Hôm nay,  

Nụ Cười

23/02/201300:00:00(Xem: 7336)
Bạn có biết: “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ; Và nụ cười có thể biến đổi máu huyết và trí tuệ ?”. Như vậy, tại sao chúng ta không cười cho thật nhiều để cho đời lên hương?.

Tôi muốn thấy nụ cười tươi thắm trên môi bạn khi đọc những câu chuyện vui sau đây:

*Ăn thịt: Cha con bộ tộc ăn thịt người đi săn, đứa con trai bắt được một người ốm, ông bố nói: -Thả đi, không có thịt.

Đứa con lại bắt được một người mập, ông bố nói: -Thả đi, ngán lắm.

Lát sau đứa con bắt được một cô gái đẹp, ông bố nói: “Đem về nhà, tối nay làm thịt mẹ mày!

*Tình già: Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, bà cụ nói nhỏ bên tai chồng: -Này ông à! Tui nhớ ngày xưa, mỗi lần hun tôi, ông hay cắn nhè nhẹ vành tai tui, nhồn nhột, thích lắm!. Lâu rồi, ông không còn làm như vậy với tui nữa.

Nghe nói, cụ ông ứ hự một tiếng rồi dùng hai tay chỏi lên đầu gối đứng dậy bỏ đi, khiến bà cụ ngạc nhiên-Ủa, sao ông lại bỏ đi?.Cụ ông nhăn mặt, trả lời: -Thì bà cũng phải để tui đi lấy hàm răng giả đã chứ.

*Con khỉ già: Một cặp vợ chồng già, đã gần đất xa trời mà còn dẫn nhau ra tòa xin ly dị.

Quan tòa hỏi: -Hai ông bà đã già quá rồi, sao không sống chung với nhau cho có bạn mà đòi ly dị?.

Bà vợ già trả lời: -Thưa quy tòa. Tôi không thể nào sống chung với ông ấy vì đã có lần ông ấy nói tôi giống như con khỉ già.

Quan tòa cố nhịn cố nhịn cười hỏi: -Thế câu chuyện đã xảy ra bao lâu rồi?.

- Thưa đã hơn hai mươi năm.

Quan tòa ngạc nhiên: -Đã hơn hai mươi năm mà bây giờ mới đưa nhau ra tòa?.

Bà vợ già trả lời: -Thưa, khi còn ở Việt Nam, ngày tối tôi phải lo việc bếp núc không được đi đây đó. Qua Mỹ, tôi được đứa cháu nội dẫn đi sở thú, tôi mới biết mặt con khỉ già như thế nào.

*Người vợ nói với người chồng: -Anh buồn cười thật, khách khứa sắp đến rồi mà anh vẫn mặc quần đùi thế à?

Người chồng trả lời: -Cứ để khách đến để họ thấy em cho anh ăn uống như thế nào.

Người vợ liền nói: -Vậy thì anh cởi hết cả ra để họ thấy rằng có cho anh ăn uống tử tế cũng chả để làm gì.

Thôi, cười như vậy đủ rồi. Trong thế giới phiền muộn nầy, đa số chúng ta đã quên hẳn nụ cười. Con người càng già càng trở nên nghiêm nghị và khó tính.

Một phần của tuổi thơ ấu tuyệt vời, chúng ta không còn nhớ đến nó nữa. Bạn thử tưởng tượng xem một đứa bé đang bò trên sàn nhà, nhặt món đồ chơi bỏ vào miệng, đánh rớt và cười khúc khích một cách khoái chí. Khi nó cười, cái miệng chưa mọc răng đang mở lớn, đôi mắt híp lại nhìn người mẹ, biểu lộ một niềm vui tràn trề, bất tận. Nếu người mẹ đáp ứng, cổ võ, nó hét lên sung sướng, vỗ tay reo mừng và lại bò thật nhanh chung quanh phòng đến khi nó tìm thấy một món đồ chơi khác đập vào mắt.

Khi trưởng thành, nhu cầu của chúng ta trở nên phức tạp hơn khi còn bé thơ. Đứa bé đói, khát, người mẹ mang lại cho nó chai sữa. Nhu cầu đòi hỏi của người lớn không đơn giản như vậy. Càng tham vọng chừng nào, chúng ta càng trở nên bất mãn, sầu khổ vì những sự việc đã không xảy ra đúng như ước nguyện của mình. Vì vậy, bạn cứ lầm lủi đi tìm.

