Hôm nay,  

Quê hương…

22/08/201200:00:00(Xem: 21072)
Luân Lý Giáo Khoa Thư có đoản văn như sau mà khi đọc lại ai ai cũng ngậm ngùi rung động:

"Một người đi du lịch đã nhiều nơi. Hôm về nhà, kẻ quen người thuộc, làng xóm, láng gieBác sĩ Nguyễn Ý Đứcm. Một người bạn hỏi :

“Ông đi du sơn du thủy, thế tất đã trông thấy nhiều cảnh đẹp.Vậy ông cho ở đâu là thú hơn cả ?".

Người du lịch đáp lại rằng: "Cảnh đẹp mắt tôi trông thấy đã nhiều, nhưng không đâu làm cho tôi cảm động, vui thú bằng lúc trở lại chốn quê hương, trông thấy cái hàng rào, cái tường đất cũ kỹ của nhà cha mẹ tôi. Từ cái bụi tre ở xó vườn, cho đến con đường khúc khuỷu trong làng, cái gì cũng gợi cho tôi những cảm tình chứa chan, kể không sao xiết được."

Thành ra cái tình tự đối với quê hương nó giản dị lắm: chỉ một lũy tre xanh, một con đường nhỏ trong một xóm làng tràn đầy nhân ái thương yêu cũng đủ làm cho người ta quyến luyến.

Cho nên, trong giai đoạn trước của cuộc đời, nhà thơ Trần Trung Quân gắn bó với quê hương qua:

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…
nhưng rồi hơn chục năm sau, nhà thơ thấy chán chường:
“Sài Gòn 1982 lẽ nào…

Lại bắt đầu ghẻ lở?”.

Từ nước ngoài, thi sĩ Trần Trung Đạo cũng thở dài:

Anh ra đi quê hương nghèo hơn trước
Những lầm than vẫn nối tiếp nhau về
Và Hương Saigon thì rõ ràng hơn:
Xã hội xuống dốc nhanh không tưởng được
Quan bạo tàn, tham nhũng đến vô lương
Chuyên hối lộ, cướp nhà, chiếm hết ruộng nương
Dân thấp cổ kêu trời cao chẳng thấu !
Tại sao thế nhỉ?

Có phải vì như Phó Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc báo cáo “Các lĩnh vực xã hội còn yếu kém, chậm được khắc phục, nhất là về chất lượng giáo dục đào tạo, khám chữa bệnh. tình trạng lãng phí còn rất lớn; mất an toàn vệ sinh thực phẩm, sử dụng chất cấm trong chăn nuôi, tình trạng vỡ nợ tín dụng, các vụ án hình sự nghiêm trọng... gây những bức xúc trong xã hội”.

Hoặc vì "Hiện tượng hư hỏng, tham nhũng, tiêu cực đúng là lắm lúc nghĩ hết sức sốt ruột, nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào đâu cũng có” như lãnh đạo đảng Nguyễn Phú Trọng nói.

Đã gần nửa thế kỷ rồi mà cứ tiếp tục hư hỏng tham nhũng do chế độ thì cũng tội nghiệp cho quê hương, dân tộc.

Cầu xin sớm có những đổi thay để quê hương bớt điêu linh, dân tình bớt đau khổ, rộn ràng tự do, dân chủ nở hoa...

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LTS: Là một cựu nữ sinh Trưng Vương, tác giả đã về hưu ở Houston. Cuối năm ngoái, qua email Bà nghe đến tình cảnh của đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan nên quyết định lên đường tình nguyện và nhập toán BPSOS đang làm việc tại Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý đặt ở Bangkok.
Tuần qua tôi có việc phải đến DMV (Department of Motor Vehicles). Đây là cơ quan nhà nước của tiểu bang California lo việc cấp bằng lái, từ lái xe máy, xe ô-tô cho đến xe tải. Đó cũng là nơi những ai mua bán xe, thuyền bè phải đến để lo thủ tục giấy tờ sang nhượng chủ quyền. Người dân đến DMV làm thẻ căn cước nếu chưa có bằng lái xe.
1) Đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhân danh Trưởng ban chống tham nhũng, một Ủy ban sắp được chuyển giao về Bộ Chính Trị theo đại hội Đảng vừa qua, vội vã họp báo “khen” Bộ Công an đã bắt Bầu Kiên, tức Nguyễn Đức Kiên,
Trí thức tranh đua về viễn kiến trong xã hội...
Cuộc Cách mạng tháng Tám mùa Thu 1945 đã tròn 67 năm. Trên dưới một đời người. Bao nhiêu thơ ca ca ngợi cuộc chính biến, cách mạng, đổi đời, cướp chính quyền, tang bồng dâu biển sôi nổi ấy. Bao nhiêu bài xã luận, bình luận, chính luận về sự kiện hiếm có ấy trong cuộc sống của dân tộc.
Việt Nam 67 năm sau ngày độc lập đầu tiên trong đời thì người dân đã có “quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” như Tuyên Ngôn ngày 2 tháng 9 năm 1945 xác quyết chưa hay ngày nay các quyền này vẫn là thứ “xin-cho” độc quyền của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN)?
Đó là một cuốn sách nên tìm đọc, nên lưu giữ. Không chỉ vì Trần Văn Giang là một người viết có tài, nhưng cũng vì không mấy ai trình bày sắc bén được như tác giả về một “nền văn hóa” đa dạng như thế ở quê nhà: đó là văn hóa chạy, văn hóa tham nhũng, văn hóa ru ngủ,
Tuổi trẻ của các thành phố lớn trên khắp thế giới đều có thứ tiếng nói của chúng nói riêng với nhau trong đời sống riêng của chúng ngoài tiếng nói phổ thông của dân tộc. Tuổi trẻ ở Paris, ở Toulouse, ở La-mã, ở Luân-đôn hay Bá-linh, …nói với nhau thứ tiếng nói của chúng ở từng địa phương để trao đổi với nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.