Hôm nay,  

Trọng Thủy, Mỵ Châu

22/11/201200:00:00(Xem: 10230)
(Lời tâm tình: “Trang Sử Việt” chỉ khái quát các Nhân vật lịch sử, không đi sâu từng Nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung của đề tài đã biên soạn. Xin bạn đọc đừng xem đấy là điều căn bản, “Thiết nghĩ” chỉ là ý kiến riêng rẽ của tác giả mà thôi. Nguyễn Lộc Yên)

Triệu Đà đem quân đánh Âu Lạc bị thất bại, bèn xin cầu hòa và xin làm thông gia, đưa con trai là Trọng Thủy cầu hôn với Mỵ Châu là con gái của An Dương Vương.

Tương truyền rằng: An Dương Vương có một nỏ thần do thần Kim Quy tặng, khi có giặc đem ra bắn thì quân giặc sẽ bị tan tành.

Một hôm Trọng Thủy dò dẫm, hỏi Mỵ Châu: “Nàng ơi! Vì sao nước Âu lạc, không ai đánh thắng được?” Mỵ Châu chân tình, âu yếm thỏ thẻ: “Chàng ơi! Nhìn kìa, Cổ Loa có thành cao, hào sâu và có nỏ thần, nên không ai đánh thắng được.” Trọng Thủy lừa dịp làm một nỏ thần giả, giống như thật, để đánh tráo lấy nỏ thần thật. Quỉ kế thi hành xong, Trọng Thủy về cho cha biết rõ tình hình thành Cổ Loa.

Năm Quí tỵ 208 (TCN), Triệu Đà đem quân đánh Âu Lạc, An Dương Vương không đề phòng nên bị thua. Theo truyền thuyết, An Dương Vương cho Mỵ Châu ngồi sau lưng ngựa của Vua để chạy giặc, nhưng Vua chạy đến đâu, giặc cũng biết truy kích theo, khi Vua đến bờ biển, thì gọi “Thanh Giang sứ ở đâu?!”.

Rùa thần hiện lên nói rằng: “Người ngồi sau ngựa của ngài là giặc đấy!”. An Dương Vương nhìn ra sau lưng, thì thấy Mỵ Châu đang rắc lông ngỗng trên đường, nên binh của Trọng Thủy nhìn theo dấu lông ngỗng rầm rộ rượt theo. Vua giận quá, chém Mỵ Châu chết, rồi gieo mình xuống biển tử tiết (Nay ở huyện Đông Thành, Nghệ An, có miếu An Dương Vương ở núi Mộ Dạ).

Khi Trọng Thủy đến, thấy Mỵ Châu bị chết oan uổng, quân lính 2 bên chết máu me loang lổ, lòng vô cùng hối hận, nhìn trời than thở: “Tình hiếu khó tròn”, rồi ôm xác Mỵ Châu về Loa Thành an táng, an táng xong, Trọng Thủy nhảy xuống giếng tự tử. Tương truyền ngọc trai ở biển thấm máu của Mỵ Châu, nếu ai bắt được, đem đến giếng Trọng Thuỷ rửa thì sẽ sáng óng ánh.

Việc nỏ thần là một truyền thuyết, tuy nhiên vào thời An Dương Vương, có tướng Cao Lỗ là người đã chế ra “nỏ liên châu” (bắn một phát trên 10 mũi tên, giặc khiếp sợ), nên từ đấy gọi là “nỏ thần” chăng?

Thiết nghĩ: Qua tình sử Trọng Thủy-Mỵ Châu, Tiền nhân chúng ta có phải đã nhắn nhủ? Trọng Thủy ở rể là con bài chính trị bỉ ổ, để đánh cắp bí mật quân sự ở Cổ Loa. Trọng Thủy đã lợi dụng vào tình yêu chân thật của Mỵ Châu, diễn tiến lúc đầu quả là thâm độc. Cái chết thê thảm của Mỵ Châu, là kết quả của mối tình chung thủy đưa đến bi thương, nghiệt ngã. Nhưng suy nghĩ, sau đấy nếu chỉ có một mình Mỵ Châu chung thủy, thì sau khi Mỵ Châu bị chết, chuyện tình xót xa này được kết thúc.