Trước khi mời bạn tìm hiểu về lợi ích của NỤ CƯỜI. Triết gia La Bruyère đã từng khuyên: “Hãy cười trước khi được hạnh phúc, kẻo chết mà chưa kịp cười”.

Tôi xin gửi hầu bạn những điều sau đây để chúng ta cùng suy ngẫm:

*Mọi người có thể trở nên vĩ đại…bởi vì bất cứ người nào cũng có thể phục vụ. Bạn không cần phải có bằng cấp cao học để phục vụ. Bạn không cần phải tạo ra chủ đề và động tự ưng y để phục vụ. Bạn chỉ cần có tấm lòng ngập tràn từ ái. Một linh hồn tỏa rộng tình thương yêu.

*Thế giới cần hàng triệu triệu những hành động của sự tha thứ và lòng ăn năn, hối cải để tẩy sạch những ghét bỏ, giận hờn và cay đắng trong cuộc sống.

*Không có sự bí mật nào dẫn đến sự thành công. Đừng lãng phí thì giờ tìm kiếm. Thành công là kết quả của sự hoàn hảo, làm việc cần cù, học hỏi từ sự thất bại, trung thành với những người mà bạn làm việc cho họ, và kiên trì.

*Đừng bao giờ, đừng bao giờ, đừng bao giờ, đừng bao giờ lùi bước.

*Nếu bạn kiên nhẫn trong một lúc giận dữ, bạn sẽ thoát được cả trăm ngày sầu khổ.

*Cá nhân sống mà không quan tâm đến đồng loại của mình, là những người có những sự khó khăn nhất trong cuộc sống và gây ra tổn thương lớn nhất cho những người khác. Những sự thất bại của nhân loại nẩy sinh do những thành phần đó.

*Tình bạn giống như trương mục ở ngân hàng. Bạn không thể tiếp tục rút tiền ra xài mà không chịu ky thác tiền vào đó.

*Cố nữ Thủ Tướng Do Thái, bà Golda Meir, đã nói: “Tôi luôn luôn cảm thấy hối tiếc cho những người sợ hãi cảm giác, cảm tình, những người không thể khóc với tất cả tâm hồn của họ. Bởi vì, những người không biết khóc như thế nào cũng không biết cười như thế nào”.

*Một câu chuyện kỳ thú: Có một người đến quỳ trước mặt Thượng Đế với cõi lòng chán nản, u sầu vì đau khổ và bất công trên cõi trần gian nầy.

Ông ta khóc lóc và tâu với Ngài: “Chúa từ ái kính yêu, xin Ngài hãy nhìn con cái của Ngài đang kêu la thảm thiết vì buồn đau, chán nản…Sao Ngài không ban phát cho chúng con một sự giúp đỡ nào hết vậy?”.

Thượng Đế mới trả lời: “Ta đã ban phát sự giúp đỡ rồi đấy chứ: Ta đã gửi nhà ngươi xuống đó”.

*Nữ Thánh Teresa đã từng nói, khi Mẹ còn sinh tiền: “Hãy trải rộng tình thương ở khắp mọi nơi mà bạn đi: trước hết trong gia đình của chính bạn. Ban phát tình thương cho con cái, cho vợ hoặc chồng, cho người hàng xóm bên nhà…Hãy tạo cho những người đã đến với bạn lúc chia tay để họ cảm thấy tốt đẹp, vui vẻ và hạnh phúc hơn. Hãy biểu lộ một cách sống động lòng nhân từ của Thượng Đế; Sự từ ái phải được biểu lộ trên mặt, trên đôi mắt, trên nụ cười và trên sự tiếp đón nồng nhiệt của bạn”.

*Điều quan trọng nhất người cha có thể hy sinh và làm cho con cái của ông là: Yêu thương mẹ chúng nó.

*Nhà quy tộc Nelson, anh hùng Hải Quân nổi tiếng của Hoàng Gia Anh, suốt đời khổ sở vì bị say sóng. Không cần phải nói, người đã từng hủy diệt hạm đội của Hoàng Đế Napoleon đã không để cho căn bệnh này ảnh hưởng đến sự nghiệp của ông. Ông không những học hỏi để sống với sự yếu đuối có tính cách cá nhân này, ông đã chinh phục được nó.

