Hôm nay,  

Lạc Đường

07/06/201300:00:00(Xem: 11814)
Hàng thông đứng lặng yên giữa sườn đồi.

Tuyết trắng chưa kịp tan trên những mái nhà bên kia đường.

Nắng nhạt ban mai tỏa sáng con đường dốc, ngày thường cảnh vật đã im vắng, buổi sáng chủ nhật hôm nay lại còn tĩnh mịch hơn... Không gian chỉ thoảng nghe cành lá thông sào sạc sau cơn gió nhẹ, tiếp theo là tiếng nón thông rơi.

Phố núi cao nguyên Big Bear có bốn mùa. Mùa đông tuyết phủ ngập đồi thông, tỏa hơi nước lạnh la đà trên mặt hồ mỗi khi chiều xuống. Mùa xuân trở lại, có bông hoa dại mầu vàng đua nhau nở khắp sườn núi và trong thành phố xuất hiện loài hoa tím mọc hoang vu hai bên bờ những con đường dốc đá...

Sống ở miền núi, cách xa khói than ô nhiễm của cơ xưởng nên bầu trời về đêm sâu thăm thẳm, ngàn sao như những ngọn đèn lấp lánh từ trên cao chiếu rọi xuống thành phố và vào lúc đầu ngày như bây giờ, vài đám mây trắng mỏng mầu tơ lụa, lơ lửng bay nhanh cho ta cảm tưởng bầu trời thấp... gần tay với!

Tháng ba là thời điểm giao mùa. Tuyết bắt đầu tan thấm ướt đất, đâm trồi những mầm non hoa cỏ ngủ yên trong lòng đất suốt mùa đông. Mọi vật nẩy lộc như bừng tỉnh cùng với cảnh xuân nồng rực rỡ. Đồng hồ vừa điểm bẩy giờ sáng, phố núi vẫn còn say giấc ngủ...

Ngồi uống cà phê và ăn điểm tâm bên em, mùi thơm tỏa rộng can phòng rồi nhìn những hạt nắng sớm lung linh rọi vào mấy giọt sương khuya còn đọng bên song cửa... cho ta cảm giác an bình nhẹ nhàng. Hôm nay, vắng những con chim rừng mầu lông đỏ và cả loài sóc nhỏ cũng không thấy chạy nhẩy đuổi nhau ở khu vườn sau nhà. Các người bạn bé nhỏ ấy chắc muốn dấu mặt để khỏi nói lời tạm biệt chia tay...?

Giữa cảnh ban mai như chỉ có đôi ta, còn lại chút hạnh phúc thanh thản ở nơi đây bởi vì vài giờ nữa thôi... khi nắng lên đỉnh đầu ngọn cây, tôi và em sẽ phải lái xe xuống núi, trở về nhà và trả thiên nhiên này lại cho núi đồi...

Ngày mai thứ hai đầu tuần, thức dậy cùng chiếc đồng hồ báo thức, tỉnh giấc để sống đời thường nhật... vất vả từ sáng đến chiều rồi chờ đến thứ sáu cuối tuần lại mong sống những ngày nghỉ bình yên như khoảnh khắc yên tịnh này! Phút chốc bỗng quên đi công việc ở sở làm, tiền bạc lãnh lương đầu tháng và hóa đơn trả nợ cuối tháng.
big_bear_mountain_resized
Đường lên phố núi Big Bear, California.
Khi xe thả dốc xuống chân núi vừa chạy vào xa lộ, em thắc mắc quay sang hỏi một câu bất ngờ làm tôi ngạc nhiên và chiếc xe cũng mất thăng bằng bị chao đảo vài ba giây.


- Anh ơi! Làm sao ta biết được một người đang yêu mình ?

Tôi khen câu hỏi hay nhưng luống cuống không biết trả lời sao cho gẫy gọn để trình bầy vấn đề mạch lạc thông qua những tri thức lãnh hội bởi kinh nghiệm đã sống. Tuy thế, tôi vẫn vừa lái xe vừa cố gắng diễn tả mối tương quan…

- Điều kiện thứ nhất, người ấy phải nghĩ đến phúc lợi và chia sẻ cảm xúc với em chẳng hạn những lúc buồn vui, đau yếu, cô đơn hay hạnh phúc... Thứ hai là trong cuộc đời đôi lúc cần phải tính toán, em có là nhân vật trọng yếu đặt lên trên mọi vấn đề khác của họ không? Thứ ba, một ngày có 24 tiếng thì bao nhiêu giờ họ nhớ và nghĩ đến em? Thứ tư...

Đang suy tư tìm tòi thêm ý tưởng, quay lại đã thấy em miên man ngủ. Tôi cũng mơ màng bận rộn với ý nghĩ trong đầu rồi bất thình lình sực tỉnh vì đã lạc đường trên xa lộ 10 West hơn 25 dặm mà vẫn không hay!

Mắc cỡ vì lái xe mệt mỏi mà còn mua thêm vài chục dặm đường... Hơn nữa, con đường này tôi qua lại đã nhiều lần nên không bao giờ nghĩ có thể lầm nhưng hôm nay nó đã sẩy ra. Tự trách mình sao không rẽ vào xa lộ 215 nhưng mọi sự như đã muộn màng! Em vừa tỉnh ngủ và hiểu ngay tôi đã lạc đường về...

