Hôm nay,  

Người Tỵ Nạn

26/01/201300:00:00(Xem: 8714)
Lời người dịch: Vì thân tình nên anh Nguyễn văn Rị điện thoại cho biết là Linh mục John van der Vorst và anh được tờ báo Rheinische Post (RP), tờ báo lớn nhất của tiểu bang Nordrhein-Westfalen phỏng vấn. Hôm nay, tôi liên lạc trực tiếp với RP và nhận được ngay sau đó từ bà F.C. (xin lỗi viết tắt tên và trân trọng cám ơn bà F.C.) per E-Mail bài viết nói trên, được phổ biến trong mục "Điạ phương (Lokal) thuộc thành phố Moenchengladbach" với đề tưạ "Flchtlinge" (Xin dịch là Người Tỵ Nạn thay vì Người Chạy Trốn, Người Chạy Nạn).

Tôi phóng dịch bài viết của ký giả Brangenberg đăng trên Rheinische Post vào ngày Thứ Năm 24-01-2013 mục đích giới thiệu đến Quý đồng hương trong và ngoài nước Đức biết đến việc làm xã hội thiện nguyện của anh Rị. Vì là bài phóng dịch nên có vài chữ tôi "đã phải dịch thoáng một tí", bởi lẽ nếu chuyển ngữ đúng y như câu văn người Đức viết thì "hơi khó nghe". Mong Quý vị thức giả hoan hỷ (LNC).

Người Việt "kỷ niệm" 30 năm hội nhập

(SIBR) Với một chiếc thuyền Vincent Nguyễn Văn Rị cùng với gia đình đã chạy trốn chế độ cộng sản và được đánh dấu là một nước Việt Nam độc tài.

Khoảng 100 người tỵ nạn khác cũng đã quyết định chọn lựa thái độ như Văn Rị trong thời điểm này. Họ trôi dạt nhiều ngày trên biển cả, những người được gọi là "thuyền nhân" đến giờ phút cuối cùng đã được con tàu "Cap Anamur" của Tiến sĩ Rupert Neudeck và vợ là Christel cứu vớt.

Biến cố này xảy ra 30 năm trước đây. Kể từ đó, Văn Rị cùng với gia đình sống và làm việc tại Moenchengladbach và là tình nguyện viên xã hội. Ông ta quyên góp trong cộng đồng Việt Nam (ghi chú thêm, đúng hơn Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn!), trong đó ông là chủ tịch, không những chỉ cho người nghèo khổ ở Việt Nam, mà còn cho cả dự án "Mũ Sắt Xanh" (Gruenehelme) và Misereor.

Văn Rị là người Đức gốc Việt đầu tiên được vinh danh và ban khen vì công việc thiện nguyện xã hội trong thành phố với Huân Chương Thập Tự Sắt Liên Bang Đức (Deutsches Bundesverdienstkreuz). "Nhưng nếu không có sự giúp đỡ của Christel và Rupert Neudeck" thì tất cả những điều này sẽ không có thể xảy ra được!.
vanri_pfarrer_van_der_vorst_rp
Linh Mục John van der Forst và Nguyễn Văn Rị.
Vì vậy, ông Văn Rị nhấn mạnh là tôi muốn cảm ơn Quý vị về tất cả".

Sự cám ơn của ông cũng dành cho Giáo xứ "Heilig Geist" và Linh Mục Chánh Xứ John van der Vorst. Bởi vì tại đây người Việt tổ chức ba lần Thánh Lễ trong một năm để quyên góp, trong đó có sự quyên góp giúp cho trẻ em "Kinderhilfe Bethlehem".

Vào ngày thứ Bảy, 23 Tháng hai 2013, từ 18 giờ đến 24 giờ, Hội người Việt tỵ nạn cộng sản tại Moenchengladbach mời tham dự Lễ Mừng Năm Mới (Neujahrsfest) tổ chức tại Hội trường Mehrzweckhalle Neuwerk. Một mặt người Việt đón mừng "Năm Con Rắn" (das Jahr der Schlange, ghi chú thêm: Năm Quý Tỵ 2013) và thứ đến họ (ý tác giả bài phỏng vấn muốn nói là người Việt tỵ nạn!) muốn cảm ơn dân chúng thành phố Moenchengladbach (được gọi là Gladbacher) đã hỗ trợ, giúp đỡ họ trong suốt hơn 30 năm qua!

