Hôm nay,  

Trọng Thủy, Mỵ Châu

22/11/201200:00:00(Xem: 10210)
(Lời tâm tình: “Trang Sử Việt” chỉ khái quát các Nhân vật lịch sử, không đi sâu từng Nhân vật. Cuối mỗi bài viết, phần “Thiết nghĩ” nếu có là góp ý của tác giả, không ngoài mục đích làm sáng tỏ thêm về nội dung của đề tài đã biên soạn. Xin bạn đọc đừng xem đấy là điều căn bản, “Thiết nghĩ” chỉ là ý kiến riêng rẽ của tác giả mà thôi. Nguyễn Lộc Yên)

Triệu Đà đem quân đánh Âu Lạc bị thất bại, bèn xin cầu hòa và xin làm thông gia, đưa con trai là Trọng Thủy cầu hôn với Mỵ Châu là con gái của An Dương Vương.

Tương truyền rằng: An Dương Vương có một nỏ thần do thần Kim Quy tặng, khi có giặc đem ra bắn thì quân giặc sẽ bị tan tành.

Một hôm Trọng Thủy dò dẫm, hỏi Mỵ Châu: “Nàng ơi! Vì sao nước Âu lạc, không ai đánh thắng được?” Mỵ Châu chân tình, âu yếm thỏ thẻ: “Chàng ơi! Nhìn kìa, Cổ Loa có thành cao, hào sâu và có nỏ thần, nên không ai đánh thắng được.” Trọng Thủy lừa dịp làm một nỏ thần giả, giống như thật, để đánh tráo lấy nỏ thần thật. Quỉ kế thi hành xong, Trọng Thủy về cho cha biết rõ tình hình thành Cổ Loa.

Năm Quí tỵ 208 (TCN), Triệu Đà đem quân đánh Âu Lạc, An Dương Vương không đề phòng nên bị thua. Theo truyền thuyết, An Dương Vương cho Mỵ Châu ngồi sau lưng ngựa của Vua để chạy giặc, nhưng Vua chạy đến đâu, giặc cũng biết truy kích theo, khi Vua đến bờ biển, thì gọi “Thanh Giang sứ ở đâu?!”.

Rùa thần hiện lên nói rằng: “Người ngồi sau ngựa của ngài là giặc đấy!”. An Dương Vương nhìn ra sau lưng, thì thấy Mỵ Châu đang rắc lông ngỗng trên đường, nên binh của Trọng Thủy nhìn theo dấu lông ngỗng rầm rộ rượt theo. Vua giận quá, chém Mỵ Châu chết, rồi gieo mình xuống biển tử tiết (Nay ở huyện Đông Thành, Nghệ An, có miếu An Dương Vương ở núi Mộ Dạ).

Khi Trọng Thủy đến, thấy Mỵ Châu bị chết oan uổng, quân lính 2 bên chết máu me loang lổ, lòng vô cùng hối hận, nhìn trời than thở: “Tình hiếu khó tròn”, rồi ôm xác Mỵ Châu về Loa Thành an táng, an táng xong, Trọng Thủy nhảy xuống giếng tự tử. Tương truyền ngọc trai ở biển thấm máu của Mỵ Châu, nếu ai bắt được, đem đến giếng Trọng Thuỷ rửa thì sẽ sáng óng ánh.

Việc nỏ thần là một truyền thuyết, tuy nhiên vào thời An Dương Vương, có tướng Cao Lỗ là người đã chế ra “nỏ liên châu” (bắn một phát trên 10 mũi tên, giặc khiếp sợ), nên từ đấy gọi là “nỏ thần” chăng?

Thiết nghĩ: Qua tình sử Trọng Thủy-Mỵ Châu, Tiền nhân chúng ta có phải đã nhắn nhủ? Trọng Thủy ở rể là con bài chính trị bỉ ổ, để đánh cắp bí mật quân sự ở Cổ Loa. Trọng Thủy đã lợi dụng vào tình yêu chân thật của Mỵ Châu, diễn tiến lúc đầu quả là thâm độc. Cái chết thê thảm của Mỵ Châu, là kết quả của mối tình chung thủy đưa đến bi thương, nghiệt ngã. Nhưng suy nghĩ, sau đấy nếu chỉ có một mình Mỵ Châu chung thủy, thì sau khi Mỵ Châu bị chết, chuyện tình xót xa này được kết thúc.

