Hôm nay,  

Đối Đầu Hay Đối Thoại Với CSVN?

20/12/201200:00:00(Xem: 13831)
Kể từ ngày lập đảng, Cộng sản Việt Nam luôn trung thành với chủ trương thống trị. Cướp chính quyền bằng chiến tranh và giữ chính quyền bằng bạo lực đã trở thành một thứ truyền thống đặc thù của toàn thể chế độ Cộng sản. Quá trình lịch sử chứng minh rằng: Những hình thức thương thảo, liên hiệp, liên minh của Cộng sản đều là công cụ chính trị hay tuyên truyền cho mục tiêu chiến thắng sau cùng. Cộng sản Việt Nam rõ ràng KHÔNG có "Văn hóa Đối thoại". Ít nhất là CHƯA.

Thực vậy! Nếu hiểu "đối thoại" là tranh luận với nhau trong tinh thần xây dựng để hiểu nhau rõ hơn, dù vẫn có bất đồng, thì cho đến nay ở Việt Nam vẫn chưa có đối thoại đúng nghĩa; kể cả giữa nhà cầm quyền và những cựu đảng viên CS có tinh thần tiến bộ. Nếu hiểu "đối thoại" là thương lượng, đàm phán để tìm một giải pháp chung mà hai bên đều có lợi, thì thực tế cũng chưa hề có.

Riêng ở ngoài nước, bằng nhiều hình thức và tầm vóc khác nhau, nhà cầm quyền CSVN đã tiếp xúc với khá nhiều người Việt. Nhưng tất cả chỉ nhằm mục đích kêu gọi sự ủng hộ cho nhà nước đương quyền. Nhiều cuộc tiếp xúc của các cán bộ ngoại giao với những người bất đồng chính kiến ở ngoài nước đã từng xảy ra nhưng luôn dừng lại ở mức tìm hiểu và thuyết phục ngưng "chống đối nhà nước", hơn là trao đổi để tìm kiếm giải pháp chung cho đất nước.

Khi nhà cầm quyền CSVN không có chủ trương đối thoại thì rõ ràng là họ mặc nhiên tạo ra tình trạng đối đầu. Lời báo động về sự nguy hiểm của các "thế lực thù nghịch, phản động... âm mưu lật đổ chính quyền..." là sự khẳng định sự hiện diện của nhiều lực lượng đối đầu ở cả trong và ngoài nước.

Thái độ thù nghịch của nhà cầm quyền CSVN với những người yêu nước ôn hòa mâu thuẫn hoàn toàn với "chủ trương hòa giải, hòa hợp" hay "đại đoàn kết dân tộc" mà đảng CSVN vẫn luôn nói đến. Sự kiện này tự nó giúp cho những người chủ trương đối đầu với CSVN luôn có lý do chính đáng để giữ các thái độ cứng rắn nhất.

Bản chất Cộng sản là khai thác mâu thuẫn để tồn tại và phát triển. Ở giai đoạn thoái trào, Cộng sản bị chán ghét bởi chính những mâu thuẫn nội tại. Bây giờ, những thứ lý tưởng giúp đảng cướp được chính quyền ở miền Bắc và cả miền Nam đã không còn nữa. Tiêu chí "độc lập" đã trở thành một danh từ mỉa mai khi chế độ không dám chống lại sự xâm lấn của Bắc phương. Tiêu chí "đánh Mỹ cứu nước" trở thành một điều đáng mắc cỡ khi chế độ tồn tại được là nhờ có sự giao thương với Mỹ -- dù rằng CSVN không bao giờ tin được người Mỹ. Tiêu chí chống "bóc lột, tham ô" cũng trở thành trò hề khi hầu hết quan chức của bộ máy cầm quyền đang làm giàu bằng mồ hôi và nước mắt của hàng chục triệu đồng bào lao động nghèo. Những đảng viên lý tưởng bất mãn vì họ ý thức được rằng: Chỉ riêng tội gây ra quốc nạn tham nhũng có hệ thống từ trung ương đến địa phương, thì chế độ đương quyền đã xứng đáng để bị lật đổ. Và đối với những người đảng viên liêm chính, đám quan chức ăn cắp của công, ăn cướp của dân cần phải bị trừng trị để làm sáng nghĩa công lý.

Sự thật của những vấn đề Việt Nam bây giờ không còn là bí mật nữa nhưng hóa giải bế tắc đó không thể chỉ bằng sự biểu hiện những phẩn uất ngút trời, hay chỉ từ một sự thay đổi cơ chế.

