Hôm nay,  

Nhật Ký Bầu Cử 2012

08/11/201200:00:00(Xem: 9133)
Tối trước ngày bầu cử tôi mới bắt đầu đánh ô bầu chọn. Từ nhiều năm qua tôi và nhà tôi chọn cách bầu qua bưu điện nên lá phiếu được gửi đến nhà từ vài tuần trước. Nhưng chúng tôi không bầu chọn và gửi phiếu đi ngay vì cần thêm thời gian để tìm hiểu về các ứng viên. Năm nay không chỉ chọn tổng thống mà còn bầu thượng nghị sĩ, dân biểu cùng nhiều dân cử các cấp và chục đề nghị luật cho California và địa phương.

Chúng tôi làm xong nhiệm vụ công dân ngay tại nhà và đã có những chọn lựa khác nhau về một số ứng viên hay dự luật. Ngày mai tôi sẽ đem hai phiếu bầu đến địa điểm bầu cử, bỏ vào thùng phiếu. Như thế không lo bị trễ hay thất lạc.

Cuộc vận động năm nay sôi nổi, không chỉ với bầu chọn lãnh đạo nước Mỹ mà còn nhiều vấn đề liên quan đến địa phương.

Hồi chiều vẫn còn có người gõ cửa kêu gọi bầu YES cho dự luật 30 của California đề nghị tăng thuế người có thu nhập trên 250 nghì đô-la một năm trong bảy năm và tạm tăng thuế tiêu dùng 0.25% trong bốn năm để có thêm ngân sách giáo dục.
buivanphu_20121107_nhatkybaucu_h01
Cử tri California đi bầu ngày 6/11. (ảnh Bùi Văn Phú)
Chín giờ tối xem ti-vi. CNN tường thuật sinh hoạt vận động sau cùng với diễn văn của Barack Obama từ Iowa và Mitt Romney từ New Hampshire. Giọng nói của hai ứng viên nghe ra đã thấm mệt sau nhiều tháng vận động. Sinh mệnh chính trị của họ giờ nằm trong tay cử tri.

Hơn chín giờ. Vừa quá nửa đêm ở miền đông. Bang New Hampshire đã có người đi bầu khi đồng hồ điểm qua ngày 6/11. Đó là thị trấn Dixville Notch với dân số chỉ 10 người và tất cả đã làm xong bổn phận công dân. Thị trấn này nổi tiếng là nơi công bố kết quả bầu cử tổng thống sớm nhất trong nhiều năm qua. Vài phút quá nửa đêm ở đó, kết quả được công bố với Obama 5 phiếu, Romney 5 phiếu. Cũng ngang ngửa như thăm dò toàn quốc mới nhất.

Sáu giờ sáng ngày bầu cử. Đưa con đến địa điểm phòng phiếu. Cháu đang học lớp về tổ chức công quyền nên tham gia làm việc trong ngày bầu cử để quan sát và thực hành những gì đã học trong lớp.

Cơ quan bầu cử cho biết có khoảng 100 nghìn nhân viên lo việc bầu cử ở các phòng phiếu khắp tiểu bang. Ước tính sẽ có hơn 12 triệu cử tri California đã đăng ký sẽ tham gia bầu cử, tức 70%. Khoảng một nửa chọn cách bầu qua thư.

Sáng nay, qua mạng liên lạc nhóm bạn cựu sinh viên Đại học Berkeley nhiều người lên tiếng ủng hộ Obama hay Romney và kêu gọi mọi người tham gia bầu cử.
buivanphu_20121107_nhatkybaucu_h02
California có nhiều tài liệu bầu cử bằng các thứ tiếng như Mễ, Việt, Hoa, Hàn để giúp cử tri bầu chọn. (ảnh Bùi Văn Phú)
Cùng lúc mấy anh em thân bày trò cá cược như nhiều lần trước. Mỗi người bỏ vào 20 đô. Ai đoán ứng viên đắc cử tổng thống với số phiếu cử tri đoàn gần nhất sẽ thắng. Sáu anh em, sáu con số cá độ như sau: Obama 280, Obama 301, Obama 285; Romney 293, Romney 291, Romney 280.

Chín giờ sáng đưa mẹ vợ và mẹ đẻ đến phòng phiếu tại hai địa điểm khác nhau. Mẹ vợ bỏ phiếu trước. Sau đó đến mẹ đẻ.

Tại nơi mẹ tôi bỏ phiếu thấy nhiều người quen cũng đi bầu ở đây. Có linh mục chánh xứ, mấy người thường sinh hoạt trong nhà thờ, làm việc ở siêu thị cũng đang xếp hàng để bỏ phiếu.


Khi mẹ tôi bầu chọn xong, ra ngoài gặp một anh người Việt hỏi tôi làm sao biết chỗ nào để đi bầu. Anh chị nói có đăng ký rồi nhưng không rõ thủ tục. Tôi hướng dẫn anh chị vào phòng phiếu, dò tên không thấy có. Theo tấm giấy của văn phòng quận hạt gửi về mà anh chị đưa cho xem thì họ mới đăng ký đi bầu hai tuần trước nên không có tên trong danh sách niêm yết tại địa điểm này.

