Hôm nay,  

Đừng Ác Với Dân

10/09/201300:00:00(Xem: 13167)
Lê Quang Liêm
(LTS: Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy vừa phổ biến bản văn tựa đề “Đừng Ác Với Dân” do cụ Lê Quang Liêm viết. Bản văn như sau.)

Theo dõi tình hình biến cố ở Giáo xứ Mỹ yên (Nghệ An) trong mấy ngày qua tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

Là một công dân già, 94 tuổi, tôi đã từng sống thời Pháp thuộc và trải qua mấy chế độ (Đệ Nhất và Đệ Nhị Công Hòa) tôi có thể khẳng định rằng: Không có một chế độ nào bạo ngược như chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN).

Cái điều đáng nói là trong thời Pháp thuộc, một thời kỳ bị trị dưới ách thực dân của ngoại bang dị chủng cũng không thể xảy ra một việc như biến cố Giáo xứ Mỹ Yên, cũng không hề có những vi phạm tự do tín ngưỡng trắng trợn như chế độ CHXHCNVN ngày nay.

PGHH Thuần Túy chúng tôi trong 38 năm sau cùng này (1975-2013) cũng đã từng gánh chịu không biết bao nhiêu hành vi bạo ngược tàn ác của chế độ CHXHCNVN do đảng csVN (CS) lãnh đạo.

Ghê tởm nhất là công an (ca). Theo nguyên tắc căn bản CA là cơ quan quyền lực duy trì luật pháp, bảo đảm an ninh trật tự xã hội... nhưng công an của chế độ CHXHCNVN thì không phải vậy mà là một thành phần quyền lực có súng đạn, có dùi cui, có roi điện... sẵn sàng quất lên đầu dân nếu ai làm trái ý họ. Nằm mọp cho cs dẫm lên đầu, hay làm tay sai cho cs thì sống, ai làm ngược lại đường lối, chủ trương của cs hay chống đối cs thì phải bị đánh đập, bắt bớ tù đày, hay phải chết và nát cửa tan nhà... CA mà sử dụng xã hội đen trà trộn trong hàng ngũ để kiếm chuyện đánh đập những người có xu hướng chống cộng. Thật là một chủ trương ghê tởm.
pghh_thuan_tuy__0__resized
Hình ảnh từ Giáo Hội PGHH Thuần Túy.
PGHH xin chia sẽ nổi thống khổ của đồng bào Giáo xứ Mỹ Yên.

PGHH xin hoan nghinh tinh thầt bất khuất, kiên cường của đồng bào Giáo xứ Mỹ Yên, Mỹ Phương, Nghi Lộc, Nghệ An.

“Máu chảy ruột mềm”, trong tinh thần tương liên, tương ái, PGHH xin hiệp thông với Giáo Phận Mỹ Yên, nói riêng, và các Giáo Phẩm, Giáo xứ của Công Giáo trên con đường đòi hỏi công lý và Tự Do Tôn Giáo, nói chung.

Chúng ta là những người thấp cổ bé miệng trước họa “độc tài toàn trị”, chúng ta chỉ còn một niềm tin duy nhất là cầu nguyện các Đấng Chí Tôn cứu vớt chúng ta.

Ngày 08/9/2013 Giáo Hội PGHH Thuần Túy có tổ chức buổi lễ cầu an cho Giáo xứ Mỹ Yên.

PGHH Thuần Túy kêu gọi nhà cầm quyền cs hãy ngừng tay đồ tể “ĐỪNG QUÁ ÁC VỚI DÂN”.

- Hãy để cho Giáo xứ Mỹ Yên, Mỹ Phương, Nghi Lộc, Nghệ An được yên.

- Hãy trả tự do cho Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải.
pghh_thuan_tuy__1__resized
Hình ảnh từ Giáo Hội PGHH Thuần Túy.
Hằng ngàn công an, bộ đội các ông sử dụng để đàn áp đồng bào Giáo xứ Mỹ Yên cũng như đã vô số lần đàn áp PGHH Thuần Túy thật là hùng hậu, oai vệ, sát khí đằng đằng... Phải chi các ông sử dụng lực lượng hùng hậu đó để bảo vệ quê hương đất tổ thì đâu có mất Trường Sa, Hoàng Sa... 6 tỉnh phía Bắc VN đâu có bị xâm lấn... beauxit Tây Nguyên đâu có bị khai thác... v.v... và v.v...

Các ông lãnh đạo cộng sản ơi!