Đa số chúng ta cũng đều có “những sự say sóng” nhỏ bé của chính chúng ta. Vài bệnh thuộc về thể xác, vài bệnh thuộc về tâm ly. Thường thường, đây là một cuộc chiến tranh riêng tư, cưu mang một cách thầm lặng từ nội tâm của chúng ta. Không có ai sẽ gắn huy chương cho chúng ta nếu chúng ta chiến thắng, nhưng không có gì làm mờ đi sự thỏa mãn khi biết rằng chúng ta đã không đầu hàng nó.

*Thật sự, có một điều là bạn đừng bao giờ nên làm. Bao lâu bạn còn sống trên quả đất nầy, đừng bao giờ thôi không còn tin tưởng vào chính mình.

Đấng Tạo Hóa đã tạo ra con người, và Ngài không tạo ra bất cứ thứ gì xấu xa. Khi Ngài sáng tạo ra loài người, Ngài tạo ra con người tốt, rất tốt. Và, vì vậy, bạn có quyền giữ vững y kiến cao cả cho chính mình. Một sự tự trọng tốt và lành mạnh thì bình thường và công chính. Vì vậy, hôm nay và mãi mãi về sau bạn sẽ có mỗi ngày và một cuộc đời tươi đẹp.

*Để có một tinh thần lành mạnh và sống một cách thành công, mỗi một người trong chúng ta phải tránh xa những thất bại và những lỗi lầm trong quá khứ đừng để chúng đè nặng lên tâm trí.

Đừng bao giờ vương vấn với những chữ “NẾU”, phải tự hỏi “LÀM CÁCH NÀO”. Quên đi là một sự cần thiết tuyệt đối cho một tương lai thành công. Mỗi đêm, khi đi ngủ, thực tập vứt bỏ tất cả những sự thất bại và những lỗi lầm vào trong quá khứ. Chúng đã qua, đã chấm dứt rồi. Nhìn một cách tự tin vào tương lai. Ngủ một giấc ngủ an bình. Thượng Đế, Phật Trời sẽ cho bạn những cơ hội mới mẽ vào mỗi buổi sáng.

Bạn quy mến, Có một thứ ngôn ngữ mà tất cả con người trên quả đất này đều nói chung: Đó là nụ cười. Cười với nhau, cười với vợ, với chồng, với con cái, với bạn bè- Cười với người dưng, nước lã không kể họ là ai; khi bạn cười cả thế giới này đều cười theo bạn. Và chính điều đó làm cho bạn trưởng thành về tình yêu thương bao la mà bạn dành cho mọi người.

Văn hào Antoine de Saint-Exupery đã từng là một phi công chiến đấu chống lại phát-xít Đức và bị tử thương tại chiến trường. Ông đã viết một câu chuyện thích thú dựa vào kinh nghiệm bản thân dưới tựa đề: Le Sourie (Nụ Cười). Tôi xin chia sẻ cùng bạn. Không biết đây có phải là câu chuyện thật hay do óc tưởng tượng phong phú của một nhà văn. Tôi nghĩ tưởng tượng thì đúng hơn.

Ông kể ông bị bọn Đức Quốc Xã bắt cầm tù. Nhìn nét căm hờn và sự đối xử cay nghiệt của bọn cai tù ông đoán sẽ bị chúng đem đi hành quyết vào ngày hôm sau. Ông ta kể lại: “Tôi biết chắc tôi sẽ bị chúng giết. Tôi trở nên căng thẳng tột cùng và gần như điên cuồng. Tôi soát lại trong túi áo tù để xem còn điếu thuốc nào sót lại sau khi chúng lục soát hay không. Tôi tìm được một điếu và vì tay quá run nên không thể gắn nó lên ôi…Tôi lại không có diêm quẹt và đã bị chúng lấy hết rồi.

Tôi nhìn qua khung cửa nhà giam. Tên cai tù không nhìn tôi. Sau hết, hắn đứng như một xác chết. Tôi gọi hắn: “Thầy cai ơi! Có lửa đốt thuốc cho xin chút?”. Hắn nhìn tôi, nhún vai và đến mồi thuốc cho tôi.

