Hôm nay,  

Người Em Gái Pleiku

03/08/201300:00:00(Xem: 12296)
“Em Pleiku má đỏ môi hồng.
Ở đây buổi chiều, quanh năm mùa đông.
Nên tóc em ướt và mắt em ướt nên em mềm như mây chiều trong…”


Vần thơ sầu mộng của thi sĩ Vũ Hữu Định được phổ thành lời trong bản nhạc “Còn Chút Gì Để Nhớ” đã lâu lắm rồi nhưng khi cất tiếng hát chiều nay, lòng tôi vẫn xao xuyến lạ thường! Bài thơ phải là chứng tích cho một chuyện tình lãng mạn… có thật. Nỗi lòng này như hơi lửa đã có lần sưởi ấm tâm hồn người chiến sĩ trên vùng trời cao nguyên giá buốt.

Tự nghĩ câu chuyện lòng ấy... có thật nên dù chưa đặt chân lên Pleiku một ngày, tôi cảm thông ngay được cảnh chiều quạnh hiu của bao kẻ xa nhà đi chinh chiến bơ vơ trên miền đất đỏ, hơi sương lạnh bay giữa những hàng thông... “may mà có em, đời còn dễ thương”.

Suy ngẫm đến những ân tình mà lời thơ trên có thể gởi gấm, tôi mạnh dạn ghi lại ý nghĩ của mình miên man tưởng tượng trong những tình huống khác nhau. Chẳng biết đúng hay sai nhưng bài thơ đẹp nào cũng thường ẩn ý, mặt nổi thì lãng mạn, mặt chìm thì đam mê… Tùy tác giả vần thơ bất hủ ấy hay người chiến sỹ năm xưa đã một thời ngang dọc trên vùng hỏa tuyến này, vô tình đọc đến đây mà còn nhớ đến kỷ niệm xa xưa… sẽ cho chúng ta biết tâm tình hư thực ra sao?

Pleiku.. địa danh khói lửa vùng Tây nguyên, người bản xứ đọc là “Plây Cu”, tiếng Anh hay Việt đều cùng một âm hưởng. “Em Plây Cu má đỏ môi hồng” nói lên hình ảnh thẹn thùng của nét mặt, chính thức bởi hai hiện tượng: tình yêu và khí hậu miền núi cao. “Ở đây buổi chiều, quanh năm mùa đông” do đó tiết trời cao nguyên về chiều thường là không gian lý tưởng cho những kẻ đang yêu… ôm nhau san sẻ hơi ấm trong giá lạnh. “Nên tóc em ướt…” hình ảnh sương khuya của thành phố “trời thấp thật buồn” đọng trên mái tóc tựa như Mộng Dưới Hoa của thi sĩ Đinh Hùng: “mây ngàn gió núi đọng trên mi” nhưng khi “mắt em ướt” thì chỉ có thể hiểu: một là hạnh phúc ngay bây giờ, hai là nỗi buồn vô thường của lứa đôi trong bối cảnh chiến tranh “ở đây với em chiều nay, mai đi rồi… anh sẽ còn trở lại hẹn hò nữa không?” “Mắt ướt” vì em khóc mối tình phù du chẳng khác gì ánh hỏa châu cuối trời… đêm đêm lóe sáng rồi tàn cũng rất vội! Cuối cùng “nên em mềm như mây chiều trong…” điều này tự nó đã đặt nên câu hỏi? “Mây chiều trong” có nghĩa mỏng, nhẹ nhàng một đám mây bay nhưng thân “em mềm như mây chiều” thì khó cảm nhận hơn nếu không “nghĩ sâu để hiểu” là em “ướt hết cả”… Khởi đầu là tóc và mắt vì bản chất lãng mạn của thi nhân nhưng thực sự là em ở trong trạng thái yêu đương dồn dập, đó là ý nghĩa của chữ “mềm” và chờ đợi dâng hiến mối tình chân thật với người tình phong sương chiến trận...


