Hôm nay,  

Có Thiệt Các Ông Sợ...?

15/11/201200:00:00(Xem: 10699)
Có những câu hỏi phức tạp, rườm rà hoặc gay cấn nhưng đều được trả lời gọn gàng, ý nghĩa trọn vẹn. Người đặt câu hỏi được thỏa mản. Nhưng có những câu hỏi rất đơn giản, ngắn gọn, rỏ ràng mà lại khó trả lời hoặc trả lời không rỏ ràng, không thẳng thắng, không đầy đủ ý nghĩa và người hỏi tự nhiên không thấy thỏa mản. Như khi hỏi “Có thiệt các Ông sợ các Bà hay không?”. Có người nào đặt câu hỏi đó đã nhận được câu trả lời vừa ý chưa? Các ông có khi nào tự đặt cho chính mình câu hỏi đó và đã trả lời rỏ ràng chưa? Mà tại sao đàn ông lại sợ vợ? Sợ bị vợ cho ăn đòn? Hay vì sống hoàn toàn phụ thuộc vào vợ?

Phải nói câu hỏi này thật khó trả lời cho đúng.

Ở thời đại internet mà người ta vẫn chưa giải thích dứt khoát có ma hay không? Và tại sao người ta sợ ma? Chẳng lẻ các ông sợ vợ cũng giống như người ta sợ ma?

Bị vợ bạo hành

Vấn đề người phụ nữ bị bạo hành trong gia đình ở Âu châu hảy còn nặng nề và thường xuyên. Nhiều tổ chức phụ nữ tranh đấu cho nữ quyền hoạt động tích cực để bênh vực người phụ nữ. Trong Chánh phủ có Bộ đặc trách về phụ nữ. Về mặt xã hội chánh trị, người phụ nữ vẫn còn chịu nhiều thiệt thòi. Luật pháp ban hành để nâng địa vị người phụ nữ ngang hàng với nam giới, xóa bỏ sự chênh lệch nam / nữ về mặt đối xử. Khi nói các “ông sợ vợ vì bị vợ bạo hành”, phải chăng là một nghịch lý? Vì hiện nay ở các nước văn minh như Huê kỳ, người ta điều tra thấy cứ mỗi năm phút có một phụ nữ bị bạo hành.

Vậy khi các ông bị vợ bạo hành là bị vợ đánh đập u đầu, xức tráng, bể môi, dập mủi?

Bạo hành cách này cũng có xảy ra ở đây đó. Có khi trường hợp bạo hành còn gia trọng hơn như ở Huê kỳ trong gần đây, báo chí đăng tin ở California có một ông chồng Mỹ bị bà vợ Catherine Kiều thiến của quí, cho vào máy xay nhuyển rồi đem đổ vào bồn cầu, giựt nước cho thoát đi mất. Ở Sài gòn, một bác sĩ của Phòng cứu thương loại này một năm khâu vá lại cho ít nhứt mười ông nạn nhơn. Thật kinh hoàng!

Nhưng còn một cách bạo hành khác cũng rùng rợn không kém. Đó là khủng bố tâm lý. Giống như vc bạo hành những người của Chánh phủ Sài gòn trong trại tập trung cải tạo sau 30 / 04 / 75. Cỏ May trích dẩn một đoạn thông tin về trường hợp một người đàn ông trẻ bị vợ bạo hành để thấy tâm trạng của nạn nhơn:

“Đối với một người đàn ông tuổi ba mươi, tôi có tất cả: gia đình, sự nghiệp. Vậy mà mỗi khi nằm xuống, tôi chỉ ước mơ ngủ mà không phải dậy nữa. Bác sĩ bảo tôi bị trầm cảm, rối loạn thần kinh. Tất cả đều do nhu nhược, tôi là một con gà công nghiệp. Thiên hạ họ nói tôi như thế.

