Hôm nay,  

Đất Thánh

02/04/201300:00:00(Xem: 7163)
Biển Galilê (Sea of Galilee), với chiều dài khoảng 21 km và chiều sâu 43 m, có biết bao Thánh địa ghi lại cuộc sống của Chúa Giêsu thời niên thiếu. Từ các giáo đường Do Thái mà Ngài từng rao giảng phúc âm, đến các nơi mà Ngài đã làm các phép lạ như: chữa lành những kẻ tàn tật hay dùng chỉ 5 ổ bánh mì và 2 con cá để biến thành đủ thức ăn cho 5000 người.

Hơn 2000 năm sau, vào cuối tháng 2 năm 2013, cũng trên dòng nước thiêng liêng này, chúng tôi, 48 người Việt tha hương từ 5 quốc gia, đã được ban một phép lạ: cùng nhau hát bài quốc ca và chào quốc kỳ VNCH. Ngay sau đó, chúng tôi cùng nhau hát thêm bản Việt Nam, Việt Nam hành khúc. Nhìn là cờ quốc gia ngày nào của chúng ta bay phất phới trong gió, cạnh quốc kỳ của người bản xứ ngay trên đất Do Thái, chúng tôi rất bùi ngùi và xúc động. Có người như cố ngăn giọt lệ khi cất lên tiếng hát. Phép lạ này cũng là một sự ngạc nhiên mà Cha Linh Hướng NTT đã sắp xếp cho chúng tôi.

Sáng nay, trong khí hậu giá lạnh vào Xuân, sương vẫn còn đọng trên nhành lá, chúng tôi đã tụ họp đúng 5 giờ để đi Đàng Thánh Giá, lần theo từng bước chân của Chúa Giêsu, trong sự khổ nạn của Ngài suốt các chặng đường Ngài đã phải vác thập giá, cho đến nơi Ngài trút hơi thở cuối cùng. Không biết vì không khí linh thiêng nơi Đất Thánh hay vì phép lạ nào khác mà ngày nào chúng tôi cũng dạy từ 4g hay 4g30 sáng một cách dễ dàng, dù chỉ ngủ đưọc có 4-5 tiếng mỗi tối. Một việc mà một số vị trong chúng tôi cảm thấy rất khó khăn khi phải dậy sớm để sửa soạn đi làm mỗi sáng. Sở dĩ phải dạy sớm là để tránh được rừng người, vừa là khách du lịch, vừa là khách hành hương, chen lấn nhau xếp hàng cả tiếng đồng hồ để được vào đến tận nơi. Trong chúng tôi, có vài vị cao niên tuổi từ 65 đến 86 tuổi, tuy sức khỏe rất yếu hoặc chân đi không nổi nhưng tất cả vẫn đi bộ được cả ngày và dậy sớm, ngủ trễ mỗi ngày suốt 2 tuần một cách lạ thường. Tất cả như được thêm phép lạ và nhờ Hồng Ân của Ơn Trên.

co_vang_phuc_sinh_bai_thien_y
Cờ vàng bên thánh giá.
Riêng cá nhân chúng tôi đã được may mắn đi du lịch khắp Âu Á suốt bao năm qua. Nhưng chuyến hành hương Đất Thánh này nên là chuyến du lịch đầu tiên mà chúng tôi cần nên đi từ lâu. Các bạn trẻ, nếu có điều kiện, nên sắp xếp đi ngay từ khi còn niên thiếu. Các bạn sẽ học hỏi được một cách sâu sắc về lịch sử Kytô giáo nói chung, và cảm nhận được cái không khí thiêng liêng ở từng nơi thánh địa nói riêng. Dù có đọc kinh bằng các ngôn ngữ nào cũng không bằng tự chiêm nghiệm ngay trên những địa danh tiêu biểu có liên quan đến lịch sử, nhân vật, và sự kiện trong Kinh Thánh. Chúng tôi rất may mắn hơn hết khi được sự hướng dẫn từ tâm linh đến các bài giảng phúc âm, qua kinh nghiệm và kiến thức bao la của Cha Linh Hướng NTT. Chuyến hành trình này đã mang chúng tôi đến gần với Chúa hơn, sống gần với Đạo hơn, và suy ngẫm thật với Đời hơn trong cuộc sống hàng ngày.

Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.

Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ”.

Trong thời thế hiện nay, ngay Đất Thánh cũng còn đang đứng trước bao hiểm họa của chiến tranh. Cả thế giới, nhất là khối Á châu, đang phải đối đầu với những đe dọa chính trị khắp nơi. Hai Mối Phúc trên như nhắc nhở chúng ta luôn nhớ cầu nguyện cho hòa bình, không những cho Đất Thánh và thế giới, mà cho chính mỗi người trong chúng ta nữa. Vì nếu ai cũng muốn là con Thiên Chúa và muốn được về Nước Trời, thì sẽ không còn ai muốn tranh chấp với ai hay muốn bách hại người khác bất cứ vì lý do gì. Phép lạ khởi sự từ tâm can và tâm địa trong mỗi chúng ta.

Mùa Phục Sinh 2013

Thiên Ý

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việc bắt giam nhà báo Phạm Chí Dũng là vi phạm trắng trợn các điều khoản về quyền tự do báo chí và tự do lập hội đã được ghi nhận trong Hiến pháp Việt Nam cũng như Luật Quốc tế về Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc mà Nhà nước Việt Nam đã long trọng ký kết
Tháng trước tôi viết bài Ông Trump giữa chúng ta. Có nhiều bạn cảm thông. Nhưng cũng có nhiều độc giả cho rằng tác giả ăn gian. Đóng vai đứng giữa nhưng kỳ thực thuộc phe chống Trump
Nếu không kêu gọi lòng ái quốc của nhơn dân và Giáo hội Cơ đốc, không đồng minh với Anh và Mỹ, thì chắc chắn Liên Xô đã cáo chung. Thế chiến kết thức không có mặt Liên Xô thì Đông Âu đã không bị cộng sản hóa và dân chúng đã không bị thảm nạn Xịt-ta-lin khủng bố và đán áp hằng loạt.
Theo các dòng di dân, Phật giáo được truyền vào đất Mỹ, kể ra cũng hơn trăm năm rồi, nếu tính từ khi những phu đường sắt người Trung Hoa đến đây. Sau này các sắc dân Hàn, Nhật, Tây Tạng, Việt… laị mang theo những sắc thái mới của đạo Phật đến.
Nhưng tiến trình luận tội cho thấy, đa số những người Mỹ có học thức, kể cả giới chuyên gia và công chức, sở hữu một giá trị dân chủ vững vàng. Họ trung thành với Hiến pháp Mỹ, với nền tảng luật pháp và nguyên tắc dân chủ, thay vì đảng phái hay bất cứ lãnh tụ nào.
Đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đã nổi tiếng “cái gì cũng ăn, việc gì cũng phải có tiền”, nay lại độc quyền nắm Thanh niên để tiếp tục độc tài.
Mấy hôm nay truyền thông đưa tin một chủ tiệm nails ở Las Vegas bị khách quỵt tiền và tông chết. Các đài CNN, Fox 5… chỉ đơn giản là một tin tức mà không có bình luận kết tội hay khen chê gì cả!
Thanh Hoa huyện nổi tiếng hai chàng Trương, Trần chăm học. Thường đóng cửa tạ khách dùi mài kinh sử đến quá nửa đêm hay tới khi trời hừng sáng.
Nước Mỹ đi đầu phá bỏ nhiều khuông mẫu xã hội thường dẫn đến những tranh luận gay gắt: riêng trong cuộc bầu cữ năm 2020 Hoa Kỳ phải tự tra vấn liệu đã sẳn sàng cho một vị Tổng Thống đồng tính hay chưa?
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ chức Minh bạch Quốc tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.