi (tôi có ba chị em gái)

Hai em đã có với nhau hai người con, một trai và một gái, nhưng vì chú em vắn số nên chú đã mất khi trên đường vượt biển. Số phần cả, biết sao!!!

Gia đình chúng tôi có được như ngày hôm nay là nhờ công ơn của Bố Mẹ chồng tôi.

Vì vậy mà tôi viết lên những giòng chữ này là để dâng lên Cha Mẹ chồng tôi lời tri ân và ngưỡng mộ.

Nay thì người đã về hầu Đức Phật Tổ cả rồi.

Phải chi hai cụ còn ở trên cõi đời này, thì các con, cháu, chắt, chit có dịp được phụng dưỡng các Cụ. Nhưng rất tiếc là điều này không bao giờ thực hiện được. Tiếc thay!!!

Tôi nghĩ các Cụ đã chuyển sang kiếp khác lâu rồi. Chắc chắn là kiếp này sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Nếu có thể được, tôi rất mong lại được làm dâu hai Cụ trong những kiếp luân hồi khác.

Mùa Vu Lan 2011.

Nguyễn Thị Nhung

Ý kiến bạn đọc
22/08/201220:52:25
Khách
Ong ba lam an the nao ma de co the nuoi mot luc 12 dua con. Xin viet mot quyen sach de chi dan cho moi nguoi.
Cam on
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, tư lệnh Sư Đoàn 18 Bộ Binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, vừa qua đời ở Connecticut, Hoa Kỳ, ngày 19/3/2020, hưởng thọ 87 tuổi. Xin chia sẻ suy nghĩ về một vị tướng lừng danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, lãnh 17 năm tù cộng sản vẫn không ngừng vận động để dân Việt thoát ách cộng sản.
Thế giới đang lên cơn sốt cao độ về bịnh dịch Vũ Hán lây lan như vũ bảo . Từ trưa ngày 17/03, ông Tổng thống Pháp ban hành lệnh «giới nghiêm» trên cả nước trong 15 ngày tối thiểu . Âu châu đóng cửa 30 ngày . Các nước Đức, Áo, Ba-lan, Tây-ban-nha,…đóng cửa biên giới, áp dụng nhiều biện pháp phòng bịnh rất nghiêm nhặc .
Ngân Hàng Trung Ương Hoa Kỳ (NHTƯ, còn gọi là Quỹ Dự Trữ Liên Bang – Federal Reserve) là một cơ quan độc lập với hai chức năng gồm (1) tạo công ăn việc làm (2) bình ổn giá cả hay là chống lạm phát. Các bài sau sẽ trình bày về sự khác biệt giữa chính sách tiền tệ do NHTƯ đảm trách so với thuế má và ngân sách nhà nước do Hành Pháp và Quốc Hội quy định. Riêng bài này sẽ tìm hiểu tại sao NHTƯ tung khẩn cấp ba tuyệt chiêu trong Giáng Long Thập Bát Chưởng nhưng chỉ đủ để giữ thị trường tiền tệ (USD) đứng loạn choạn thay vì ngã ngửa mà không kềm hãm nổi Độc Vật Vũ Hán tiếp tục phun ra đòn Hàm Mô Công quái ác.
Người Việt Nam có câu “cháy nhà ra mặt chuột”, nhưng trong trường hợp dịch Vũ Hán (Covid-19) thì ở Việt Nam lại thêm câu “cháy nhà lộ mặt mo”.
Đại dịch phát sinh từ Vũ Hán gây nên một cơn chấn động lan tỏa khắp hành tinh: dân chúng trên thế giới hạn chế du lịch, nhà hàng và tụ họp giải trí đông người; công xưởng toàn cầu Trung Quốc dần phục hồi chậm chạp do sợ dịch tái bùng phát, trong khi doanh nghiệp Âu Châu và cả Hoa Kỳ có nguy cơ bị tê liệt trong một vài tháng tới đây; dầu thô phá giá từ 60 USD xuống còn 30 USD một thùng chỉ trong vòng 30 ngày; thị trường chứng khoáng tụt dốc thảm hại. Chuổi cung cầu cùng lúc sụp đổ đè nặng lên khả năng thanh toán nợ công lẫn nợ tư trên toàn thế giới, dẫn đến triển vọng suy thoái toàn cầu trong năm 2020-21.
Mà có riêng chi bà Bình, ông Thọ, ông Phát, bà Định … (và ngay cả đến ông Hồ) cũng đều chọn thái độ “thức thời” tương tự vì họ biết cái đảng (cướp) của mình rõ hơn ai hết. Chỉ có những thường dân ngây thơ như chúng ta thì vẫn cùng nhau lên tiếng “đòi hỏi phải truy tố những kẻ đã sát hại cụ Kình.” Làm sao có thể can thiệp vào chuyện trừng phạt đảng viên của một đảng cướp cho dù đây là “một vú án một tội ác trời không dung, đất không tha” chăng nữa?
Xưa nay, trong lịch sử nhơn loại, bịnh dịch không phải là điều mới lạ. Từ thời Trung cổ, và gần đây hơn, vào đầu thế kỷ XX, nhiều người hãy chưa quên cơn dịch cúm Tây-ban-nha (grippe espagnole) xảy ra khi Đại thế chiến vừa kết thúc, sát hại hết 50 triệu người. Suốt thời gian dài, người ta cầu nguyện thánh thần phù hộ tránh khởi bịnh dịch.
Chẳng phải vô tình khi Ban Tuyên Giáo đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) cảnh giác phải tỉnh táo trước âm mưu “diễn biến hòa bình” lôi kéo cán bộ, đảng viên bỏ đảng nhưng không biết giữ họ lại bằng cách nào.
Muốn hướng đến tương lai cần hiểu rõ quá khứ, loạt bài viết về Cộng đồng người Việt tại Úc nhìn từ trong tổ chức Cộng Đồng nhìn ra, giữ nguyên tắc tuyệt đối tôn trọng sự thật, vì thế chúng tôi sẵn sàng hiệu đính nếu được cung cấp thêm thông tin hay thông tin khác có bằng chứng rõ ràng.
Người Việt cái gì không biết thì đổ thừa Trời. Cho nên để dự báo kết quả bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ năm 2020 thì người viết không cần theo dõi các cuộc thăm dò của CBS, New York Times, v.v… do đang chờ kết quả của Ông Trời đang bỏ phiếu


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.