Đời là bể khổ, Phật đã dạy như thế, nhưng ai nói tôi khổ. Tôi được bố mẹ nuôi ăn học đàng hoàng, ra trường làm việc ở thành phố, cưới vợ, làm nhà cho, giao chìa khóa ở riêng. Vậy mà mỗi khi nằm xuống, tôi chỉ ước ngủ mà không phải dậy nữa.

... Mỗi lần đi làm xong là tôi chẳng muốn về nhà. Nhà to, đẹp mà với tôi nó như một địa ngục."

Trước kia mọi người vẫn quan niệm rằng cứ đánh nhau gây thương tích mới là bạo hành, và chỉ có người phụ nữ mới là nạn nhân. Nhưng thực ra các ông cũng có thể bị các bà bạo hành nhưng không phải bằng bạo lực, mà đó có thể là sự kiểm soát kinh tế, cấm vận mối quan hệ ái ân vợ chồng, khủng bố tinh thần...

Nguyên nhân có thể do người vợ có xu hướng thích tấn công người khác, nhưng người chồng lại không phản ứng gì hoặc phản ứng yếu ớt thì đó là môi trường thuận lợi phát triển xu hướng bạo hành.

Ngoài ra khi trong gia đình phụ nữ là người có quyền lực hơn, làm ra nhiều tiền hơn, thì lẽ dĩ nhiên họ càng muốn chứng tỏ quyền lực của mình, bằng việc lấn áp chồng. Đó thường là những phụ nữ có cá tính mạnh mẽ.

Bạo hành bằng bạo lực thật ra không ghê gớm bằng bạo hành bằng khủng bố tâm lý đối phương. Cỏ May mời bạn đọc thêm một đối thoại ngắn giửa cặp vợ chồng để thấy tội nghiệp cho người bị bà vợ âu yếm thỏ thẻ bên tai:

“Anh, anh thấy cái Phương xinh không?

- À, nhìn cũng xinh xắn đấy.

- Hả, anh muốn chết à, mà khen nó xinh trước mặt tôi. Có tình ý với nó thì đi yêu nó luôn di.

- Anh, anh thấy cái Phương xinh không?

- Không, anh thấy bình thường.

- Đừng có mà dối lòng, nó xinh như thế mà chê à? Sao không dám thừa nhận? Anh thích nó hả?

- Anh, anh thấy cái Phương xinh không?

- À, nhìn cũng xinh xắn đấy nhưng với anh thì em là người tuyệt vời nhất.

- Ủa, tại sao hôm nay tự dưng nịnh tôi? Anh vừa làm chuyện gì mờ ám nên dấu tôi, phải không? Nói ra mau

- Anh, anh thấy cái Phương xinh không?

-...

Anh, anh thấy cái Phương xinh không?

-...

- Ô sao không trả lời? Trả lời mau lên. Không thì chết dưói tay tôi bây giờ !”

Nhờ phèn nước mới nên trong

Không riêng gì các ông là dân bình thường sợ vợ, mà ngay cả quan đại thần ngày xưa cũng râm rấp tuân theo ý vợ. Phải chăng vì vua là Thiên tử, con Trời. Mà “Nhứt vợ nhì Trời” nên quan, dân, cả vua cũng phải sợ? Cỏ May mời bạn đọc qua một đoạn truyện xưa để thấy sợ vợ là nên việc nước:

“Thời Xuân Thu, nước Sở có Tôn Thúc Ngao là một nhà chính trị lỗi lạc, đã đưa ra những kế sách ích quốc lợi dân, khiến người người cảm phục. Một hôm, vua Sở cho gọi Thúc Ngao đến mà phán rằng :

- Xưa nay chẳng thiếu gì kẻ khôn ngoan, thừa hiểu lẽ phải, điều trái, nhưng lúc chưa có một địa vị quyền lợi nào thì sáng suốt, lòng dạ thật quang minh, mà đến lúc cầm trong tay một quyền lợi, địa vị thì lập tức bị ba cái phù du đó làm cho tối tăm mặt mũi. Còn ngươi. Trên thì hết dạ trung kiên. Dưới thì làm lợi cho bá tánh, nên ta muốn cất nhắc ngươi lên làm Lại Bộ Thượng Thư, để trông nom điều chính sự. Ngươi nghĩ thế nào?