Hắn tiến lại gần và bật diêm cho tôi đốt thuốc, đôi mắt của hắn xoắn vào mắt tôi. Giây phút nầy, tôi đã cười. Tôi không biết tại sao tôi hành động như vậy. Có thể do quá căng thẳng, có thể bỡi vì, khi bạn đến quá gần với nhau, thì khó mà không cười với nhau được. Trong bất cứ trường hợp nào thì tôi cũng đã cười. Trong khoảnh khắc đó, hình như một tia lửa vô hình nào đó zẹt qua cái khoảng cách giữa hai tâm hồn của chúng tôi, hai linh hồn con người. Tôi biết hắn không muốn vậy, nhưng nụ cười của tôi đã xuyên qua những song sắt và phát ra nụ cười trên đôi môi của hắn. Hắn đốt thuốc cho tôi nhưng đứng thật gần, nhìn thẳng vào mắt tôi và tiếp tục cười.

Tôi tiếp tục cười với hắn ta, bây giờ tôi y thức được hắn là một con người không phải là tên cai ngục. Và tia nhìn của hắn hình như ở một bình diện mới mẻ. Hắn hỏi tôi: “Ông có conb không?”.

“Có, đây, đây.” Tôi rút trong ví và hồi họp run rẩy lấy tấm hình gia đình cho hắn xem. Hắn cũng vậy đã đưa cho tôi xem những tấm hình các con của hắn và bắt đầu nói chuyện về những kế hoạch và niềm hy vọng mong mỏi của hắn về tương lai của những đứa con. Nước mắt tôi ràn rụa. Tôi nói tôi sợ không có hy vọng gì để nhìn lại được gia đình, sẽ không bao giờ được cơ hội nào để nhìn mặt lại con cái. Đôi mắt hắn cũng rưng rưng ngấn lệ.

Bỗng nhiên, không nói lấy một lời, hắn mở cửa nhà giam và thả tôi ra. Ra khỏi nhà giam, rón rén và bằng những con lộ phía sau để trốn ra khỏi tỉnh lỵ.

Nụ cười đã cứu thoát đời tôi.

Vâng, chính nụ cười-không kiểu cách, không mưu tính, một sự gắn bó tự nhiên giữa con người. Tôi xin kể câu chuyện này trong hành động của tôi, bởi vì, tôi muốn mọi người nhận thức dưới những lớp vỏ mà chúng ta tạo nên để tự bảo vệ, phẩm cách, chức tước, bằng cấp, địa vị và nhu cầu mà con người hằng thấy theo những phương cách nào đó- dưới tất cả những điều đó, vẫn còn duy trì một bản ngã đích thực thiết yếu. Tôi không sợ gọi nó là linh hồn. Tôi thật sự tin tưởng rằng nếu một phần của bạn và một phần của tôi có thể y thức lẫn nhau, chúng ta không còn là kẻ thù. Chúng ta không còn ghét bỏ hoặc ganh tỵ hoặc sợ hãi lẫn nhau. Tôi rất buồn mà kết luận rằng tất cả những lớp vỏ nói trên, chúng ta đã cấu tạo chúng trong suốt cuộc đời của chúng ta, xa lánh và cô lập chúng ta trong sự liên hệ trực tiếp với tha nhân.

Câu chuyện mà bạn vừa đọc của văn hào Saint Exupery nói lên cái giây phút kỳ ảo giữa hai linh hồn đồng điệu.

Tôi vừa mới có được những giây phút giống như vậy. Yêu thương là một ví dụ. Và nhìn đứa bé đang chập chững biết đi. Tại sao chúng ta vui cười hớn hở và vổ tay khi chúng ta nhìn thấy đứa bé? Có lẽ, bởi vì, chúng ta chứng kiến một sinh vật ngây thơ, trong trắng không có lấy một lớp vỏ giả dối bao che.

Mong sao tâm hồn thơ ngây của đứa bé luôn luôn ngự trị trong lòng của mỗi người lớn chúng ta.


Chúng ta thường chẳng bao giờ mỉm cười mà không có một ly do này nọ. Và vì thế chúng ta đánh mất đi rất nhiều nụ cười quy giá mà lẽ ra ta dễ dàng có được. Thật ra chỉ riêng việc chúng ta đang còn được hít thở không khí tươi mát giữa cuộc đời này cũng đã là một l?y do quá đủ để chúng ta mỉm cười.

Buổi sáng vừa thức dậy là lúc tốt nhất để chúng ta cười- bởi qua một đêm dài, ta thức dậy và biết rằng mình vẫn đang sống. Ngoài kia mặt trời đang lên, những con chim đang hót, bông hoa đang hé nở và những chồi non đang nhú cao.

Cuộc sống tươi đẹp và nhiệm mầu đến thế và ta đang có được cơ hội có thể là duy nhất này để sống với tất cả. Vì thế tại sao ta lại không mỉm cười?.

