Hôm nay,  

Đừng Ác Với Dân

9/10/201300:00:00(View: 13005)
Lê Quang Liêm
(LTS: Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy vừa phổ biến bản văn tựa đề “Đừng Ác Với Dân” do cụ Lê Quang Liêm viết. Bản văn như sau.)

Theo dõi tình hình biến cố ở Giáo xứ Mỹ yên (Nghệ An) trong mấy ngày qua tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

Là một công dân già, 94 tuổi, tôi đã từng sống thời Pháp thuộc và trải qua mấy chế độ (Đệ Nhất và Đệ Nhị Công Hòa) tôi có thể khẳng định rằng: Không có một chế độ nào bạo ngược như chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN).

Cái điều đáng nói là trong thời Pháp thuộc, một thời kỳ bị trị dưới ách thực dân của ngoại bang dị chủng cũng không thể xảy ra một việc như biến cố Giáo xứ Mỹ Yên, cũng không hề có những vi phạm tự do tín ngưỡng trắng trợn như chế độ CHXHCNVN ngày nay.

PGHH Thuần Túy chúng tôi trong 38 năm sau cùng này (1975-2013) cũng đã từng gánh chịu không biết bao nhiêu hành vi bạo ngược tàn ác của chế độ CHXHCNVN do đảng csVN (CS) lãnh đạo.

Ghê tởm nhất là công an (ca). Theo nguyên tắc căn bản CA là cơ quan quyền lực duy trì luật pháp, bảo đảm an ninh trật tự xã hội... nhưng công an của chế độ CHXHCNVN thì không phải vậy mà là một thành phần quyền lực có súng đạn, có dùi cui, có roi điện... sẵn sàng quất lên đầu dân nếu ai làm trái ý họ. Nằm mọp cho cs dẫm lên đầu, hay làm tay sai cho cs thì sống, ai làm ngược lại đường lối, chủ trương của cs hay chống đối cs thì phải bị đánh đập, bắt bớ tù đày, hay phải chết và nát cửa tan nhà... CA mà sử dụng xã hội đen trà trộn trong hàng ngũ để kiếm chuyện đánh đập những người có xu hướng chống cộng. Thật là một chủ trương ghê tởm.
pghh_thuan_tuy__0__resized
Hình ảnh từ Giáo Hội PGHH Thuần Túy.
PGHH xin chia sẽ nổi thống khổ của đồng bào Giáo xứ Mỹ Yên.

PGHH xin hoan nghinh tinh thầt bất khuất, kiên cường của đồng bào Giáo xứ Mỹ Yên, Mỹ Phương, Nghi Lộc, Nghệ An.

“Máu chảy ruột mềm”, trong tinh thần tương liên, tương ái, PGHH xin hiệp thông với Giáo Phận Mỹ Yên, nói riêng, và các Giáo Phẩm, Giáo xứ của Công Giáo trên con đường đòi hỏi công lý và Tự Do Tôn Giáo, nói chung.

Chúng ta là những người thấp cổ bé miệng trước họa “độc tài toàn trị”, chúng ta chỉ còn một niềm tin duy nhất là cầu nguyện các Đấng Chí Tôn cứu vớt chúng ta.

Ngày 08/9/2013 Giáo Hội PGHH Thuần Túy có tổ chức buổi lễ cầu an cho Giáo xứ Mỹ Yên.

PGHH Thuần Túy kêu gọi nhà cầm quyền cs hãy ngừng tay đồ tể “ĐỪNG QUÁ ÁC VỚI DÂN”.

- Hãy để cho Giáo xứ Mỹ Yên, Mỹ Phương, Nghi Lộc, Nghệ An được yên.

- Hãy trả tự do cho Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải.
pghh_thuan_tuy__1__resized
Hình ảnh từ Giáo Hội PGHH Thuần Túy.
Hằng ngàn công an, bộ đội các ông sử dụng để đàn áp đồng bào Giáo xứ Mỹ Yên cũng như đã vô số lần đàn áp PGHH Thuần Túy thật là hùng hậu, oai vệ, sát khí đằng đằng... Phải chi các ông sử dụng lực lượng hùng hậu đó để bảo vệ quê hương đất tổ thì đâu có mất Trường Sa, Hoàng Sa... 6 tỉnh phía Bắc VN đâu có bị xâm lấn... beauxit Tây Nguyên đâu có bị khai thác... v.v... và v.v...

Các ông lãnh đạo cộng sản ơi!

ĐỪNG QUÁ HÈN VỚI GIẶC... ĐỪNG QUÁ ÁC VỚI DÂN.

“HÃY QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ”

PGHH Thuần Túy tha thiết và thành khẩn kêu gọi Thế Giới Tự Do, ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âuvà các nhân vật yêu chuộng Tự Do, Công Lý và Hoa2 Bình hãy dùng uy tín và khả năng của mình để chấm dứt những sự lộng hành của đảng csVN đã trắng trợn chà đạp các Công Ước Quốc Tế về Quyền Làm Người.

“Mắt Lấp Tai Ngơ của Thế Giới Tự Do là mặc nhiên khuyến khích chế độ CHXHCNVN tiếp tục chà đạp quyền làm người của 90 triệu dân con Hồng cháu Lạc, và mở đường cho những nước độc tài bạo ác khác.

NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI CỨU KHỔ CỨU NẠN QUẢNG ĐẠI LINH CẢM QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT MA HA TÁT.

Ngày 09 tháng 9 năm 2913.

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy

Hội Trưởng Trung Ương

LÊ QUANG LIÊM

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
Có vài kinh điển đã nói đến chiến tranh và dùng bạo lực để trừng phạt, nhưng tìm cách biến đổi quan điểm thông thường của thế gian là bạo lực cũng đôi khi cần thiết bằng cách là đối thoại với một lý tưởng không dùng bạo lực. Về điểm này, Phật có nói đến mình như một người xuất thân từ giai cấp lãnh chuá. Trong hai bài pháp ngắn, Phật có bình luận về hai cuộc chiến xảy ra khi ác vương A Xà Thế, Ajàtasattu, tấn công vào lãnh thỗ của chú mình là vua Ba Tư Nặc, Pasenadi, cũng là một tín đồ của Ngài, và được coi như là người luôn làm việc thiện. Trong cuộc chiến đấu tiên, vua Pasenadi bị đánh bại và rút lui. Đức Phật có suy nghĩ về sự bất hạnh này và ngài nói rằng: “Chiến thắng gieo thêm hận thù, người bại trận sống trong đau khổ. Hạnh phúc thay cho một đời sống an hoà, từ bỏ đưọc mọi chuyện thắng thua. Điều này cho thấy rõ rằng sự chinh phục đem lại bi đát cho người thua cuộc mà chỉ đưa tới thù hận và dường như chỉ muốn chinh phục lại kẻ chinh phục.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.