Hôm nay,  

Lễ Halloween

30/10/201200:00:00(Xem: 10049)
Halloween, người Việt còn gọi là “Ma lộ hình” hoặc “Hóa lộ quỉ”, được tổ chức vào chiều tối ngày 31 tháng 10 (October 31) cho tới 12 giờ đêm hàng năm. Các nước trên thế giới đã tổ chức lễ Halloween: Hoa Kỳ, Canada, Anh quốc, Ireland, Puerto Rico và New Zealand. Ngày lễ Halloween, trẻ em sẽ được hoá trang trong những bộ trang phục giống ma quỷ, đi đến gõ cửa từng nhà, các cửa hàng để xin bánh kẹo.

Hình tượng cho lễ Halloween: Tại Ireland và Scotland, thường dùng củ cải khoét rỗng ruột, bên ngoài khoét hình mặt quỷ, bên trong cắm 1 cây nến, tạo thành những chiếc đèn lồng để ghi nhớ các linh hồn oan khiên đang chịu tội. Những người ở Bắc Mỹ thường sử dụng bí ngô, vì có sẵn và lớn hơn, nên khoét rỗng trong ruột dễ dàng hơn.

Trang phục và suy nghĩ về Halloween: Trang phục cho các em đi xin kẹo trong ngày Halloween, có hình dáng giống như những quái vật, ma quỷ, bộ xương, phù thủy... Trang phục Halloween xuất hiện đầu tiên nơi các cửa hàng tại Hoa Kỳ khoảng năm 1930, khi kỹ thuật hoá trang đã phổ biến. Sở dĩ ngụy trang mình có dáng dấp ma quỷ, là sự cần thiết để tránh khỏi những linh hồn tà ác làm hại. Linh hồn của ông bà tổ tiên liên hệ với gia đình, thì được vinh danh và mời vào trong nhà. Ngược lại các âm hồn độc hại, ma quỷ thì sẽ ngăn chận.

Trick-or-treating: “Trick” nghĩa là: đánh lừa, trò chơi tinh nghịch; “Treat” là tiếp đón, đối xử tử tế. Nhưng “Trick-or-treat” với lễ Halloween có thể hiểu: “cho kẹo hay bị ghẹo”. Đây là sinh hoạt chính của hầu hết trẻ em và thiếu niên tại Hoa Kỳ trong đêm Halloween. Là một thói quen mà các trẻ em vào đêm Halloween, đi từ nhà này đến nhà khác xin kẹo, đôi khi đòi quà, chúng hỏi: “Trick-or-treat (cho kẹo hay bị ghẹo)”. Những đứa trẻ sẽ nghịch ngợm, chọc phá chủ nhà hoặc tài sản của chủ nhà nếu không cho kẹo; các em có thể chọi trứng gà vào cửa vào tường của nhà, để bị dính dơ bẩn.

Tại Bắc Mỹ, kể từ năm 1950, phong tục Halloween trở thành truyền thống. Chủ nhà (nhà riêng hay chung cư) đến lễ Halloween thường trang trí: bộ xương, mạng nhện... bằng nhựa hay bằng giấy. Đa số chủ nhà để kẹo trong giỏ, rổ... để trước cửa, các em tự lấy hoặc chủ nhà trực tiếp đưa cho các em.


Ngày nay, lễ Halloween, mỗi nhà thường trang trí cây đèn lồng làm bằng quả bí ngô (pumpkin). Người ta mua quả bí ngô về khoét rỗng ruột, đẽo vỏ ngoài thành hình một cái mặt có đủ mắt mũi mồm để khi đốt đèn cầy (nến) bên trong, ánh sáng tỏa ra giống như cây đèn. Cây đèn làm bằng pumpkin trong ngày Halloween, được gọi là “Jack-o-Lantern”.

Theo chuyện thần-thoại của Ái-Nhĩ-Lan, Jack-o-Lantern thường gọi là Jack, Jack là người bần tiện và bủn xỉn, khi chết không thể lên thiên đàng, cũng không thể xuống địa ngục vì Jack đã chế giễu quỉ sứ và diêm vương. Nên Jack trở thành cô hồn, không chỗ dung thân. Nhờ lễ Halloween, Jack có thể được vui chơi thoả thích, vì người sống đã hóa trang thành ma quỷ, linh hồn Jack có chỗ trà trộn nhân ngày Halloween, khỏi bị cô đơn. Với ý nghĩa nhân bản này, ngày lễ Halloween, giống như ngày Rằm tháng Bảy Âm lịch của VN, có thể xem như là ngày mà người hai cõi Âm, Dương hội ngộ trong niềm thương cảm. Ngày lễ Halloween, nên có kế hoạch an toàn cho trẻ em, để tránh cho các em khỏi gặp rủi ro, nên cẩn thận:

- Nên cho trẻ em ăn cơm chiều cho đỡ đói trước khi đi, để tránh bị đói và lạnh rét, dễ gây bị cảm. Khi xin được bánh kẹo, các em muốn ăn liền tại chỗ, phải kiểm soát, chắc chắn vỏ kẹo còn nguyên, mới được ăn, để tránh trường hợp người cho kẹo có ác ý. Các phụ huynh nên đi theo, nhớ mang đèn pin (flashlight) và chỉ đến nhà nào đèn còn sáng mà thôi.

- Nên mặc đồ hóa trang gọn, khó bén lửa để tránh vấp ngã và khỏi bị cháy. Mặc quần áo thật ấm ở bên trong đồ hóa trang, nếu các em sống ở miền lạnh (như ở Bắc Mỹ...).

- Trẻ em chỉ nên đi “trick-or-treating” ở những nhà trong xóm mà thôi. Không để các em đi riêng rẽ, có thể bị bắt cóc.