Mỉm cười vào buổi sáng mang đến cho chúng ta sự tốt lành mà không gì có thể thay thế được, vì khi ta bắt đầu một ngày mới bằng niềm vui tức là ta đã khơi mở cho bao nhiêu niềm vui khác. Ta sẽ mở rộng lòng hơn với mọi người chung quanh và cũng khoan dung độ lượng hơn với chính bản thân mình.

Nụ cười là biểu hiện của niềm vui, vì thế nó giúp xua tan đi sự buồn chán, mệt mỏi. Nó cũng giúp ta trấn tĩnh trước những lo âu, hoảng loạn. Khi ta mỉm cười, ta y thức đúng về những giá trị của cuộc sống, và vì thế mọi lo toan đều sẽ trở thành vụn vặt. Ta sẽ làm hết sức để vượt qua những khó khăn trở ngại, nhưng ta sẽ không bao giờ để cho những điều ấy ngăn trở nụ cười, ngăn trở niềm vui của ta. Nếu ta đánh mất nụ cười vì những khó khăn, điều đó có nghĩa là ta đang làm cho mọi việc trở nên tệ hại hơn mà thôi.

Khi ai đó mỉm cười, người ấy cũng mang lại sự bình thản, tin cậy cho mọi người chung quanh. Khi ai đó mỉm cười, ta nên chia sẻ niềm vui cùng người ấy. Vì thế, ta cũng sẽ mỉm cười. Ta mỉm cười vì mọi người quanh ta đang vui và mọi người quanh ta vui vì ta mỉm cười. Cuộc sống là một sự liên kết nhiệm mầu mà chúng ta không bao giờ có thể tìm được hạnh phúc thật sự khi ta chưa nhận ra mối liên kết ấy.

Không chỉ có con người mới có nụ cười. Cây cối xanh tươi vươn lên vì chúng đang mỉm cười. Khi một cây xanh héo rũ, ta biết nó đang thiếu vắng nụ cười. Một bông hoa luôn mỉm cười trong suốt thời gian tồn tại ngắn ngủi của nó, và chỉ từ bỏ nụ cười khi không còn giữ được nhựa sống để tươi nguyên.

Thiên nhiên quanh ta tươi đẹp, vì tất cả đều đang mỉm cười. Vạn vật đều sống theo cách tốt nhất mà nó có thể. Chỉ có chúng ta đôi khi đã buông bỏ tự nhiên để chạy theo những tham vọng trong cuộc sống, thay vì tận hưởng nó.

Khi chúng ta mỉm cười, niềm vui dâng lên trong ta và lan tỏa đến mọi người, đến cả cây cỏ, mây trời…Hay có thể nói cả cuộc đời này đang cười với ta. Khi ta mỉm cười, ta chứng tỏ rằng ta đang y thức về sự hiện hữu của mình giữa cuộc đời, và vì thế mà cuộc đời trở nên thân thiết và có thật đối với ta.

Ta nên mỉm cười theo cách hoàn toàn y thức được giá trị của nụ cười mang lại cho mình, thay vì chờ đợi những ly do nào đó theo thói quen mới đem lại cho ta một vài nụ cười hiếm hoi. Khi y thức được như thế ta sẽ tận hưởng được giá trị của nụ cười và cảm nhận được hạnh phúc là điều hoàn toàn có thật.

Hãy cười lên…cho mặt thêm tươi- cho lòng thêm ấm- cho ngày thêm đẹp- cho hoa thêm sắc- cho đời thêm vui!.

Hãy mỉm cười: Thế giới giống như một tấm gương: Bạn nhăn mặt với nó, nó nhăn mặt với bạn; bạn mỉm cười với nó, nó cũng mỉm cười với bạn.

Hãy mỉm cười: Một nụ cười là một ánh sáng ở tại cửa sổ tâm hồn cho thấy trái tim đang ở nhà.

Hãy mỉm cười: Một nụ cười là hệ thống chiếu sáng của gương mặt và hệ thống sưởi ấm của con tim.

Hãy mỉm cười! Nếu bạn không dùng nụ cười của bạn, bạn giống như một người có một triệu đô-la trong ngân hàng, mà lại không có ngân phiếu.

Hãy mỉm cười! Có hàng trăm ngôn ngữ trên thế giới nhưng một nụ cười thì nói tất cả các ngôn ngữ đó.