Tôn Thúc Ngao dập đầu xuống, mà kính cẩn thưa rằng:

- Hạ thần ăn cơm vua, hưởng lộc nước, thì không thể ngại khó khăn mà lẩn trốn phần trách nhiệm. Có điều, hạ thần tuy hết lòng hết sức, nhưng khả năng yếu xìu không thể định muôn dân, thì sao dám há miệng nhận lời ngay cùng Thiên Tử !

Vua Sở liền đưa tay vuốt râu vài cái, rồi mạnh miệng nói rằng :

- Từ nào tới giờ ta hằng luôn để ý, là nhiều quan lại trong triều vì khí tiết hẹp hòi mà không chịu nỗi những cái tức giận nhỏ nhoi trước mắt, đến nỗi việc lớn phải hư. Còn ngươi. Làm việc gì cũng đắn đo suy nghĩ sao có lợi cho người. Chớ không phải cho thân, nên ta quyết trao trọng trách là vì căn duyên đó!

Thúc Ngao mặt cắt không còn hột máu, dập đầu thưa rằng:

- Kẻ có trí mà làm công việc gì, cũng phải về hỏi... vợ. Còn hạ thần. Tuy không dám nhận mình là kẻ trí, nhưng đụng chuyện này vợ chẳng biết chẳng hay, thì tự chốn tâm can đã mất phần an ổn !

Sở Vương nghe Thúc Ngao tỏ phân điều hơn thiệt, lấy làm đẹp dạ nghĩ rằng:

- Đối với vợ mà trăm sự tỏ tường. Ngàn lời minh bạch, để vợ khỏi bận lòng lo lắng, thì chuyện an dân, chẳng lo gì nữa cả.

Nghe Thúc Ngao lý giải như vậy, Sở Vương thấy nao nức trong lòng..."

Các Ông sợ vợ?

Đây là câu hỏi chưa có câu trả lời thỏa đáng. Có trả lời thì người trả lời sẽ không nói “sợ” mà dùng thể ẩn dụ “nể” vợ thôi. Đây vẫn còn là vùng cấm kỵ cực nghiêm ngặc. It ai muốn khơi ra chuyện này. Mà sợ vợ vì bị vợ bạo hành. Đây là một thực tế, dù không công khai thừa nhận nhưng ai cũng biết là có thật.

Nay là lúc cần phải phá vở bức tường im lặng để nói lên một sự thật từ lâu đời để giúp cho hai bên, tác nhân và nạn nhân, nhìn thấy sự thật mà sống hòa hợp với nhau thật sự để không còn kẻ phải chịu đựng và kẻ thừa thắng xông lên.

Câu hỏi các Ông có sợ các Bà không? Các Ông có bị các Bà bạo hành không? Câu hỏi này đem hỏi các ông thường không đưọc các ông trả lời rỏ ràng. Nhưng phương pháp điều tra theo khoa học xã hội sẽ trả lời rỏ ràng, cụ thể dùm cho các ông.

Thống kê các quốc gia phương Tây cho thấy nạn chồng bị vợ ăn hiếp rất phổ biến trong mọi gia đình thuộc mọi giai tầng xã hội, bất kể giàu nghèo, tướng tá, bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo, nhà văn, nhà đạo đức, thầy chú hay dân đen khố rách... Địa vị càng cao thì càng phải giấu kỷ giấu kín hơn nữa.

- Bạo hành thể xác: 8% phụ nữ bị chồng bạo hành (bạt tay, xô đẩy…), và có 7% các ông chồng bị vợ đánh, bị vợ chọi chén dỉa, giày dép,...

- Bạo hành tinh thần: chà đạp nhân phẩm, chửi, mắng, nói xấu, cấm vận sex… ; nạn nhân đàn bà 18%, nạn nhân đàn ông 19 %.