Qua một quá trình hơn nửa thế kỷ cầm quyền, ân oán và hệ quả chính trị đã ảnh hưởng vào hàng triệu gia đình từ Bắc chí Nam. Tìm một giải pháp để cả chục triệu người (bao gồm đảng viên, công chức bộ máy cầm quyền và thân nhân) không phải trở thành nạn nhân của chính thể mới... là một thử thách vô cùng cam go. Chính phủ mới không thể, và không có quyền, nhân danh nhu cầu tự do cho 70 triệu người dân để biến 10 triệu người đang phục vụ cho chế độ CS thành những tội phạm phải bị trừng trị, tương tự như Cộng sản đã nhân danh "giải phóng" để đối xử tàn tệ đối với toàn thể quân-cán-chính VNCH và gia đình. Những kẻ có trọng tội phải được minh xử nhưng không thể là sự ngược đãi đối với toàn thể đảng viên, công chức bộ máy cầm quyền CS. Việt Nam cần có một giải pháp để tháo gỡ các bế tắc chính trị hiện nay một cách tốt đẹp và an toàn nhất. Giải pháp đó là gì, câu trả lời tùy thuộc nhiều yếu tố và nhiều phía. Nhưng rõ ràng là nó không thể tự nhiên mà có.

Nếu như trong thời gian tới, đảng CSVN đột nhiên thay đổi thái độ để tìm lối thoát cho chính họ và đất nước bằng cách giải tỏa những ràng buộc phi lý đã có trong luật bầu cử, để Việt Nam có điều kiện dân chủ hóa bộ máy Lập Pháp qua một cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội thật sự tự do; từ đó có Hiến pháp mới, rồi có bộ phận Hành pháp Dân cử, kể cả ngành Tư Pháp dân cử, thì tiến trình dân chủ hóa Việt Nam sẽ không phải đánh đổi bằng máu xương và nước mắt.

Ngược lại, nếu như đảng CSVN tiếp tục con đường thống trị độc tài thì hệ quả đương nhiên sẽ tự nó xảy ra: "Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh!" Và trong trường hợp Việt Nam thay đổi từ biến động nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng đảng CSVN mất khả năng kiểm soát, thì chắc chắn là khó ai có thể hình dung được lòng căm phẩn chất chồng từ bao nhiêu năm nay sẽ diễn ra thế nào.

Tóm lại, muốn thay đổi đất nước một cách hòa bình và tốt đẹp, chúng ta không có con đường nào khác hơn là đối thoại nghiêm chỉnh để tạo điều kiện thương thảo tìm kiếm một giải pháp chính trị thích hợp cho Việt Nam. Nhưng đó phải là một tiến trình đối thoại đúng đắn.

Quan điểm cơ bản về việc đối thoại mà Đảng Vì Dân khẳng định là:

1. Nếu nhà cầm quyền CSVN muốn hòa giải dân tộc và tìm kiếm một giải pháp chính trị thích hợp cho Việt Nam, họ cần khởi đầu bằng việc đối thoại với những nhà dân chủ và đoàn thể bất đồng chính kiến ở Việt Nam trước.

2. Nếu CSVN muốn hòa giải với cộng đồng người Việt ở hải ngoại thì họ phải chính thức lên tiếng với các đoàn thể đối kháng, và việc đối thoại phải được thực hiện bình đẳng, công khai ở cả trong và ngoài nước, với sự chứng kiến của các cơ quan truyền thông và hiệp hội nhân quyền.

3. Việc đối thoại phải được thực hiện trên tinh thần hòa giải dân tộc và tìm kiếm giải pháp chính trị thích hợp cho đất nước, chứ không phải là một sự thỏa hiệp chính trị để chia quyền lãnh đạo với đảng CSVN.

Tóm lại, tuy những sự lên tiếng thể hiện thiện chí đối thoại với CSVN ở thời điểm này chưa hợp thời song vẫn vô cùng cần thiết để minh định chủ trương cho một thời điểm sẽ tới -- khi biến động lớn xảy ra. Ở bối cảnh nghiêm trọng này, Việt Nam cần có một giải pháp chính trị có khả năng tạo sự ổn định sớm -- tốt hơn là dồn CS vào thế phải quyết tử vì nhu cầu sinh tồn.

Chuỗi đối thoại nhân quyền giữa Mỹ và CSVN có lắm trở ngại nhưng không phải vì thế mà tương lai đối thoại của Việt Nam sẽ không xảy ra. Thực tế chưa có đối thoại, và ở tương lai cũng còn nhiều nhiêu khê nhưng lúc nào thì nhu cầu hóa giải các vấn đề Việt Nam bằng con đường hòa bình vẫn cần có ưu tiên lớn nhất.