- Chỉ đi vào nhà người ta bằng cửa trước, tránh dùng cửa sau hay cửa bên hông, để tránh các bất trắc có thể xảy ra.

- Khi qua đường, phải quan sát và dìu dắt trẻ em, để tránh tai nạn bởi xe cộ có thể xảy ra.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ 20 năm qua (2004-2024), vấn đề hợp tác giữa người Việt Nam ở nước ngoài và đảng CSVN không ngừng được thảo luận, nhưng “đoàn kết dân tộc” vẫn là chuyện xa vời. Nguyên nhân còn ngăn cách cơ bản và quan trọng nhất vì đảng Cộng sản không muốn từ bỏ độc quyền cai trị, và tiếp tục áp đặt Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh “làm nền tảng xây dựng đất nước”...
Cái ông Andropov (“nào đó”) nghe tên cũng có vẻ quen quen nhưng nhất thời thì tôi không thể nhớ ra được là ai. Cả ủy ban nhân dân Rạch Gốc và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy, cũng bù trất, không ai biết thằng chả ở đâu ra nữa. Tuy vậy, cả nước, ai cũng biết rằng trong cái thế giới “bốn phương vô sản đều là anh em” thì bất cứ đồng chí lãnh đạo (cấp cao) nào mà chuyển qua từ trần thì đều “thuộc diện quốc tang” ráo trọi – bất kể Tây/Tầu.
Việt Nam và Trung Quốc đã ký 14 Văn kiện hợp tác an ninh Chính trị, Kinh tế-Thương mại và Văn hóa-Báo chí trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Tô Lâm từ ngày 18 đến 20/08/2024. Trong số này, Văn kiện kết nối và thiết lập 3 Tuyến đường sắt giữa hai nước được gọi là “anh em” đã giúp Trung Quốc liên thông ra Biển Đông và bành trướng thế lực kinh tế...
Tại Campuchia, kênh đào Phù Nam Techo, trị giá 1,7 tỷ USD sẽ kết nối Phnom Penh và Vịnh Thái Lan, tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, an ninh và kết nối thương mại quốc tế. Người ta có thể cảm thấy như thế qua lời tuyên bố của Thủ tướng Campuchia Hun Manet và của ông Hun Sen, trong cương vị cố vấn, người đã chuyển giao quyền lực từ cha sang con vào năm ngoái...
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.
“Tôi hơi chậm hiểu lại rất chóng quên nên dù đã lê lết qua hơi nhiều trường ốc (trong cũng như ngoài nước) nhưng trình độ học vấn và kiến thức cũng chả̉ tới đâu, vẫn chỉ ở mức làng nhàng. Nói tóm lại là thuộc loại “xoàng”! Ơ! “Xoàng” thì đã sao nhỉ? Cũng không đến nỗi trăng/sao gì đâu, nếu tôi biết điều (biết chuyện – biết thân – biết phận) hơn chút xíu. Khổ nỗi, tôi lại cứ tưởng là mình cũng thuộc loại đầu óc trung bình (hoặc chỉ dưới mức đó không xa lắm) nên ghi danh học – tùm lum/tùm la – đủ thứ phân khoa: Triết Lý, Tâm Lý, Xã Hội, Nhân Chủng …
Một bài viết ngay sau khi được bầu vào chức Tổng Bí thư đảng CSVN cho thấy ông Tô Lâm đã hiện nguyên hình một người giáo điều, bảo thủ và hoài nghi trong “hợp tác quốc tế” với các nước. Trước hết ông cáo giác: “Các thế lực thù địch, phản động chưa bao giờ từ bỏ âm mưu lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.” Lời tố cáo này không mới vì chỉ “nói cho có” và “không trưng ra được bằng chứng cụ thể nào”, giống hệt như những người tiền nhiệm...
- Mình lúc này không muốn theo dõi tin tức nữa. Mệt lắm. - Mình cũng vậy, không đọc báo, chỉ xem phim hoặc nghe thuyết pháp, tránh nhức đầu. - Đời người ngắn ngủi, sao phải tốn thì giờ… - Ở tuổi này, chuyện gì không vui xin miễn, tội gì phải đọc tin tức rồi tự mình làm khổ mình. Trong những năm gần đây, những phát biểu đại loại như trên từ bạn bè khiến những người trong ngành chúng tôi đôi lúc không khỏi ngán ngẫm về công việc báo chí của mình, một việc làm nếu đã không được tưởng thưởng tài chánh tương xứng, thì phần thưởng tinh thần từ ý nghĩa tự nó cũng không đủ bù đắp. Đọc báo hay không đọc báo?
Hồi đầu thế kỷ, có bữa, tôi nhận được thư của Vũ Thư Hiên. Ông hớn hở cho hay “Anh Tấn sắp sang Pháp chơi với anh vài tuần”. Thuở ấy, hai ông còn khá trẻ trung (và còn sung lắm) nên chắc chắn là đôi bạn già sẽ đi lung tung khắp Âu Châu, chứ dễ gì mà chịu quanh quẩn ở Paris. Mãi cả chục năm sau, sau khi nhà văn Bùi Ngọc Tấn lâm trọng bệnh, tôi mới nghe ông nhắc đến chuyến du hành thú vị này (với ít nhiều tiếc nuối) trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC – vào hôm 14 tháng 11 năm 2014: “Sang châu Âu, tôi quan sát dáng người đi, nét mặt của họ khác dân mình lắm… Đi thì mới biết mình bị mất những gì.”
Chủ tịch nước Tô Lâm được bầu làm Tổng Bí thư đảng CSVN, thay ông Nguyễn Phú Trọng từ trần ngày 19/07/2024, nhưng ông Tô Lâm chỉ dám hứa sẽ tiếp tục đi theo con đường ông Trọng đã đề ra...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.