Đại Học Fribourg ở Thụy sĩ, cách nay khá lâu, có công bố kết quả một cuộc điều tra do Bà Sophie Torrent thực hiện với 7 ông chồng bị bạo hành để biết nạn nhân sợ thứ bạo hành nào nhứt. Tất cả đều cho biết là họ sợ khủng bố tinh thần là hơn hết: chửi bới, bắt lỗi, đay nghiến, chanh chua, sỉ nhục vô cớ, ghen bóng ghen gió, theo dỏi kiểm soát từng cử động của chồng, điều tra bạn bè của chồng,...

Bạo hành tâm lý vô cùng gian ác. Người đàn bà trong trường hợp này nhằm khiêu khích anh chồng tức giận để phản ứng như tác tay bà vợ, xô bà vợ,...Lập tức ông chồng sẽ bị cảnh sát tới còng tay dẩn đi để bảo vệ nạn nhơn. Người ta chỉ thường thấy người đàn bà là nạn nhơn trong những vụ bạo hành gia đình.

Người ta không thấy hoàn cảnh của các ông bị các bà đay nghiến “Thứ đàn ông gì mà bất tài vô dụng, không xứng đáng làm chồng, làm cha. Các bà nói những lời sỉ nhục chồng trước mặt con cái, rồi tách rời con cái khỏi cha của chúng để cô lập ông chồng ngay trong nhà.

Hậu quả sự bạo hành sẽ vô cùng thảm hại cho ông chồng.

Theo tháng ngày chịu đựng không ngơi nghỉ, ông chồng bị tổn thương nặng cả về thể xác lẫn tinh thần, trong sinh hoạt hằng ngày, trong mối giao tiếp ngoài xã hội và cả trong lảnh vực chuyên môn nghề nghiệp nữa. Sau cùng ông chồng rơi dần vào trạng thái lo âu, buồn chán, trầm cảm, mất tự tin, hết biết còn ham muốn bất cứ việc gì, không còn nhớ tên mình là gì nữa, và mất luôn cả căn tính của mình. Nhiều lần ông tự hỏi có phải mình còn là một người đàn ông hay không?

Các Bà có nhiều tổ chức Nữ quyền bảo vệ. Khi bị ngược đải, các Bà la lên là có ngay cảnh sát tới cô lập ông chồng, đưa các bà tới một Trung tâm tạm trú, ở thành phố nào cũng có, được mọi săn sóc về tâm lý, thuốc men, cơm nước. Khi các Bà ra về, ông chồng bị cấm tới gần nơi các Bà ở.

Các bà có Ngày Quốc tế Phụ nữ.

Còn các Ông chồng nạn nhơn bạo hành trong gia đình lúc nào cũng bị thua thiệt. Ba trăm sáu mưoi lăm ngày, không có một ngày nào là ngày đàn ông. Không có một tổ chức Nam quyền để bảo vệ nhơn quyền cho đàn ông.

Ngày nay, đàn ông bị các bà bạo hành trở thành phổ biến và khẩn trương nên ở Huê kỳ và Nhựt bổn có lập ra những Trung tâm tỵ nạn để đón nhận các ông nạn nhơn và bảo vệ các ông.

Vậy mà các ông vẫn không ngán các bà. Vẫn chủ trưong phải sống “do các bà, vì các bà, cho các bà”:

"Tạ ơn trời đàn bà vẫn còn đó
Để đàn ông vẫn còn có niềm vui
Chỉ đàn ông. Thôi chết quách cho rồi
Không đàn bà. Ôi chẳng thà tận thế." (không biết tác giả, cáo lỗi)