* © Lê-Ngọc Châu (Munich_25-01-2013)
Phóng dịch theo SIBR_ Báo Rheinische Post- Thứ Năm 24-01-2013

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bằng chứng: ”Sự bùng phát mạnh của làn sóng Covid-19 lần thứ tư cùng với các đợt giãn cách liên tiếp khiến hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp (DN) bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt là các địa phương phía Nam. Theo Hệ thống thông tin đăng ký doanh nghiệp quốc gia, Cục Quản lý đăng ký kinh doanh, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường trong 8/2021 là 85,5 nghìn doanh nghiệp, tăng 24,2% so với cùng kỳ năm 2020.
Mặc dù rõ ràng là Hoa Kỳ có thể điều hành công việc ra khỏi Afghanistan tốt đẹp hơn, nhưng thảm kịch xảy ra vào tháng này đã kéo dài trong 20 năm. Ngay từ đầu, Mỹ và các đồng minh đã chấp nhận - và không bao giờ xem lại - một chiến lược xây dựng nhà nước từ trên xuống dưới luôn được xem là thất bại như do định mệnh đã an bài. Hoa Kỳ đã xâm chiếm Afghanistan 20 năm trước với hy vọng tái thiết đất nước, nay đã trở thành một tai họa cho thế giới và chính người dân của họ. Trước đợt tăng quân năm 2009, Tướng Stanley McChrystal giải thích, mục tiêu là “chính phủ Afghanistan kiểm soát toàn vẹn lãnh thổ để hỗ trợ ổn định khu vực và ngăn chặn việc sử dụng này cho chủ nghĩa khủng bố quốc tế.“ Hiện nay, với việc thiệt mạng hơn 100.000 và thất thoát khoảng 2 nghìn tỷ đô la, tất cả nước Mỹ phải thể hiện cho nỗ lực của mình là cảnh của một cuộc tranh giành tuyệt vọng để chạy ra khỏi đất nước trong tháng này - một sự sụp đổ nhục nhã gợi nhớ đến sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975. Điều sai lầ
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.
Người Mỹ nói “Nothing is certain but tax and death” (Không ai tránh khỏi thuế và chết). Thuế mang ý nghĩa đặc biệt vì lịch sử nước Mỹ được thành hình từ ngày dân chúng thuộc địa nổi loạn chống nhà nước bảo hộ Anh Hoàng với khẩu hiệu bất hủ “Taxation without representation is tyranny” (Bị đánh thuế mà không được có đại biểu là bạo quyền.) Cho nên mỗi kỳ bầu cử đều tranh luận gay gắt về thuế má – nhưng không chỉ là cải cọ vô bổ vì khi thành luật sẽ theo đó móc từ túi tiền của mỗi người dân nhiều hay ít.
Đảng cộng sản VN cũng “khởi nghiệp” với những tuyên ngôn và khẩu hiệu nghe (tử tế) tương tự. Họ hô hào chống lại áp bức, bất công, kỳ thị … Nhờ vậy, họ vận động được quần chúng - kể cả những thành phần thiểu số, “ở vùng sâu, vùng xa, vùng căn cứ cách mạng” - nổi dậy “giành lấy chính quyền về tay nhân dân.” Chả phải vô cớ mà Cách Mạng Tháng Tám vẫn được mệnh danh là “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Chỉ có điều đáng phàn nàn là sau khi “những người tay không” nắm được quyền bính trong tay thì họ (tức khắc) hành xử như một đám côn đồ, đối với tất cả mọi thành phần dân tộc
Người lính Mỹ, trong nhân dáng hiên ngang, với những bước chân chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng và kỹ thuật tác chiến tuyệt vời. Nhưng người lính Mỹ cũng có trái tim biết rung động, biết nhớ thương, biết đau khổ như bạn và tôi. Xin đừng “thần thánh hóa” hoặc đòi hỏi những điều mà người lính Mỹ không thể thực hiện được; vì người lính Mỹ còn phải chu toàn bổ phận đối với người hôn phối, gia đình và người thân. Xin hãy nghĩ đến những trái tim tan vỡ trong mỗi gia đình, khi một người lính Mỹ gục ngã!
Như vậy, tuy không công khai, nhưng Bà Harris có quan tâm đến nhân quyền, các quyền tự do và vai trò của các tổ chức Xã hội Dân sự ở Việt Nam, một việc mà đảng và nhà nước CSVN luôn luôn chống đối và đàn áp. Tuy nhiên, tất cả báo Việt Nam, kể cả những báo “ôn hòa” như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động và Người Lao Động đều không đăng lời tuyên bố chống Trung Hoa của Bà Phó Tổng thống Harris.
Sau hơn một năm vất vả phòng chống Covid và kể từ khi có thuốc tiêm ngừa, nước Mỹ đang trở lại bình thường trong những điều kiện mới. Việc đeo khẩu trang và giãn cách xã hội sẽ trở thành những nét sinh hoạt trong đời sống. Bắt buộc cũng có mà tự nguyện cũng có. Từ mùa xuân năm nay nhiều tiểu bang đã bỏ những giới hạn sinh hoạt vì Covid. Riêng California, nơi có nhiều hạn chế gắt gao nhất trong công tác phòng chống, giới hạn được bỏ từ ngày 15/6 vừa qua.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.