Lê Nguyên Bình (ĐVDVN)

www.vidan.info

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
Sau 20 năm chiêu dụ Kiều bào về giúp nước không thành công, đảng CSVN lại tung ta Dự án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới” vào dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024. Đây là lần thứ tư, từ khi có Nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26 tháng 3 năm 2004, một Quyết định nhằm mưu tìm đầu tư, hợp tác khoa học, kỹ thuật và tổ chức các Hội, Đoàn người Việt ở nước ngoài, đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN được tung ra...
Khi số lượng di dân vượt biên bất hợp pháp qua biên giới Hoa Kỳ-Mexico tăng cao kỷ lục, câu hỏi quan trọng được đặt ra là: Làm thế nào mà Hoa Kỳ lại rơi vào tình trạng này, và Hoa Kỳ có thể học hỏi những gì từ cách các quốc gia khác ứng phó với các vấn đề an ninh biên giới và nhập cư. Chào đón công dân nước ngoài đến với đất nước của mình là một việc khá quan trọng để giúp cải thiện tăng trưởng kinh tế, tiến bộ khoa học, nguồn cung ứng lao động và đa dạng văn hóa. Nhưng những di dân vào và ở lại Hoa Kỳ mà không có thị thực hoặc giấy tờ hợp lệ có thể gây ra nhiều vấn đề – cho chính bản thân họ và cho cả chính quyền địa phương bởi tình trạng quá tải không thể kịp thời giải quyết các trường hợp xin tị nạn tại tòa án nhập cư, hoặc cung cấp nơi ở tạm thời và các nhu cầu cơ bản khác. Mà tình trạng này hiện đang xảy ra ở rất nhiều nơi ở Hoa Kỳ.
Trên vai những pho tượng trắng trong vườn Lục Xâm Bảo, lá vàng đã bắt đầu rơi lất phất. Mùa Thu Paris thật lãng mạn. Henry Kissinger đi dạo quanh một hồ nhỏ ở ngoại ô gần Rambouillet. Nơi đây từng cặp tình nhân đang nắm tay nhau bên những cành cây la đà bóng hồ. Ông thấy lòng mình nao nao (melancholic) vì sắp tới phiên họp quan trọng nhất với ông Lê Đức Thọ.
Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!
Việt Nam bước vào năm Giáp Thìn 2024 với gánh nặng tham nhũng và một đội ngũ “không nhỏ” cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức lối sống. Đó là cảnh báo của người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc phỏng vấn đầu năm của Thông Tấn Xã Việt Nam...
Từ thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Triết gia Mạnh Tử (372-289 BC) của Trung Hoa đã nói rằng, “Dân là quý, thứ đến đất nước, rồi tới vua.” Điều đáng nói là Mạnh Tử là người đi theo học thuyết của Nho Gia vốn chủ trương vua là con ông Trời (Thiên tử) được sai xuống nhân gian để trị quốc an dân, vậy mà cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng, nếu không muốn nói là tối quan trọng của người dân. Thời hiện đại, công pháp quốc tế đã nêu ba yếu tố chính hình thành một quốc gia: người dân, lãnh thổ và chính quyền. Trong đó, thật ra người dân chính là yếu tố then chốt quyết định. Lãnh thổ nếu không có dân ở, không có người quản trị thì không phải là đất nước của một dân tộc. Chính quyền từ người dân mà ra, bởi vì trước khi một người ra nắm quyền cai trị đất nước thì người đó phải là một người dân của đất nước ấy. Hơn nữa, sự thịnh suy của một quốc gia nằm trong tay người dân.
“Phản động lực” mà người Đài Loan thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi khiến tôi, sau những suy nghĩ miên man về chuyện nước non, lại quay về với bài học yêu nước của thời tiểu học với câu hỏi khó, khiến nhiều học trò gác bút: “Em hãy tìm từ phản nghĩa với ‘tôn đại’.” Trung Quốc càng hung hăng đe dọa bao nhiêu, Đài Loan càng quật cường ngạo nghễ bấy nhiêu. Mà nếu Bắc Kinh ngu ngơ hay vờ vịt không biết gì đến định luật này thì, thầy nào tớ đó, Hà Nội cũng mù tịt hay giả bộ tương tự. Họặc mù tịt như thể đã hoàn toàn miễn dịch trước luật này; hoặc đóng kịch như thể không hề sống trong không gian ba chiều bình thường mà là một môi trường nào đó thiêu thiếu, cơ hồ chỉ… hai chiều rưỡi.
Tôi sinh trưởng ở Đà Lạt (Thành Phố Ngàn Hoa) nên sự hiểu biết về hoa lá cũng không đến nỗi tồi. Thế mà mãi tới bữa rồi, nhờ xem trang Trăm Hoa, mới được biết thêm về một loài hoa nữa – hoa ban: “Mùa hoa nở là lúc các cặp đôi nô nức đến thăm Tây Bắc. Hoa ban trắng tượng trưng cho tình yêu chung thủy và sự chân thành, dù tình yêu có gặp nhiều trắc trở, khó khăn thì cũng tự tin vượt qua và sẵn sàng đi đến bến bờ hạnh phúc. Các cặp đôi yêu nhau thường thề nguyện dưới gốc cây hoa ban như một minh chứng cho tình yêu thủy chung, bền chặt.”
Nhìn vào sự xuất hiện, sinh trưởng và tồn tại của chế độ cộng sản ở Việt Nam, chúng ta không thể phủ nhận đã có sự tương đồng với những thông tin tóm lược vừa nói về bệnh ung thư của con người...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.