ĐỪNG QUÁ HÈN VỚI GIẶC... ĐỪNG QUÁ ÁC VỚI DÂN.

“HÃY QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ”

PGHH Thuần Túy tha thiết và thành khẩn kêu gọi Thế Giới Tự Do, ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âuvà các nhân vật yêu chuộng Tự Do, Công Lý và Hoa2 Bình hãy dùng uy tín và khả năng của mình để chấm dứt những sự lộng hành của đảng csVN đã trắng trợn chà đạp các Công Ước Quốc Tế về Quyền Làm Người.

“Mắt Lấp Tai Ngơ của Thế Giới Tự Do là mặc nhiên khuyến khích chế độ CHXHCNVN tiếp tục chà đạp quyền làm người của 90 triệu dân con Hồng cháu Lạc, và mở đường cho những nước độc tài bạo ác khác.

NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI CỨU KHỔ CỨU NẠN QUẢNG ĐẠI LINH CẢM QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT MA HA TÁT.

Ngày 09 tháng 9 năm 2913.

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy

Hội Trưởng Trung Ương

LÊ QUANG LIÊM

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Do tham vọng quyền lực, do chủ trương bành trướng chủ nghĩa cộng sản và do làm tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam công khai họp đại hội tuyên bố mở cuộc chiến, xân lăng Việt Nam Cộng Hòa tức Nam Việt Nam dưới chiêu bài thống nhứt đất nước và chống Mỹ cứu nước, trong khi Lê Duẩn chủ trương: “Ta đánh Mỹ là đánh cho cả Trung Quốc, cho Liên Xô”. (Nguyễn Mạnh Cầm, ngoại trưởng nhà nước cộng sản Việt Nam từ 1991-2000, trả lời phỏng vấn đài BBC ngày 24-1-2013.) Một nhân vật tầm cỡ ngoại trưởng như ông Nguyễn Mạnh Cầm xác nhận công khai như thế thì không sai vào đâu được.
Khi chính quyền Hoa Kỳ tung gói cứu cấp khổng lồ trị giá 3 ngàn tỷ USD thì không khỏi tránh bị lạm dụng. Theo một ước tính con số thất thoát có thể lên đến 20% (tức là 600 tỷ USD) do thiếu kiểm soát khi tiền tung ra quá nhanh hòng chận đứng đà suy thoái của nền kinh tế do ôn dịch Vũ Hán gây ra. Ngoài việc khai man hoặc luồn lách kẽ hở luật pháp để lãnh cứu trợ còn một vấn đề được nêu lên là một khi nhà nước nhúng tay can thiệp vào thị trường tự do tất sẽ tạo ra tiền lệ xấu dẫn đến nhiều rủi ro đạo đức (moral hazard) trong kinh doanh. Lẽ phải trên thương trường tức làm ăn gian dối hay cẩu thả phải chấp nhận sớm muộn bị đào thải; nhưng nếu doanh nghiệp ỷ lại được chính quyền bảo kê thì sẽ không thay đổi thói hư tật xấu mà tiếp tục liều lĩnh đi tìm lợi lộc, hay nói nôm na cũng giống như con hư tại mẹ cháu hư tại bà!
Dù trong bối cảnh dị biệt, nhưng Việt Nam có thể so sánh với kinh nghiệm của Đức và các nước khác. Sau năm 1975, Việt Nam thống nhất đã có một vận hội mới để xây dựng dân chủ, phú cường và văn minh, nếu phe thắng cuộc thức thời biết tận dụng các cơ sở vật chất còn nguyên vẹn và tiềm năng nhân lực dồi dảo của miền Nam đúng mức và chuyển hướng đúng lúc. Nhưng Việt Nam đến năm 2020? Chủ quyền dân tộc tự quyết, tự do và bình đẳng cho người dân chỉ là lý thuyết; ngược lại, đại hoạ ngoại thuộc, khó khăn kinh tế, nợ công tràn ngập, cạn kiệt môi sinh, suy đồi đạo đức, khủng hoảng giáo dục, vi phạm nhân quyền và bất ổn xã hội là thực tế.
Các cuộc thăm dò mới nhất từ các tổ chức quốc tế lâu đời, uy tín và độc lập hay thuộc các cơ quan truyền thông đã cho thấy sự giảm sút mức độ ủng hộ với tổng thống Donald Trump so với đôi tháng trước. Theo thăm dò của Gallup thì tỉ lệ chấp nhận việc điều hành của TT Trump hiện nay là 43 %, giảm 6 điểm so với hồi giữa tháng Ba là 49 %, mức cao nhất mà Trump từng đạt đến. Với thăm dò của Fox News thì sự ủng hộ TT Trump là 47 % so với sự không chấp thuận là 50% và thăm dò của Reuters/Ipsos thì mức ủng hộ Trump tương đương với Gallup, ở mức 42 %.