Hãy mỉm cười! Các nụ cười là ngôn ngữ của tình yêu và một nụ cười đáng giá hơn ngàn lời nói.

Hãy mỉm cười! Hãy mỉm cười với nhau- Hãy mỉm cười với vợ bạn- Hãy mỉm cười với chồng bạn-Hãy mỉm cười với con bạn –Hãy mỉm cười với nhau- Với bất cứ ai- Và điều này sẽ giúp các bạn lớn lên trong tình yêu đối với nhau.

Một nụ cười chiến thắng làm cho tất cả chúng ta thành người chiến thắng. Không ai cần một nụ cười cho bằng người không có gì để cho.

Hãy mỉm cười! Hãy đưa ra một khuôn mặt hạnh phúc- Đấy là phần cửa hàng trưng bày của bạn, là cách bạn quảng cáo tốt nhất.

Hãy mỉm cười! Các vết nhăn làm được một việc, là chỉ cho thấy chỗ đã có các nụ cười.

Hãy mỉm cười! Điều tiến xa nhất trong việc làm cho cuộc sống có giá trị, mà ít tốn phí nhất, và lại làm được nhiều nhất, đó chính là một nụ cười tươi. Nó đầy giá trị và tốt lành nữa, hòa trộn với lòng nhân hậu. Nó có giá trị hơn triệu đô-la, mà lại không tốn một xu.

Hãy mỉm cười! Ánh mặt trời cần cho bông hoa thế nào, các nụ cười cũng cần cho nhân loại như thế.

Mang một nụ cười và có bạn bè; mang vẻ nhăn nhó và có các vết nhăn.

Chúng ta sống cho chuyện gì nếu không phải là để làm cho thế giới bớt khó đi cho mỗi một người?.

Hãy mỉm cười! Đó là cách trị bệnh miễn phí.

Vào một buổi sáng, bạn thử đứng tại một góc đường nào đó và nhìn những khuôn mặt của những người qua lại-bao nhiêu người nở nụ cười? Bao nhiêu người có vẻ mãn nguyện, hoặc sung sướng? Chúng ta đang trở nên một thế giới của những con người máy nhăn nhó, cau có, vội vã như đàn kiến mù lòa từ chỗ này đến chỗ nọ, lo lắng, vâng, bạn hãy chỉ danh nó đi. Tôi ước chúng ta có vài con số thống kê trên những nụ cười mỉm và cười vang, vì tôi lo có bao nhiêu phần trăm trong chúng ta, vào một ngày đặc biệt nào đó, không bao giờ cười vang lên hoặc ngay cả mỉm cười, từ lúc chúng ta thức dậy cho đến khi đi ngủ.

Chúng ta không phải khờ khạo hay sao? Chúng ta lại quảy trên vai cái gánh nặng của thế giới và cái nhíu mày sẽ tạo nên những nếp nhăn ở nơi không cần đến chúng? Cái trạng thái tinh thần u buồn ngay cả giết chết chúng ta. Bác sĩ James Walsh cho biết: “Những người hay cười thực sự sống lâu hơn những người không cười. Một ít người y thức rằng sức khỏe thực sự sẽ thay đổi tùy vào số lượng cười của họ”.

Không những chúng ta đã quên làm cách nào để cười, mà còn chúng ta đã quên sự quan trọng của nụ cười. Danh ca da đen Sammy Davis một lần được hỏi định nghĩa sự thành công. Ông ta trả lời: “Tôi không biết thành công là gì, nhưng tôi biết sự thất bại là gì. Thất bại là cố gắng để làm vui lòng mọi người”.

Nếu bạn đang cố gắng để làm vui lòng mọi người, và bạn đã quên không biết làm cách nào để cười với họ, và chính bạn. Bây giờ là lúc để học làm cách nào nói “Cần quái gì”. Chấm dứt coi những người khác, và chính bạn, quá nghiêm trọng.

*Tôi sẽ thụ hưởng cuộc đời.

Không có sinh vật nào có thể cười, ngoại trừ con người. Cây cối rỉ mủ khi chúng bị thương và súc vật trên cánh đồng sẽ rống lên vì đau hoặc đói, tuy nhiên tôi có một tặng phẩm của nụ cười và nó là của tôi để xử dụng bất cứ khi nào tôi chọn lựa. Từ đây tôi sẽ khai thác cái thói quen của nụ cười.