“Cảm ơn em, cảm ơn thành phố có em! Mai xa lắc trên đồn biên giới, còn một chút gì để nhớ để thương…” Còn gì đẹp hơn thế nữa khi một chiến sĩ quên thân mình và cả người yêu “má đỏ môi hồng” nơi hậu phương để nếu sống sót trên chiến địa “còn có chút tình để nhớ để thương”. Câu nói cuối cùng ấy thật hào hùng! Hình ảnh ly cà phê có cả hai vị ngọt đắng… ngọt thì ngọt đậm và đắng thì đắng chát trong mối tình “Người Em Gái Pleiku”.

Những hàng thông xanh trên cao nguyên thả bụi phấn vàng vào bầu “trời thấp thật gần” khi mùa xuân trở lại. Chẳng biết một ngày nào tôi có diễm phúc đến thăm phố núi Pleiku thực hiện chuyến “đi năm phút đã về chốn cũ” như lời thơ nhưng những ai đã từng quen, chắc không nên nhìn lại bởi vì người cũ hay cảnh cũ ít khi nào đẹp hơn hình ảnh đã một lần khắc đậm trong tim như triết gia đã diễn tả: “Không ai bơi được hai lần ở cùng một khúc sông…”

Tôi viết những dòng chữ này để kính tặng những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã một thời ngang dọc trên vùng núi Tây Nguyên, nhớ lại kỷ niệm êm đềm mà đời người nhiều khi chỉ qua một lần rồi thôi… Muốn nói với các anh rằng sự hy sinh ấy không vô nghĩa mà chính bộ đội đối phương đã là những “dã tràng se cát biển Đông, nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì!”. Câu ngụ ngôn này không cần phải dài dòng cắt nghĩa khi nhìn vào thời sự đất nước ngày hôm nay.

Các anh đã viết nên chuyện tình “Người Em Gái Pleiku” và khi xưa nhiều lúc đã “tận hưởng” mỗi lần may mắn được tiếp tế trong trại tù để thấy vị ngọt đến tận bao tử của một cục đường, vị đậm chát đến se lưỡi của vài hạt muối.

Những ý thức “tận hưởng” ấy không bao giờ xuất hiện trong cảnh đời thường. Tao hóa ở một khía cạnh nào đó rất công bằng bởi vì hiện tượng ấy chỉ hiển hiện song đôi với những hoàn cảnh khắc nghiệt. Còn lại mọi nơi, mọi lúc, mọi người giữa cuộc sống bình thường chỉ vỏn vẹn hai chữ “tạm hưởng” nhất là định cư tại một đất nước an bình và đầy đủ vật chất như ngày hôm nay.

“Cảm ơn thành phố có em”! Đó là lời ca của các anh khi từ giã người yêu, còn riêng tôi viết kể lại chuyện tình “Người Em Gái Pleiku” một cách thô thiển để cảm ơn chính các anh, những người lính Việt Nam Cộng Hòa thua trận nhưng chính nghĩa mãi mãi trường tồn trong lòng dân tộc.

