Hôm nay,  

Nhật Ký Bầu Cử 2012

08/11/201200:00:00(Xem: 9186)
Tối trước ngày bầu cử tôi mới bắt đầu đánh ô bầu chọn. Từ nhiều năm qua tôi và nhà tôi chọn cách bầu qua bưu điện nên lá phiếu được gửi đến nhà từ vài tuần trước. Nhưng chúng tôi không bầu chọn và gửi phiếu đi ngay vì cần thêm thời gian để tìm hiểu về các ứng viên. Năm nay không chỉ chọn tổng thống mà còn bầu thượng nghị sĩ, dân biểu cùng nhiều dân cử các cấp và chục đề nghị luật cho California và địa phương.

Chúng tôi làm xong nhiệm vụ công dân ngay tại nhà và đã có những chọn lựa khác nhau về một số ứng viên hay dự luật. Ngày mai tôi sẽ đem hai phiếu bầu đến địa điểm bầu cử, bỏ vào thùng phiếu. Như thế không lo bị trễ hay thất lạc.

Cuộc vận động năm nay sôi nổi, không chỉ với bầu chọn lãnh đạo nước Mỹ mà còn nhiều vấn đề liên quan đến địa phương.

Hồi chiều vẫn còn có người gõ cửa kêu gọi bầu YES cho dự luật 30 của California đề nghị tăng thuế người có thu nhập trên 250 nghì đô-la một năm trong bảy năm và tạm tăng thuế tiêu dùng 0.25% trong bốn năm để có thêm ngân sách giáo dục.
buivanphu_20121107_nhatkybaucu_h01
Cử tri California đi bầu ngày 6/11. (ảnh Bùi Văn Phú)
Chín giờ tối xem ti-vi. CNN tường thuật sinh hoạt vận động sau cùng với diễn văn của Barack Obama từ Iowa và Mitt Romney từ New Hampshire. Giọng nói của hai ứng viên nghe ra đã thấm mệt sau nhiều tháng vận động. Sinh mệnh chính trị của họ giờ nằm trong tay cử tri.

Hơn chín giờ. Vừa quá nửa đêm ở miền đông. Bang New Hampshire đã có người đi bầu khi đồng hồ điểm qua ngày 6/11. Đó là thị trấn Dixville Notch với dân số chỉ 10 người và tất cả đã làm xong bổn phận công dân. Thị trấn này nổi tiếng là nơi công bố kết quả bầu cử tổng thống sớm nhất trong nhiều năm qua. Vài phút quá nửa đêm ở đó, kết quả được công bố với Obama 5 phiếu, Romney 5 phiếu. Cũng ngang ngửa như thăm dò toàn quốc mới nhất.

Sáu giờ sáng ngày bầu cử. Đưa con đến địa điểm phòng phiếu. Cháu đang học lớp về tổ chức công quyền nên tham gia làm việc trong ngày bầu cử để quan sát và thực hành những gì đã học trong lớp.

Cơ quan bầu cử cho biết có khoảng 100 nghìn nhân viên lo việc bầu cử ở các phòng phiếu khắp tiểu bang. Ước tính sẽ có hơn 12 triệu cử tri California đã đăng ký sẽ tham gia bầu cử, tức 70%. Khoảng một nửa chọn cách bầu qua thư.

Sáng nay, qua mạng liên lạc nhóm bạn cựu sinh viên Đại học Berkeley nhiều người lên tiếng ủng hộ Obama hay Romney và kêu gọi mọi người tham gia bầu cử.
buivanphu_20121107_nhatkybaucu_h02
California có nhiều tài liệu bầu cử bằng các thứ tiếng như Mễ, Việt, Hoa, Hàn để giúp cử tri bầu chọn. (ảnh Bùi Văn Phú)
Cùng lúc mấy anh em thân bày trò cá cược như nhiều lần trước. Mỗi người bỏ vào 20 đô. Ai đoán ứng viên đắc cử tổng thống với số phiếu cử tri đoàn gần nhất sẽ thắng. Sáu anh em, sáu con số cá độ như sau: Obama 280, Obama 301, Obama 285; Romney 293, Romney 291, Romney 280.

Chín giờ sáng đưa mẹ vợ và mẹ đẻ đến phòng phiếu tại hai địa điểm khác nhau. Mẹ vợ bỏ phiếu trước. Sau đó đến mẹ đẻ.

Tại nơi mẹ tôi bỏ phiếu thấy nhiều người quen cũng đi bầu ở đây. Có linh mục chánh xứ, mấy người thường sinh hoạt trong nhà thờ, làm việc ở siêu thị cũng đang xếp hàng để bỏ phiếu.


Khi mẹ tôi bầu chọn xong, ra ngoài gặp một anh người Việt hỏi tôi làm sao biết chỗ nào để đi bầu. Anh chị nói có đăng ký rồi nhưng không rõ thủ tục. Tôi hướng dẫn anh chị vào phòng phiếu, dò tên không thấy có. Theo tấm giấy của văn phòng quận hạt gửi về mà anh chị đưa cho xem thì họ mới đăng ký đi bầu hai tuần trước nên không có tên trong danh sách niêm yết tại địa điểm này.