Nhưng không dừng lại ở đấy, Trọng Thủy lại nối tiếp cái chết bi thảm của Mỵ Châu, nhảy xuống giếng tự tử; mới gây nên chuyện tình ray rứt, thương cảm muôn đời. Cũng vì vậy mà nhân vật Trọng Thủy, sau đấy người ta dường như đã lãng quên mưu mô quỷ quyệt, bội bạc của chàng trước đấy. Dù sao, chuyện tình sử “Trọng Thủy Mỵ Châu” cũng là một tác phẩm văn học, đã gói ghém một mối tình cả hai đều chứa chan tình nghĩa ở đoạn kết. Tích truyện còn thể hiện sự linh hiển và quyến luyến đậm đà sau khi hai người đã mất, ấy là: “Ngọc trai ở biển thấm máu của Mỵ Châu, nếu ai bắt được, đem đến giếng Trọng Thuỷ rửa thì sẽ sáng óng ánh”!

Ngoài ra, tích truyện còn ẩn chứa, ý nghĩa nhắn nhủ sâu sắc về việc bức xúc to lớn của Trọng Thuỷ, phụ phàng để hối hận muộn màng!. Và Triệu Đà thì “chiếm được đất, bị mất đứa con!”. Có phải mẩu chuyện đau đớn này là Tổ tiên Lạc Việt, muốn nhắn nhủ kẻ xâm lược phương Bắc, hãy ngẫm nghĩ kỹ trước khi nghĩ mưu gian chước quỷ, xua quân xâm lăng nước khác, mà chiến tranh thì lúc nào cũng gây ra tang tóc cho quân dân cả 2 nước, dù nước được thắng hay nước bị thua?!

Cảm khái: Trọng Thủy, Mỵ Châu
Quân hùng của Thục, Triệu lui binh
Gửi rể, mưu gian xét địa hình
Một dạ, thiếp luôn son sắt nghĩa
Phụ lòng, chàng lại đảo điên tình!
Loa thành lạ lẫm, khi xây dựng
Thần nỏ ly kỳ, lúc chiến chinh
Thua thắng, hai bên đều chết chóc
Hoà bình, dân chúng mới tồn sinh?!