Tôi sẽ mỉm cười và sự tiêu hóa của tôi sẽ tiến triển; tôi sẽ khúc khích cười và gánh nặng trên đôi vai của tôi sẽ nhẹ đi; tôi sẽ cười và đời sống của tôi sẽ được kéo dài và đây là sự bí mật sống lâu và bây giờ nó là của tôi.

*Tôi sẽ cười với thế giới. Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Và hơn hết, tôi sẽ cười với chính mình, vì con người nực cười nhất khi hắn tự cho mình quá nghiêm trọng. Tôi sẽ không bao giờ để rơi vào cái bẩy của tinh thần này. Bỡi vì, mặc dầu tôi là một sinh vật vĩ đại nhất của Tạo Hóa; tôi không còn là một hạt ngũ cốc đơn thuần bị cuốn đi do những cơn gió của thời gian sao?. Thật sự tôi không biết tôi đến từ đâu hoặc sống ra làm sao?. Sự quan tâm đến ngày hôm nay không ngớ ngẫn so với mười năm trước?. Tại sao tôi phải để cho những chuyện vụn vặt của ngày hôm nay quấy nhiễu tôi?. Điều gì xảy ra trước mặt trời lặn sẽ không, hình như, không phơi bày trên giòng sông của những thế kỷ.

*Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Và làm thế nào tôi có thể cười vui khi phải đương đầu với mọi người hoặc hành động làm tôi tức giận muốn trào nước mắt hoặc buông lời nguyền rủa. Bốn chữ tôi sẽ tự huấn luyện để nói cho đến khi chúng trở thành thói quen mạnh đến độ nhập tâm bất cứ khi nào tinh thần trào phúng đe dọa rời bỏ tôi. Những tiếng này do tổ tiên truyền lại, sẽ giúp tôi vượt qua mọi thử thách và giữ thăng bằng cho cuộc sống. Bốn chữ này là: Rồi cũng qua đi.

*Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Vì tất cả những gì trên thế giới này rồi cũng qua đi. Khi tôi chán nản tôi sẽ tự an ủi rằng điều này rồi cũng qua đi. Khi tôi hứng khởi trong sự thành công tôi sẽ tự cảnh cáo mình rằng điều này rồi cũng qua đi. Khi tôi vật vã trong sự nghèo hèn tôi sẽ tự nhủ rằng điều này rồi cũng sẽ qua đi. Vâng, đúng như vậy, người đã ra công xây kim-tự-tháp, bây giờ đâu? Ông ta được chôn cất trong những tảng đá đó chứ? Và kim-tự-tháp, một ngày nào đó, có bị vùi chôn dưới đất? Nếu tất cả mọi thứ đều trôi qua tại sao tôi phải quan tâm đến những sự việc của ngày hôm nay?

*Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Tôi sẽ sơn phết ngày hôm nay với nụ cười.Tôi sẽ đóng khung đêm nay vớimột nhạc phẩm. Tôi không bao giờ khổ công để được hạnh phúc; tôi nên giữ mình bận rộn để tránh buồn bã. Tôi sẽ hưởng hạnh phúc của ngày hôm nay. Đây không phải là hạt giống được tích trữ trong thùng. Không phải rượu nho được chứa trong chai lọ. Nó không có thể để dành cho ngày mai. Nó sẽ được gieo và gặt trong cùng ngày và điều này tôi sẽ thực hiện. Kể từ đây:

*Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Và với nụ cười của tôi tất cả mọi sự sẽ được giảm thiểu xuống một kích thước thích đáng. Tôi sẽ cười ngạo nghễ trước những thất bại và chúng sẽ tan biến vào những đám mây của những giấc mơ mới mẻ, tôi sẽ cười vui với những thành công và chúng sẽ thu hẹp lại đúng với giá trị thực sự của chúng; tôi sẽ mỉm cười trước những quỷ quái và nó sẽ chết đi chưa kịp hại người; tôi sẽ cười với những điều thánh thiện để chúng thịnh vượng. Mỗi ngày sẽ thành công vẻ vang chỉ khi nào nụ cười của tôi mang lại những nụ cười thoải mái từ những người khác và cũng với điều này tôi làm trong sự ích kỷ, đối với những người tôi cau có họ sẽ không hân hoan chào đón tôi.

*Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Từ đây tôi sẽ đổ mồ hôi sôi nước mắt, vì những hạt nước mắt vì buồn rầu hoặc lạnh nhạt hoặc phẫn nộ không có giá trị gì trên thị trường trong khi đó mỗi một nụ cười có thể đổi được vàng bạc và mỗi một lời nói tử tế thốt ra tự đáy lòng, có thể xây cất được lâu đài.

Tôi không bao giờ cho phép mình thiếu kiên nhẫn, quá khôn ngoan, quá phẩm cách, quá quyền uy, đến nỗi tôi quên không biết cười như thế nào với chính mình và với mọi người. Về vấn đề này tôi sẽ luôn luôn giữ mình như một đứa bé, và chỉ có đứa bé tôi được dạy dỗ phải kính trọng người lớn. Tôi sẽ không nằm dài hơn cái chiếu nằm.

*Tôi sẽ tận hưởng cuộc đời.

Và bao lâu tôi có thể cười tôi sẽ không bao giờ nghèo khó. Như vậy, đây là một trong những món quà vĩ đại nhất của Tạo Hóa, tôi sẽ không lãng phí nó nữa. Chỉ có nụ cười và sự hạnh phúc tôi có thể an hưởng thú vui những thành quả của lao động. Nếu không được như vậy, nó sẽ đem đến sự thất bại. Bởi vì hạnh phúc là chất rượu vang làm tăng thêm khẩu vị trong bữa ăn.

Để thụ hưởng thành công tôi phải có hạnh phúc, và nụ cười sẽ là tôi tớ phục vụ cho tôi.

Năm Mới QÚY TỴ 2013, tôi chân thành cầu chúc bạn và gia quyến: Cười cho thật nhiều. Vì nụ cười đối với con người như mặt trời đối với hoa.

Trong cuộc sống phiền muộn này: Người có ly tưởng tìm thấy hy vọng trong khó khăn, tìm thấy ánh sáng trong đêm tối. Bởi khó khăn của nó là tạm thời, đêm tối chỉ là một quãng đường ngắn cũng giống như đêm càng khuya thì càng mau tới bình minh. Và có một điều bạn nên biết đó là: Trên thế giới này to lớn nhất là biển cả, lớn hơn biển cả sẽ là bầu trời, lớn hơn bầu trời là Ý CHÍ CON NGƯỜI.

Mây-cao-Nguyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.
Ôn dịch Vũ Hán gây nên một cơn khủng hoảng chưa từng thấy trong khối các nước nghèo khó khiến 100 quốc gia trong số 189 thành viên IMF hiện đang cầu cứu cơ quan quốc tế này viện trợ khẩn cấp. Tưởng cần nên tìm hiểu bối cảnh của những quốc gia đang phát triển song song với các phân tích về tác động của khủng hoảng.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã lộ rõ tâm địa chống dân chủ bằng mọi giá để kéo dài độc tài cai trị, làm giầu bất chính trên lưng người dân nhưng lại ngoan ngoãn cúi đầu trước hành động cướp đất, chiếm Biển Đông của Trung Cộng. Những việc này, tuy không mới, nhưng đã bung ra vào lúc đảng ra sức vận động cán bộ, đảng viên, kể cả cựu lãnh đạo và cựu chiến binh đóng góp ý kiến vào các Dự thảo văn kiện đảng XIII để khoe khoang.
Đại dịch Vũ Hán đang tàn phá Trung Hoa Lục Địa và toàn thể nhân loại. Tuy thế, tai họa này vẫn không giảm thiểu tham vọng bá quyền xâm lược của đảng CSTQ đối với Việt Nam qua các hoạt động tập trận, xâm phạm lãnh hải và vùng kinh tế cũng như hiếp đáp gây thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.
Tôi (trộm) nghe nói rằng quân tử ba ngày mà không đọc sách thì diện mạo dơ dáng, và trò chuyện khó nghe. Tôi vốn bẩm sinh mặt mũi không mấy dễ coi, và chuyện trò vô cùng nhạt nhẽo nên (lắm khi) đến vài ba năm cũng chả nhìn đến một cuốn sách nào mà vẫn cứ sống phây phây – chả có (trăng) sao gì ráo trọi.
Sau ngày 30-4-1975 Bắc Việt Nam (NVN) chủ trương tiêu diệt triệt để tiềm lực NVN về nhân lực, về kinh tế và về văn hóa nhằm củng cố việc cưỡng chiếm Nam Việt Nam (NVN) và chận đứng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) có thể hồi sinh ở NVN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.