Hôm nay,  

Viết Cho Mẹ

05/04/201300:00:00(Xem: 6777)
Người mẹ ấy!
Chân đã lội qua muôn đụn cát
Vai đã gánh vạn con cá bạc
Lòng đã nặng trăm nỗi sầu lo
Cho lũ con thơ được ăn no.
.
Nhớ xưa mẹ còn tỉnh táo
Những ngày tết đến khi nhà vang tiếng pháo
Bên nồi bánh tét mắt mẹ sáng ngời
Mẹ kể con nghe những mẫu chuyện đời
Của mẹ lúc còn thơ dại.
.
Mẹ sinh ra vùng gió bay cát cháy
Từ nhỏ đã quen bươn biết chải
Nhọc nhằn từng bữa sắn bữa khoai
Sống ở cái thời đất nước chia hai
Xóm làng quanh năm loạn lạc
Dẫu theo phe nào cũng hồn tan phách nát
Thân kiến cỏ bọt bèo
Phận gái nghèo nhà vách lá cheo leo
Khổ sở bủa giăng tứ phía
.
Dẫu vậy vẫn có chàng ngắm nghiá
Mà là dân phố thị hẳn hoi
Những tưởng thuyền hạnh phúc thuận bến rồi
Nào ngờ nổi gió ngang sóng dọc
Dòng họ bên chàng chê mẹ nghèo ít học
Dòng họ bên mẹ ngại kẻ phố thị lọc lừa
Hai bên dòng họ cù cưa
Ngăn cản tình yêu đôi lứa
.
Nhưng với mẹ
Đã yêu thì dù phải băng mình vào lửa
Âu cũng là chuyện thường tình
Muốn giữ tình yêu của mình
Người ta phải biết hy sinh
Và mẹ đã chứng minh điều ấy
Vượt qua bao cấm kị
Ngăn cản của người nhà
Mẹ vẫn một lòng đến với ba
Rồi một bầy con được sinh ra
Đứa nào cũng khỏe như voi như hổ
Âu cũng là nhờ ơn trên phù hộ
.
Tháng tư bảy lăm quân Cộng tràn vô
Bắt ba đi cải tạo
Mẹ một thân cò sáo

Chạy bữa từng ngày nuôi một đàn con
Cộng với thăm chồng tù tội trên non
Gian khổ kể hoài không hết
Vậy mà mỗi năm trong những ngày tết
Bên nồi bánh tét mắt mẹ vẫn sáng ngời
Với mẹ bao nhiêu gian khổ ở đời
Cũng chỉ nhẹ nhàng như những cuộc chơi
.
Me ơi!
Nay mẹ đã già rồi
Tai mẹ không còn nghe tiếng con nói
Trí mẹ không nhớ tên con để gọi
Chân mẹ không bước nổi một thước tây
Mẹ như quả chuối chín trên cây
Và con sợ lắm cơn gió mạnh lất lay
Mà nhỡ gió lay mẹ rụng
Con biết tìm mẹ ở chốn nào đây?
.
Dẫu biết ở đời vạn vật cỏ cây
Có sinh có diệt
Lòng con vẫn không ngớt thương bớt tiếc
Nếu nhỡ một mai mẹ phải đi xa
Trong cõi vũ trụ bao la
Con có còn nghe tiếng mẹ ru hời?
.
Mẹ ơi!
Đã đi với con hết nửa đường đời
Nhường hết cho con những gì mẹ có
Giành hết về mẹ những gì gian khó
Với một tâm thái nhẹ nhàng
Vui vẻ chấp nhận gian nan
Với mẹ con là cả một thế gian
Là tất cả những gì mẹ mong mẹ đợi
.
Nay mẹ sắp đi nơi con không thể tới
Lòng con rối bời
Tạo hóa sắp bày nước chỉ chảy xuôi
Riêng con chỉ mong nước kia chảy ngược
Đưa mẹ trở về những ngày thuở trước
Thuở mẹ hay cười và gọi tên con
Thuở mẹ hay ngồi kể chuyện nước non
Bên nồi bánh tét
Trong tiếng pháo nổ giòn

Thức Trần
Boston, ngày đầu xuân Quý Tỵ

Chủ tịch nước Tô Lâm được bầu làm Tổng Bí thư đảng CSVN, thay ông Nguyễn Phú Trọng từ trần ngày 19/07/2024, nhưng ông Tô Lâm chỉ dám hứa sẽ tiếp tục đi theo con đường ông Trọng đã đề ra...
Lúc trẻ, tôi thích Võ Hồng. Khi già, tôi ưa Võ Phiến. Ông viết không nhiều (lắm) nên tác phẩm nào tôi cũng đọc đi/đọc lại đôi lần. Xem xong là quên ngay cái tựa nhưng tên tuổi các nhân vật trong chuyện của Võ Phiến thì cứ nhớ hoài. Họ để lại những ấn tượng rất sâu trong lòng độc giả
Dali_-_The_Sacrament_of_the_Last_Supper_-_lowres Tấm tranh Bí Tích Tiệc Ly vẽ các phụ nữ bên trên là một trong những tác phẩm giá trị nhất của Dali, cũng như tại bảo tàng nghệ thuật quốc gia của Mỹ tại Washington D.C. Bao năm qua người thưởng ngoạn lẫn người Ky-tô hữu vẫn lũ lượt ghé thưởng ngoạn tấm tranh của người họa sĩ cận đại nổi tiếng người Tây Ban Nha Salvador Dali này mỗi khi có dịp đến bảo tàng. Nó như một tác phẩm nghệ thuật của nhân loại, tương tự bức tranh Bữa Tiệc Ly tưởng tượng của Leonardo da Vinci, không thuộc sở hữu hay thẩm quyền của riêng tôn giáo nào. Vậy tại sao ban tổ chức Olympic tại Paris bị chỉ trích, lên án nặng nề khi ý tưởng của họ bị diễn giải là nhại theo bức tranh Bữa Tiệc Ly và màn trình diễn là báng bổ Ky-tô giáo?
Sau khi ông Nguyễn Phú Trọng qua đời, Chủ tịch nước Tô Lâm nổi lên là ứng viên hàng đầu thay ông Trọng. Nhưng Việt Nam dưới thời Tổng Bí thư Tô Lâm sẽ như thế nào? Thắc mắc này không khó trả lời vì tập quán của CSVN là “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”.
Mùa Hè năm ngoái, cũng vào khoảng này đây, gần như mọi cơ quan truyền thông (trên toàn thế giới) đều hớn hở loan tin: đã tìm thấy bốn em bé biệt tăm, sau khi khiến chiếc phi cơ Cessna 206 bất ngờ bị hỏng máy và rơi xuống rừng sâu núi sâu.
Thời đại Nguyễn Phú Trọng đã khép lại sau 57 năm chuyên chính vô sản và tiếp tục độc tài Cộng sản. Ông Trong qua đời ngày 19/07/2024, thọ 80 tuổi, đã để lại một gia sản dở dang “chống tham nhũng” và “xây dựng, chỉnh đốn Đảng”...
Làm thế nào để ngăn chặn Trung Quốc tiến hành một cuộc xâm lược quân sự toàn diện nhằm chiếm Đài Loan bằng vũ lực? Sau đây là một số suy nghĩ cá nhân về vấn đề quan trọng này, tôi trình bày với tư cách là một học giả về Trung Quốc và không phải là đại diện chính thức của chính phủ Úc...
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.