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuối năm là lúc con người nhìn lại về giá trị cuộc sống. Một bài viết trên trang mạng The Conversation nêu vấn đề về những vực thẳm chính trị, các cuộc chiến tranh, áp bức… và con người vì thế cảm thấy vô vọng và bất lực khi chứng kiến những thế lực đen tối diễn ra khắp nơi trên thế giới. Liệu chúng ta có thể làm được điều gì đem lại thay đổi trước những bi hoại này hay không?
Danh hiệu “Nhân Vật Của Năm” do TIME bắt đầu từ năm 1927 – theo truyền thống được trao cho những người có ảnh hưởng đáng kể trong các sự kiện toàn cầu, từ chính trị đến văn hóa, môi trường, nghệ thuật. Những người được chọn đóng vai trò như một “thước đo phong vũ” về sức lan tỏa trong xã hội đương đại. Ảnh hưởng đó, theo tiêu chuẩn do chính TIME đề ra, có thể là “for better or for worse – làm cho thế giới tốt đẹp hơn hoặc tệ hại hơn.”
Tiễn 2024, thế giới sẽ chào đón một năm mới 2025 mang theo cả bóng tối lẫn ánh sáng. Các cuộc xung đột, sự phân cực chính trị và những rủi ro khôn lường là lời nhắc nhở về sự bất ổn của thời đại. Nhưng đồng thời, khả năng phục hồi kinh tế, sự phát triển công nghệ, tinh thần hợp tác quốc tế, hơi thở và sự sống còn bất khuất của từng người mẹ, từng đứa trẻ vực dậy và vươn lên từ những đống gạch vụn đổ nát ở Ukraine, ở Gaza, ở Syria… cũng là cảm hứng và hy vọng cho tương lai nhân loại. Nhà văn Albert Camus đã viết: “Giữa mùa đông lạnh giá nhất, tôi tìm thấy, trong mình, một mùa hè bất khả chiến bại.”* Thế giới năm 2025, với tất cả những hỗn loạn, vẫn mang đến cơ hội để con người vượt qua và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, tử tế hơn. Đó cũng là lời chúc chân thành cuối năm của toàn ban biên tập Việt Báo gửi đến quý độc giả: một năm 2025 tràn trề cơ hội và hy vọng.
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.
Các số liệu gần đây cho thấy những thách thức mà nhà lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt để phục hồi kinh tế cho năm 2025, khi quan hệ thương mại với thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc có thể xấu đi cùng lúc mức tiêu thụ trong nước vẫn sụt giảm. Và thật sự thì nền kinh tế Trung Quốc tệ đến mức nào? Việc đặt câu hỏi này ngày càng trở nên hợp lý khi Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng sản xuất trì trễ và tiền tệ mất giá kéo dài trong những năm gần đây. Đặc biệt, chính quyền Bắc Kinh dường như không muốn công khai toàn bộ thực trạng.
Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố. Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng.
Ngay từ thời điểm này, cho dù chưa chính thức bước vào Tòa Bạch Ốc, tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa hẹn một chiến dịch bài trừ di dân lớn nhất lịch sử Mỹ. Những cuộc kiểm soát, bắt bớ, trục xuất di dân dự kiến sẽ diễn ra với qui mô lớn trong vài năm tới. Nhiều sắc dân nhập cư ở Mỹ sẽ phải lo lắng, nhưng cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là cộng đồng di dân gốc Mỹ Latin. Lời hứa này đang làm hài lòng những người Mỹ xem dân nhập cư là kẻ cướp đi việc làm và quyền lợi của mình. Rất đông trong số này thuộc các cộng đồng di dân, trong đó có cộng đồng gốc Việt. Tuy nhiên, có bao nhiêu người thấy được toàn cảnh ảnh hưởng của những chính sách bài trừ di dân đến nền kinh tế và xã hội Hoa Kỳ?
Trong tài liệu của Thư Viện Quốc Hội ghi rằng, nguồn gốc của quyền ân xá trong Hiến Pháp Hoa Kỳ đến từ lịch sử Anh quốc. Quyền ân xá xuất hiện lần đầu tiên dưới thời trị vì của Vua Ine xứ Wessex vào thế kỷ thứ bảy. Mặc dù tình trạng lạm dụng quyền ân xá ngày càng tăng theo thời gian, dẫn đến những hạn chế sau đó, nhưng quyền ân xá vẫn tồn tại trong suốt thời kỳ thuộc địa của Mỹ.
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở quê nhà. Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.