Trận Điện Biên Phủ kết thúc vào hôm 7 tháng 5 năm 1954. Sáu mươi năm đã qua nhưng dư âm chiến thắng, nghe chừng, vẫn còn âm vang khắp chốn. Tại một góc phố, ở Hà Nội, có bảng tên đường Điện Biên Phủ – cùng với đôi dòng chú thích đính kèm – ghi rõ nét tự hào và hãnh diện: Niềm tự hào và hãnh diện này, tiếc thay, đã không nhận được sự đồng tình chia sẻ bởi tất cả mọi người. Nguyễn Khải là một trong những người như thế: “Một dân tộc đã làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ mà mặt người dân nám đen, mắt nhìn ngơ ngác, đi đứng long rom như một kẻ bại trận.”
Từ vụ dịch Vũ hán do Coronavirus gây ra, phát tán cùng khắp, người ta nhận thấy Bắc kinh đang mạnh dạng áp dụng đường lối ngoại giao rất «thiếu ngoại giao», tức không biết giử lễ độ tối thiểu vì họ cho đó là chánh sách ngoại giao mới của nước lớn để khẳng định vị thế của kẻ sắp làm bá chủ thế giới. Thứ ngoại giao này trong gần đây có dịp thể hiện khá rõ nét qua thái độ và lời nói của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung quốc Zhao Lijian khi ông ta nói lấy được Coronavirus là do quân đội Mỹ đem tới Vũ hán.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CSVN Nguyễn Phú Trọng là người thích nói dai và nói dài chuyện “chuẩn bị nhân sự Đại hội đảng XIII”, diễn ra vào thượng tuầng tháng 01 năm 2021, nhưng ông lại không dám thanh toán những kẻ khai gian tài sản. Và một lần nữa, vẫn húc đầu vào chủ nghĩa lỗi thời Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để cai trị độc tài, độc đảng.
Thông tin 3 bác sĩ Nga bí mật bị rơi từ những cao ốc bên Nga, trong không đầy một tuần, cùng cái chết tự tử của bác sĩ Lorna Breen ở Hoa Kỳ, đã làm nao núng thế giới. Tại sao họ chết và con số tử vong của bác sĩ và nhân viên y tế tăng cao trong những ngày dầu sôi lửa bỏng của đại dịch, là 1 câu hỏi được đặt ra trong 1 bài viết của đài truyền hình CNN. Họ bị giết hay nhảy lầu tự vẫn mà chính quyền Nga báo cáo là bị rơi ra từ cửa sổ của các cao ốc khiến hai người tử vong, người thứ ba, Alexander Shulepov, đang ở trong tình trạng nguy kịch. Khi được CNN hỏi nguyên nhân gây ra tai nạn, giới chức có thẩm quyền của Nga từ chối trả lời. Đài CBS thì gọi đó là những cái chết bí mật. Giới truyền thông có những bài bình luận phê phán điện Cẩm Linh và chính quyền Putin rằng họ đã che dấu sự thật.
“Tư bản sẽ bán cho chúng ta sợi dây thòng lọng để treo cổ chúng”, Chủ bút Peter Hartcher của tờ The Sydney Morning Herald hôm 1/5/2020 trích câu nói của Lenin mở đầu bài bình luận “Tiền hay chủ quyền của chúng ta: Trung cộng không cho chúng ta sự chọn lựa.” Ông Hartcher áp dụng lời nói của Lenin vào trường hợp của nhà tư bản hầm mỏ Úc Andrew Forrest, đang nối giáo cho Trung cộng bán đứng chủ quyền nước Úc: “Tư bản bán cho chúng ta quặng sắt để chúng ta rèn xiềng xích chúng lại”.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm di cư từ Bắc vô Nam, lang tôi xin ra ngoài lãnh lực y học, ghi lại vài hàng về biến cố đau buồn này. Để khỏi “Lạc bất tư Thục”, ham vui mà quên cả quê hương, bản quốc… Một quê hương còn nhiều tai ương. Đang giờ học Việt văn của giáo sư Nguyễn Tường Phượng thì tôi được nhân viên phòng Giám học kêu xuống gặp người nhà. Tôi học lớp Đệ Tam ban A Trung Học Chu Văn An ở Hà Nội.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.