Nguyễn Lộc Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoa Kỳ và Việt Nam chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1995, hai mươi năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, khép lại một trang sử thù nghịch kéo dài nhiều thập niên trên chiến trường và chính trường ngoại giao. Cơ hội để Việt Nam và Hoa Kỳ nối lại quan hệ đã có không lâu sau khi cuộc chiến kết thúc, nhưng Hà Nội để mất cơ hội bắt tay với Washington vào những năm cuối thập niên 1970...
Tù Tây cũng bị hành cho tới bến, chứ đừng có mà tưởng bở nhá. Xin trích dẫn một câu, chỉ một câu thôi, trong Hồi Ký Hoả Lò của Thuợng Nghị Sĩ John McCain: "Họ đánh tôi dập vùi, đánh tôi bất tỉnh. Họ liên tục hăm dọa:“Mày sẽ không nhận được bất kỳ chữa trị thuốc men gì cho đến khi mày mở miệng.” Tây/Ta gì thì cũng chết bà với chúng ông ráo trọi!
Nếu cảm giác của tôi thường âm u trong những ngày cuối năm âm lịch, thì cảm giác đó, ngược lại, bừng sáng, háo hức, tò mò, trong những ngày cuối năm dương lịch. Nhìn lại những gì đã xảy ra, vô số những sự kiện quan trọng, hoặc sẽ trở thành quan trọng, trong năm qua, thường xuyên đưa ra nhiều câu hỏi, khiến những câu trả lời trở thành nhiều nỗ lực tìm hiểu tài liệu, suy đoán hậu quả, thánh thức bản thân, và có lẽ, dẫn đầu là niềm vui lạc quan. Những năm gần đây, tôi hầu như quyết định, chỉ có lạc quan mới có thể đi qua một thế giới đương đại, phức tạp giữa đúng và sai, hỗn loạn giữa chính trị và cách sống hàng ngày. Có lẽ, lạc quan, không phải để chống đối thú tính vì chẳng bao giờ con người có thể thắng được, là cách dẫn đưa thú tính đến những nơi bớt dơ bẩn và man rợ
Từ năm 1999, từ lúc lên nắm quyền cai trị nước Nga cho đến nay, Putin đã đưa quốc gia này vào bốn cuộc chiến tranh. Sau Chechnya, Georgia, Syria, nay là Ukraine. Trước Ukraine, các cuộc chiến kia chỉ là những cuộc chiến nhỏ, đối thủ yếu, không có sự hỗ trợ của thế giới bên ngoài, và Putin chiến thắng dễ dàng. Khi xua đại quân sang xâm lăng Ukraine vào hôm 24/2/2022, Putin cũng tin tưởng là chỉ trong vài tuần, hoặc nhiều lắm là ba bốn tháng, Kyiv sẽ đầu hàng vô điều kiện. Nhưng sự thật ngày nay, trên chiến trường cũng như mặt trận chính trị, kinh tế, cho thấy Putin đang thua và thua đậm.
Tôi được nghe Mưa Sài Gòn Mưa Hà Nội (thơ Hoàng Anh Tuấn, nhạc Phạm Đình Chương) từ thuở ấu thơ: Mưa hoàng hôn/ Trên thành phố buồn gió heo may vào hồn/ Mưa ngày nay/ Như lệ khóc đất quê hương tù đày…
Đất nước Haiti ngày càng điêu tàn, tài nguyên bị phá sạch, đất đai bạc màu dần. Những người lãnh đạo vơ vét tất cả những gì có thể vơ vét được còn nhân dân Haiti thì rơi xuống tận cùng của khốn khó...
Một năm có 365 ngày, nhưng ngày nào đảng CSVN cũng phải đối phó với các chứng suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống và tham nhũng, tiêu cực. Những vi trùng này không chỉ có trong nội bộ đảng mà đã lan qua “lực lượng võ trang nhân dân”, đặc biệt là Quân đội và Công an, và trong toàn xã hội...
Sau 18 tháng điều tra, Ủy Ban Đặc Biệt Hạ Viện J6, điều tra vụ bạo loạn Điện Capitol vào ngày 6 tháng 1 năm 2021, đã có cuộc họp công khai cuối cùng vào ngày 19 tháng 12 năm 2022. Trong đó, Ủy Ban 6 Tháng 1 đã đề nghị Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ truy tố hình sự cựu Tổng thống Donald Trump vì những âm mưu lật ngược kết quả bầu cử tổng thống năm 2020. Ủy ban đề nghị Bộ Tư Pháp truy tố Trump với bốn cáo buộc chính, bao gồm tội cản trở công việc của Quốc Hội, âm mưu lừa gạt chính quyền liên bang, âm mưu đưa ra tuyên bố sai sự thật và kích động hoặc hỗ trợ bạo loạn. Ủy ban cũng đề nghị Ủy Ban Đạo Đức (Ethics Committee) Hạ Viện xử phạt bốn thành viên Quốc Hội thuộc Đảng Cộng Hòa vì đã không tuân theo trát đòi của Ủy ban, yêu cầu họ cung cấp thông tin về các sự kiện ngày 6 tháng 1.
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Xi học ai để lãnh đạo đảng cộng sản và Nhà nước Tàu? Dĩ nhiên đã hoạt động từ lúc thiếu nhi và đoàn, Xi phải tắm mình trong kinh điển Mác-Lê nhưng không phải thứ Mác-Lê nguyên chất...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.