Một nhân viên bầu cử nói anh chị có thể bầu phiếu tạm. Họ đưa tờ đơn để khai tên, điạ chỉ, ngày tháng năm sinh, số căn cước, cùng trả lời hai câu hỏi là có phải công dân Mỹ và đã đủ 18 tuổi chưa. Sau đó ký tên.

Nhân viên phòng phiếu không hỏi giấy tờ gì ngoài căn cước có hình. Tôi thấy vài người gốc Mễ cũng phải qua thủ tục như anh chị.

Chị hỏi bầu “Ông Trắng” hay “Ông Đen”, tôi trả lời đó là tùy chị lựa chọn. Anh chị đến Mỹ định cư từ năm 1996, nay mới đi bầu lần đầu tiên nên còn bỡ ngỡ.

Qua sự kiện này mới thấy quyền bầu cử của công dân được tôn trọng, dù người đó không có đầy đủ giấy tờ, không có tên trong danh sách cử tri, nhưng nếu có ý định tham gia bầu cử thì lời yêu cầu được đáp ứng ngay. Chuyện xét lại hồ sơ lý lịch để xem có phải là cử tri hợp pháp hay không sẽ được giới chức thẩm quyền kiểm chứng sau.

Chiều đi dạy. Vào lớp sinh viên hỏi tôi có cho về sớm để đi bầu. Tôi trả lời nội quy nhà trường không đề cập đến sinh viên, nhưng có cho nhân viên nghỉ hai giờ để tham gia bầu cử nếu muốn. Vì tôi đã bỏ phiếu rồi nên không cho tan lớp sớm.

Trong những năm qua đã có đề nghị chuyển ngày bầu cử qua Chủ Nhật hay công bố ngày bầu cử là ngày lễ nghỉ trên toàn quốc để người dân dễ dàng có cơ hội làm bổn phận công dân.

Bốn giờ chiều. Tại một số tiểu bang miền đông phòng phiếu đóng cửa và cuộc kiểm phiếu bắt đầu.

Trên đường lái xe về nhà, nghe đài ABC công bố một số thăm dò cử tri đã đi bỏ phiếu. Hai câu hỏi đáng chú ý là: Ai sẽ có khả năng làm cho kinh tế tốt hơn: 75% chọn Romney. Nền kinh tế Hoa Kỳ đang đi sai hướng: 51% đồng ý, so với ba tháng trước con số này là hơn 60%.

ABC đưa tin kết quả đầu tiên với Obama thắng ở Vermont. Romney thắng ở Indianna và Kentucky.

6 giờ 30 chiều. Kết quả ở bang Florida quá khít khao. Với 7 triệu phiếu bầu đã đếm Romney chỉ hơn chừng 600 phiếu. Sau đó vài phút với 81% phiếu đã đếm Obama hơn chừng 1000 phiếu. Liệu có như kết quả năm 2000 nữa không?

8 giờ. Phòng phiếu ở các tiểu bang miền tây trong đó có California đóng cửa. Nhiều tiểu bang đã có kết quả dự báo do các kênh truyền hình công bố. Một số bang ngang ngửa trước ngày bầu cử đã ngả về Obama. Mitt Romney được 203, Barack Obama 257. Con số 270 đối với Romney càng lúc càng xa vời.

8 giờ 15 tối. Kênh truyền hình CBS tiên đoán Obama sẽ thắng ở Ohio đưa số phiếu cử tri đoàn cho Obama lên 274, Romney 203. Đài này loan báo Tổng thống Obama tái đắc cử.

Bầu cử tổng thống Mỹ 2012 là một cuộc tranh cử sôi nổi, hào hứng và rất gay cấn cho đến những giờ phút chót mà tôi đã quan sát thấy.