Thẹn thùng với khả năng kém cỏi của tuổi già, không thể gánh vác được hai ba việc cùng một lúc dù chỉ để trả lời một câu hỏi nên thơ! Tôi loanh quanh chưa biết xoay xở làm sao... may thay có sự thông cảm vì nhìn nụ cười bao dung khi thấy em quay sang dịu dàng nói lời che chở thay câu trách móc giận hờn:

- Đừng lo anh ơi... Lỡ rồi! Chúng mình cứ tiếp tục đi rồi quẹo sang xa lộ 57 S và 5 S dù có xa bao nhiêu dặm mình cũng vẫn bên nhau và sẽ về nhà chung anh ạ!

Lạc đường về nhà nhưng chính cái lỡ lầm ấy vô tình đã chỉ cho tôi thấy “con đường vào tình yêu” của mình “ngay hàng thẳng lối”. Cảm ơn em cho thêm ý kiến và tôi xin tiếp theo... điều kiện thứ tư quan trọng hơn cả:

- Sẵn sàng chia sẻ những gian nan trên đường đời “with compassion and warm-heartedness”.

Chiều nay, các bạn thử hỏi người mình yêu cùng một câu hỏi xem có thêm điều gì mới lạ và nhớ chia sẻ với tôi nhé! Cũng xin lưu ý quý bà một chuyện khác quan trọng...

- Khi người đàn ông lái xe nhớ đừng bắt họ phải suy nghĩ dù chỉ là một câu hỏi vì có thể “sai một ly đi một dặm”... như vừa sẩy ra với tôi nhưng chuyện đời thì đằng sau cái rủi lại hay thấy cái may!

Đó cũng là lẽ thường tình...

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Nam đang giam giữ ít nhất 244 tù nhân lương tâm so với 165 tù nhân lương tâm vào tháng 11 năm 2017, khi chiến dịch được phát động. Điều này biến Việt Nam trở thành nơi giam giữ người bất đồng chính kiến lớn thứ hai ở Đông Nam Á, chỉ sau Myanmar
Mỗi ngày đi qua lại có thêm bằng chứng Lãnh đạo Việt Nam quên nhắc đến tên Biển Đông như điều kiện làm hài lòng Trung Cộng.
Đức Cha Phaolô thể hiện sự vui mừng và đặt nhiều hy vọng khi bày tỏ lòng mong ước của Đức Cha: “Nghĩa Sinh sẽ phát triển hơn nữa không những tại Giáo phận Vinh mà xa hơn có thể qua Lào, Campuchia, Thái Lan và cả vùng Đông Nam Á nữa...”
Kinh Nhật Tụng Sơ Thời là kho báu của Phật Giáo và nên trở thành Kinh Nhật Tụng Đương Thời mà tất cả những ai mong muốn viên thành Phật quả cần phải đọc tụng mỗi ngày. Sách do Ananda Việt Foundation xuất bản, Amazon phát hành
Tổng thống Trump hy vọng Chủ tich Kim Jong un chấp nhận giải pháp “giải trừ vũ khí hạt nhân” thi Mỹ sẽ giúp phát triển tiềm năng kinh tế vô cùng to lớn của BTT bằng cách khuyến khích các nhà đầu tư người Mỹ, rót vốn đầu tư vào BTT.
Hương chức hội tề địa phương ác độc nhũng lạm còn ác hơn cọp dữ. Bởi vậy ông bà mình mới nói: Tàn chính mãnh ư hổ. Con phải đi khỏi chỗ nầy để bảo vệ thân... Giọng má run run trong nước mắt. Thân gái xa nhà hiểm nguy nhưng đi được cứ đi. Ai cũng muốn xa chốn nầy. Thời cuộc làm mấy thứ lộn tùng phèo hết.
CSU muốn cung cấp cho các cơ quan an ninh Đức "những công cụ phù hợp để giúp họ giữ đất Đức trong các điều kiện thay đổi cho công dân Đức được sống an toàn, hòa bình và tự do".
Thấm thoát mà hơn 3 năm đã trôi qua. Lần đầu tiên khi chúng tôi đến Atlanta là vào mùa Hè khi tiết trời còn ấm áp. Lần này thì vào mùa Đông nhân dịp kỷ niệm ngày giỗ 3 năm của Nhạc sĩ Anh Bằng
Hỏa hoạn qua đi, để lại vết tích hoang tàn của hàng trăm nghìn mẫu cây rừng, nhà cửa, cơ sở thương mại, và niềm đau mất mát của hàng nghìn gia đình ở miền tây. Trong khi đó, bão tuyết đã phủ trùm một vài tiểu bang miền đông, hàng trăm nghìn gia cư mất điện, hơn một nghìn chuyến bay bị hủy bỏ.
Thường thường mỗi khi Xuân về, Tết đến, là mỗi lần làm cho tinh thần tôi bị băng hoại, nghĩ vơ nghĩ vẩn, lo sợ viễn vông, bởi những ám ảnh ê chề của quá khứ, nó vẫn còn lẩn tha lẩn thẩn đâu đây để đày đọa tâm tư tôi lịm chết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.