Một nhân viên bầu cử nói anh chị có thể bầu phiếu tạm. Họ đưa tờ đơn để khai tên, điạ chỉ, ngày tháng năm sinh, số căn cước, cùng trả lời hai câu hỏi là có phải công dân Mỹ và đã đủ 18 tuổi chưa. Sau đó ký tên.

Nhân viên phòng phiếu không hỏi giấy tờ gì ngoài căn cước có hình. Tôi thấy vài người gốc Mễ cũng phải qua thủ tục như anh chị.

Chị hỏi bầu “Ông Trắng” hay “Ông Đen”, tôi trả lời đó là tùy chị lựa chọn. Anh chị đến Mỹ định cư từ năm 1996, nay mới đi bầu lần đầu tiên nên còn bỡ ngỡ.

Qua sự kiện này mới thấy quyền bầu cử của công dân được tôn trọng, dù người đó không có đầy đủ giấy tờ, không có tên trong danh sách cử tri, nhưng nếu có ý định tham gia bầu cử thì lời yêu cầu được đáp ứng ngay. Chuyện xét lại hồ sơ lý lịch để xem có phải là cử tri hợp pháp hay không sẽ được giới chức thẩm quyền kiểm chứng sau.

Chiều đi dạy. Vào lớp sinh viên hỏi tôi có cho về sớm để đi bầu. Tôi trả lời nội quy nhà trường không đề cập đến sinh viên, nhưng có cho nhân viên nghỉ hai giờ để tham gia bầu cử nếu muốn. Vì tôi đã bỏ phiếu rồi nên không cho tan lớp sớm.

Trong những năm qua đã có đề nghị chuyển ngày bầu cử qua Chủ Nhật hay công bố ngày bầu cử là ngày lễ nghỉ trên toàn quốc để người dân dễ dàng có cơ hội làm bổn phận công dân.

Bốn giờ chiều. Tại một số tiểu bang miền đông phòng phiếu đóng cửa và cuộc kiểm phiếu bắt đầu.

Trên đường lái xe về nhà, nghe đài ABC công bố một số thăm dò cử tri đã đi bỏ phiếu. Hai câu hỏi đáng chú ý là: Ai sẽ có khả năng làm cho kinh tế tốt hơn: 75% chọn Romney. Nền kinh tế Hoa Kỳ đang đi sai hướng: 51% đồng ý, so với ba tháng trước con số này là hơn 60%.

ABC đưa tin kết quả đầu tiên với Obama thắng ở Vermont. Romney thắng ở Indianna và Kentucky.

6 giờ 30 chiều. Kết quả ở bang Florida quá khít khao. Với 7 triệu phiếu bầu đã đếm Romney chỉ hơn chừng 600 phiếu. Sau đó vài phút với 81% phiếu đã đếm Obama hơn chừng 1000 phiếu. Liệu có như kết quả năm 2000 nữa không?

8 giờ. Phòng phiếu ở các tiểu bang miền tây trong đó có California đóng cửa. Nhiều tiểu bang đã có kết quả dự báo do các kênh truyền hình công bố. Một số bang ngang ngửa trước ngày bầu cử đã ngả về Obama. Mitt Romney được 203, Barack Obama 257. Con số 270 đối với Romney càng lúc càng xa vời.

8 giờ 15 tối. Kênh truyền hình CBS tiên đoán Obama sẽ thắng ở Ohio đưa số phiếu cử tri đoàn cho Obama lên 274, Romney 203. Đài này loan báo Tổng thống Obama tái đắc cử.

Bầu cử tổng thống Mỹ 2012 là một cuộc tranh cử sôi nổi, hào hứng và rất gay cấn cho đến những giờ phút chót mà tôi đã quan sát thấy.

© 2012 Buivanphu.wordpress.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phong trào xuống đường ở Myanamar chuyển qua “bất tuân dân sự”. Công nhân thợ thuyền, công tư chức, y tá bác sĩ cùng nhau đình công, chợ búa, trường học, bệnh viện, ngân hàng đều một loạt đóng cửa, mọi sinh hoạt đều bị ngưng lại hoàn toàn bị tê liệt. Dân chúng đông đảo tham gia vào phong trào “bất tuân dân sự” mặc dù biết rằng sẽ mất đi nguồn tài chánh vốn đã ít ỏi mang lại cơm áo cho họ và gia đình họ. Kinh tế Myanmar đang lao xuống dốc hay đúng hơn Myanmar đang đứng trước một nền kinh tế hoàn toàn sụp đổ. Hậu quả là dân Myanmar đã nghèo lại càng nghèo hơn và số người không đủ cơm ăn sẽ tăng lên nhiều hơn. Sự bắn giết bừa bãi của quân đội đã đẩy những người người biểu tình ôn hòa thành những người chống đối bằng vũ lực. Một cuộc nội chiến sẽ khó tránh khỏi điều mà bà Suu Kyi mong muốn không bao giờ xảy ra.
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.
Nơi trạm xe buýt cuối ngày, chuyến xe cuối cùng chuẩn bị lăn bánh. Những người đến trễ và những người muốn ngủ lại nơi băng ghế chờ đợi, sẽ bị bỏ lại. Cơ hội tái diễn cho một chuyến xe khác, có thể là ngày hôm sau. Nhưng hôm sau, nào ai đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Người ta cần phải bước qua, bỏ lại lịch sử phía sau, bằng không sẽ bị bỏ lại bên lề lịch sử.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.