© 2012 Buivanphu.wordpress.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi tình cờ “nhặt” trên FB một tác phẩm khá độc đáo của Marc Riboud. Ông “chớp” được cảnh một anh bộ đội (với con búp bê nằm dưới nắp ba lô, và cái sắc cầm tay) đang trên đường trở về quê cũ. Cùng với bức ảnh là lời bình, cũng độc đáo không kém, của face booker Nguyễn Hoàng : “Thằng này coi vậy mà hiền, chỉ lấy con búp bê cho con và cái bóp đầm cho vợ mà thôi.”
Tất cả họ đều nói cùng một giọng, và làm chung một điệu – theo nhận xét của Huỳnh Ngọc Chênh: Ông Đinh Thế Huynh bị bệnh nặng phải qua Nhật chữa. Trước đó ông Phùng Quang Thanh thì đi Pháp, ông Nguyễn Bá Thanh thì bỏ cả tiền triệu đô la qua tận nước Mỹ để nhờ họ cứu mạng. Nghe nói hai ông Chung và Thưởng vừa rồi lâm bệnh cũng đi Nhật và Pháp điều trị.
Vào thời Ronald Reagan làm tổng thống gần 40 năm trước, hầu hết người Mỹ lấy tin tức từ tờ báo và các đài truyền hình địa phương. Những tổ chức này có tính chuyên nghiệp, dồi dào tài chính, và cố gắng đăng tải quan điểm của cả đảng Cộng hòa lẫn Dân chủ. Người dân đồng thuận về sự thật nói chung, và bất đồng về phương cách giải quyết. Những công ty này cũng đưa ra sự thật, vì họ sẽ mất quảng cáo, mất độc giả dài hạn và có thể bị tòa án phạt nếu họ loan tải tin giả, nhất là nếu tin giả đó gây ra tai hại cho người khác.
Chiều Thứ Ba 21 Tháng 7 Năm 2020, hoàn toàn bất ngờ, Lãnh Sự Quán Trung Cộng tại Houston, Texas nhận được quyết định của chính phủ Hoa Kỳ đóng cửa lãnh sự quán của họ, và toàn thể nhân viên trong lãnh sự này có 72 giờ đồng hồ để thu xếp ra khỏi trụ sở này và trở về Hoa Lục. Đồng hương người Việt tại Houston, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, đã đổ xuống đường biểu tình ăn mừng, và cộng đồng người Việt khắp nơi trên thế giới đón nhận tin vui này như nắng hạn gặp cơn mưa rào.
Té ra có hai thứ “người lạ” lận nha: tụi ngoài biển cả mênh mông là dân Nước Lạ, đã đành; đám ở trong phố phường chật hẹp thì toàn là dân bản xứ. Cả hai đều hành động theo cùng một phương châm: “lấy thịt đè người” – dù thuộc hai thực thể khác nhau: Côn Đồ Quốc Gia & Côn Đồ Quốc Tế.
Chiều nay, sau thời tọa thiền, hành giả thiền hành bên bờ suối, nghe suối xứ người bình yên róc rách tuôn, chợt quặn lòng nhớ tới những dòng sông, dòng suối nơi quê nhà từng bị nhiễm độc! Cũng khoảng thời điểm này, hai năm trước, suốt dọc trên 200 cây số bãi biển miền Trung, bỗng nhiên cá biển đủ loại, chết hàng loạt, xác trôi giạt vào bờ, trắng xóa! Rồi chim trời cũng rũ cánh, lao xuống, nằm chết bên cá, do chim đói lòng, đã ăn xác cá nhiễm độc! Rồi ngư dân sống ven biển, buổi sáng dong thuyền ra khơi, buổi chiều buồn bã quay về, không kiếm được chi để đổi lấy gạo, muối, nuôi gia đình!
Như bao nhiêu triệu người Việt Nam tị nạn khác, tôi là kẻ vượt biên và còn sống sót nhờ vào may mắn; bởi thế, mọi chuyện (xa gần) có liên quan đến ranh giới của đất nước này đều nhớ như in: “Nguyên Hồng là người phàm tục. Anh thích nhắm ngon, thích rượu ngon, nhưng thích nhất là khi có những thứ đó mà quanh anh là bè bạn. Nhưng trong bữa ăn khoái khẩu hôm ấy anh chỉ lẳng lặng uống. Sau mỗi miếng nhắm anh chống đũa, tư lự. Có vẻ anh buồn. – Bên Tàu loạn to. Nhiều người chạy sang ta, chạy loạn hay là chạy chính phủ không biết, trông tội lắm. – anh nói, giọng rầu rầu.
Lời người dịch: Tác giả cảnh báo các nhận định về địa chính trị của Trung Quốc trong các lĩnh vực giáo dục, nhân quyền, du lịch, an ninh cho Hồng Kông và hoạt động của doanh nghiệp Hoa Vi đối với Anh quốc, Hoa Kỳ, Úc và Nhật Bản là sai lầm, nhưng không đề cập hai nguy cơ khác có liên quan đến Việt Nam, đó là tranh chấp Biển Đông và vùng hạ lưu sông Mekong. Viễn cảnh Trung Quốc sẽ tiếp tục trỗi dậy và thách thức nguyên trạng khu vực trong thời điểm đại dịch Covid-19 là khó lường đoán. Nhưng nếu không lo đối phó với các diễn biến mới này, Việt Nam sẽ phải gánh chịu hiểm hoạ nghiêm trọng.
Thế rồi ngày quốc khánh cũng trôi qua, có điều năm nay lặng lẽ và buồn quá, suốt mấy trăm năm lập quốc, chưa bao giờ lễ quốc khánh lặng lẽ và vắng vẻ như thế. Cơn dịch Coronavirus và phong trào BLM đã làm cho ngày vui lập quốc lâm vào khủng hoảng, chia rẽ và đầy bạo loạn.
Là một học sinh từng say mê môn sử, tôi không thể tưởng tượng được, có một ngày môn học đó bị khai tử!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.