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Có một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt gần mười năm: Làm sao mà một nửa nước Mỹ nhìn Donald Trump mà không thấy ông ta đáng ghê tởm về mặt đạo đức? Một người luôn nói dối, gian lận, phản bội, tàn nhẫn và tham nhũng một cách công khai như vậy mà hơn 70 triệu người vẫn chấp nhận ông ta, thậm chí còn ngưỡng mộ. Việc gì đã khiến cả một xã hội trở nên chai lì về mặt đạo đức như vậy? Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Câu chuyện này, phần lớn dựa trên tư tưởng của nhà triết gia đạo đức Alasdair MacIntyre, một người mới qua đời vào tháng Năm vừa rồi, thọ 94 tuổi. Ông là một trong những nhà trí thức lớn hiếm hoi dám đào tận gốc sự suy đồi đạo lý của thế giới Tây phương, và của nước Mỹ hiện nay.
Donald Trump không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm. Ông từng úp mở chuyện tái tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, khiến không ít đối thủ phải giật mình. Nhưng trước mắt, Trump đang phải đối mặt với một quy luật lịch sử đã từng làm khó các vị Tổng thống khác: lời nguyền nhiệm kỳ hai. Từ trước đến nay, có đến 21 Tổng thống Mỹ bước vào nhiệm kỳ hai, nhưng không một ai đạt được thành tựu tương đương như giai đoạn đầu tiên. Thành tích nhiệm kỳ hai thường tụt dốc – từ thiếu sức sống, mờ nhạt cho đến những giai đoạn đầy biến động hoặc thậm chí thảm khốc. Người dân không còn hài lòng, tổng thống bắt đầu mệt mỏi, và không còn hướng đi rõ ràng cho tương lai.
Trong bài viết “Thế thời không phải thế” đăng trên Việt Báo ngày 4 tháng 4 về sau 100 ngày hành xử của tổng thống Trump (*), tôi có dự đoán rằng bên Dân Chủ sẽ giữ thế im lặng nhiều hơn lên tiếng ồn ào chống những việc làm của ông Trump và đảng Cộng Hòa vì muốn ông Trump tự sa lầy dẫn đến hậu quả đảng Cộng Hòa sẽ bị mất ghế, mất chủ quyền đa số trong lưỡng viện quốc hội quốc gia. Cho đến nay gần sáu tháng tổng thống, ông Trump vẫn tiếp tục gây hấn với thế giới và một số lớn thành phần dân chúng Mỹ và đảng đối lập vẫn giữ sự im lặng, thỉnh thoảng vài người lên tiếng một cách yếu ớt, kiểu Tôn Tẩn đối phó với Bàng Quyên.
Ngày 12/6/2025, từ văn phòng làm việc tại gia của mình ở Washington DC, ký giả, xướng ngôn viên kỳ cựu gần 28 năm của ABC News, Terry Moran loan báo đơn giản: “Có lẽ các bạn đã biết, tôi không thuộc về nơi đó nữa. Tôi sẽ ở đây, tại nền tảng Substack này. Có rất nhiều việc mà tất cả chúng ta cần phải làm trong thời gian đất nước quá nhiều vết nứt. Tôi sẽ tiếp tục tường thuật, phỏng vấn, để gửi đến các bạn sự thật, với tư cách là một nhà báo độc lập. Tôi là một ký giả độc lập.” Từ hôm đó, Terry Moran chính thức bước ra khỏi “luật chơi” của truyền thông dòng chính. Và cũng ngay ngày hôm đó, Terry Moran là danh khoản xếp thứ hạng đầu tiên (#1) về số người theo dõi (follower), số “subscriber” trả phí theo tháng và năm.
Ngày 2/7/2025 Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump thông báo ngắn gọn trên mạng xã hội Truth rằng Việt-Mỹ đã thỏa thuận để Hoa Kỳ áp thuế 20% lên hàng hóa nhập khẩu từ Việt Nam và 40% trên hàng hóa trung chuyển qua Việt Nam; ngược lại Việt Nam đánh thuế 0% vào hàng hóa mua của Mỹ...
Ngài tự nhận trọn đời ngài chỉ là một nhà sư đơn giản, nhưng sóng gió tiền định đã đưa ngài vào ngôi vị Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 để gánh vác chức lãnh đạo cả đạo và đời cho dân tộc Tây Tạng từ khi ngài còn thơ ấu. Ngài từ những ngày mới lớn, miệt mài tu học theo lời Đức Phật dạy về hạnh từ bi và trí tuệ, nhưng từ khi chưa đủ tuổi thành niên đã chứng kiến khắp trời khói lửa chinh chiến để tới lúc phải đào thoát, vượt nhiều rặng núi Hy Mã Lạp Sơn để xin tỵ nạn tại Ấn Độ.
Zohran Mamdani tuyên bố tranh cử thị trưởng New York vào tháng 10/2024. Khi đó, phần lớn New York vẫn không biết đến vị lập pháp tiểu bang 33 tuổi này là ai. Ngày 1/7/2025, Zohran Mamdani chính thức đánh bại cựu Thống đốc Andrew Cuomo, chiến thắng vòng bầu cử sơ bộ cuộc tranh cử thị trưởng New York vào tháng 11/2025.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.