Nhưng không dừng lại ở đấy, Trọng Thủy lại nối tiếp cái chết bi thảm của Mỵ Châu, nhảy xuống giếng tự tử; mới gây nên chuyện tình ray rứt, thương cảm muôn đời. Cũng vì vậy mà nhân vật Trọng Thủy, sau đấy người ta dường như đã lãng quên mưu mô quỷ quyệt, bội bạc của chàng trước đấy. Dù sao, chuyện tình sử “Trọng Thủy Mỵ Châu” cũng là một tác phẩm văn học, đã gói ghém một mối tình cả hai đều chứa chan tình nghĩa ở đoạn kết. Tích truyện còn thể hiện sự linh hiển và quyến luyến đậm đà sau khi hai người đã mất, ấy là: “Ngọc trai ở biển thấm máu của Mỵ Châu, nếu ai bắt được, đem đến giếng Trọng Thuỷ rửa thì sẽ sáng óng ánh”!

Ngoài ra, tích truyện còn ẩn chứa, ý nghĩa nhắn nhủ sâu sắc về việc bức xúc to lớn của Trọng Thuỷ, phụ phàng để hối hận muộn màng!. Và Triệu Đà thì “chiếm được đất, bị mất đứa con!”. Có phải mẩu chuyện đau đớn này là Tổ tiên Lạc Việt, muốn nhắn nhủ kẻ xâm lược phương Bắc, hãy ngẫm nghĩ kỹ trước khi nghĩ mưu gian chước quỷ, xua quân xâm lăng nước khác, mà chiến tranh thì lúc nào cũng gây ra tang tóc cho quân dân cả 2 nước, dù nước được thắng hay nước bị thua?!

Cảm khái: Trọng Thủy, Mỵ Châu
Quân hùng của Thục, Triệu lui binh
Gửi rể, mưu gian xét địa hình
Một dạ, thiếp luôn son sắt nghĩa
Phụ lòng, chàng lại đảo điên tình!
Loa thành lạ lẫm, khi xây dựng
Thần nỏ ly kỳ, lúc chiến chinh
Thua thắng, hai bên đều chết chóc
Hoà bình, dân chúng mới tồn sinh?!

Nguyễn Lộc Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
sẽ trao cho người quốc nội đang trực diện bất chấp hiểm nguy, đòi hỏi Dân chủ, Công lý và Dộc lập thật sự cho Việt Nam. Giải thưởng do người Việt vinh danh người Việt. Năm nay, Uỷ ban Giải thưởng đề cử 6 người
Chính phủ Đan Mạch muốn hạn chế hơn nữa đối với những người xin tị nạn. Dự án gặp phải sự chỉ trích mạnh mẽ - cũng đến từ nền kinh tế.
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng
Trong giao tế, mỗi nước có riêng một cách chào hỏi và chúc nhau. Và qua đó, người ta có thể thấy nỗi lo hay niềm mơ ước của dân tộc?
Tổng thống Trump cũng vừa mới phát biểu để thấy thượng đỉnh này vẫn chưa phải là lần cuối cùng. Vấn đề quan trọng là lòng tin dành cho nhau. Để có được lòng tin này, Bắc Hàn cần phải chứng tỏ
Chủ Nhật 17/2/2019, Hội Ái Hữu Cựu Học SinhTrung Học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị đã họp mặt Tân Niên Kỷ Hợi 2019 tại nhà hàng Paracell, thành phố Westminster, với sự tham dự của rất đông quý thầy cô
Bắt Đầu Từ Thứ Tư, 27 tháng 2, Chương trình Mẫu Giáo Sơ Học Và Mẫu Giáo Nguyên Ngày Sẽ Nhận Ghi Danh Sớm - vào mùa Thu niên khoá 2019/20. Phụ huynh nên ghi danh trên mạng https://enroll.ggusd.us cho con em càng sớm càng tốt
Tổng thống Trump: BTT không nên vội giải giới lực lượng nguyên tử chừng nào BTT còn ngưng động, không thử vũ khí vì mối quan hệ giữa Mỹ và BTT hiện đang rất tốt-“in no rush to have North Korea denuclearize as long as it doesn’t test weapon”
từ 5 giờ chiều, thứ Ba ngày 26 tháng 2, khi TT Trump đang có mặt tại VN. Đia điểm trước Lee’s Sandwiches trên đường Bolsa. Đặc biệt đây là buổi xuống đường đầu tiên có sự phối hợp của cả 3 Miền: Nam, Trung, Bắc Cali
Đảng và giới Khoa học- Lịch sử Cộng sản Việt Nam có tham vọng viết lại lịch sử dân tộc từ thời cổ đại đến hiện đại, nhưng liệu họ có dám sỏng phẳng và công bằng với 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn không?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.