Hôm nay,  

Đóa Hoa Tim

14/07/201300:00:00(Xem: 12002)
Tôi có đứa con gái tuổi vừa hai mươi.

Nhà thường bất ngờ nhận được những bó hoa tặng. Nó cắt tỉa trưng bầy ở phòng khách hay trên bàn ăn trong cái lọ bằng pha lê.

Những bông hồng đỏ sẫm, tím đậm có khi mầu nhạt phớt hồng giống như tên gọi. Đôi lần, tôi thấy bó hoa nằm dài trước cửa với tờ giấy nhỏ chờ đợi mang tin yêu vào nhà...

Hoa tàn lại được nó phơi khô. Có lẽ chút tình gởi gấm chưa phai cho dù cánh hoa đã đổi mầu? Mặc áo nâu sồi, mầu của mùa thu chết nhưng hoa vẫn tiếp tục sống giữa những con người cũ. Nó treo hoa khô trên tường hay cắm trong bình cạn nước. Hoa cũng có linh hồn, chết vỏ ngoài mà vẫn sống với mối tình bên trong...

Tôi ít khi ghé tiệm mua hoa về nhà.

Chẳng phải tiếc tiền bởi mỗi lần đi ăn tiệm đãi ngộ có khi phải chi gấp mười nhưng bây giờ tôi mới hiểu... “hoa mãi mãi là hoa” và chẳng nên so sánh với bất cứ một vật gì trên đời huống hồ... một bữa ăn!

Hoa là hình ảnh của mỹ nhân. Hương sắc cũng mai một giống như người tôi yêu... Ở tuổi xuân thì, cả hai có thể gọi là kỳ quan vũ trụ! Trời cho cái mãnh lực chuyển hóa lòng người... có khi làm họ bất động, ngây ngất với cả tình và sắc.

Tại sao tôi không hay mua hoa? Bởi lòng tin yêu bất chấp thói quen của người đời... Tôi vẫn nghĩ rằng, trên thế gian này không có bó hoa nào mua về đẹp bằng “đóa hoa tim” của tôi đối với nàng.. dù bây giờ đang nhìn dung nhan mùa thu ấy trải qua những tàn phai!
hoa_tim__resized
Hoa tim...

Chiều nay, tôi sẽ ghé tiệm hoa để chọn một nụ hồng mầu máu đỏ đẹp không thua gì đóa hoa tim đã nở sẵn từ lâu trong lòng... hay là “thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu?”

Tình “vào thu” có dáng nâu sòng, đâu cần vẻ ngoài rạng rỡ kiêu sa? Giống như “Cảm Thu” của Tản Đà: “Từ vào thu đến nay. Gió thu hiu hắt. Sương thu lạnh...” Mối tình già ấy thường thích hợp với cảnh tĩnh lặng thiền môn... Bao nhiêu giản dị bấy nhiêu lòng thành.

Lát nữa khi em về, ngày dài tháng bẩy, nắng hoàng hôn còn trải dài bóng cây sau vườn, tôi sẽ ngắt một chùm “bougainvillea” mầu máu đỏ để tặng em... Loài hoa khiêm tốn có vẻ đẹp mộc mạc mọc trên giàn mà em yêu thích!

Nhưng em ơi! Tình yêu là trò chơi đuổi bắt...

Cuộc tình luôn cần hai tâm hồn gắn bó, trao đổi tư duy và thân xác. Người cho kẻ nhận không ai được phép ngừng nghỉ chẳng khác gì người đàn ông theo đuổi người đàn bà cho đến khi bà ấy bắt được ông ta hay ngược lại...

Giận hờn hay yêu đương như cảnh trời mưa hay nắng vẫn chỉ là những kích thích tố đối nghịch chấp nhận trong tình yêu nhưng sự lạnh lùng, hờ hững... chính là độc tố âm thầm giết chết cuộc chơi!

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở..” bởi vì “Em nỡ lạnh lùng đến thế sao? Nghĩ thế nên bằng mọi giá, chúng mình hãy đối xử với nhau nồng nàn. Tình già cần sự gắn bó hơn bao giờ hết để “đóa hoa tim” nở mãi trong lòng... Cho dù thời gian đổi thay nhưng tình sẽ trẻ như Samuel Ulllman định nghĩa: “Youth is not a time of life, it is a state of mind...”

Cao Đắc Vinh (7 / 2013)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cựu MX Lâm Tài Thạnh TĐ 9 TQLC (Tự truyện 20 ngày là tù binh và vượt thoát từ Đà Nẵng đến Vũng Tàu từ 30/3/1975 đến 18/4/1975)
(Viết phỏng theo lời tâm tình tại buổi họp mặt thân hữu ở Orange, CA).
Sáng nay, khi ra thăm mấy chậu cây ngoài hàng hiên, không khí dường như âm u. Ngước nhìn trời, thì lạ! Không phải chỉ mây xám lãng đãng trôi, mà còn cả mây xanh nhạt, mây trắng đục, mây hồng phơn phớt, cũng rủ nhau từng cụm, lững lờ bay…. Và những câu thơ đầy thiền vị của thiền giả Phạm Công Thiện chợt ngân nga trong tôi:
...vì sao Miến Điện đang thoát ra ngoài mà Hà Nội lại chập chờn bay vào chốn đó?
Việt Nam và Hoa Kỳ không kết luận giống nhau về quyền con người của công dân Việt Nam bị vi phạm ngay trên quê hương mình, nhưng giữa người Việt với nhau thì sao? Chúng ta có đi chung một đường không hay cũng mỗi người mỗi ngả ?
Từ khi Ngày Quốc tế Phụ nữ ra đời, địa vị của người phụ nữ ngày càng được đề cao trong xã hội . Ngày nay ngưòi phụ nữ tham gia nhiều nghành nghề mà trước đây chỉ dành riêng cho nam giới như lái máy bay, lái chiến xa, đi hải quân, cả tàu lặng và hàng không mẫu hạm, đi những binh chủng chiến đấu nguy hiểm, làm tình báo mặt trận,…
Tục ngữ Việt Nam có câu: “Nhà giàu đứt tay, ăn mày đổ ruột”. Áp dụng vào trường hợp Trung ương đảng Cộng sản Trung quốc vừa cách chức Thị trưởng thành phố Trùng khánh của ông Bạc Hy Lai (Bo Xilai) làm cho dư luận báo chí thế giới xôn xao thật là đúng.
(Tự truyện 20 ngày là tù binh và vượt thoát từ Đà Nẳng đến Vũng Tàu -- từ 30/3/1975 đến 18/4/1975) 
Ông là nhà khoa học - Việt kiều yêu nước từ Hoa Kỳ về năm 2002. Ông tự giới thiệu là từng làm việc ở Silicone Valley, California (Hoa Kỳ), cũng từng làm việc ở những phòng thí nghiệm lớn ở Tokyo, Nhật Bản.
Nhân ngày Giỗ Đầu của Nguyễn Đức Quang vào cuối tháng Ba năm 2012 này, tôi muốn ghi lại một vài suy nghĩ nho nhỏ về sinh họat của Quang trong lãnh vực Xã hội Dân sự của dân tộc Việt nam chúng ta trong mấy chục năm gần đây.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.