Hôm nay,  

Thiền Và Giấc Ngủ

23/10/201300:00:00(Xem: 7699)
Trong sinh hoạt bạn bè, chúng ta thường nghe thấy câu: “Ngủ được không?” để nghe trả lời: “Ngủ không được!”. Với một vài trường hợp đặc biệt trong một môi trường chung, khi muốn xin phép để ngủ, thì nói: “Được ngủ không?” và câu trả lời có thể là: “Không được ngủ!”. Như vậy, chứng tỏ rằng, việc ngủ được hay không cũng còn tùy hoàn cảnh, tùy môi trường, và tùy cá nhân người muốn ngủ. Khi một người, vì lý do gì đó mà thiếu ngủ, thì thường tự cho là mình mắc bệnh mất ngủ, rồi đi tìm thầy, tìm thuốc. Nếu thuốc hiệu nghiệm, giúp cho mình ngủ được thì yên chí rằng mắc bệnh mất ngủ. Nếu không hợp thuốc, thì sinh ra mặc cảm, âu lo, chán nản, và buồn bã. Từ mặc cảm này sẽ nẩy sinh ra nhiều mặc cảm khác, khiến người xuống cân, mất sức khỏe, không thể làm việc hăng hái như trước nữa. Một khi mà người chán nản, buồn bã thì cơ thể sẽ sản xuất ra một “yếu tố X”, (khoa học chưa đặt tên được nhưng đã có chứng minh cụ thể bằng phương pháp sinh hóa), yếu tố này làm cho hệ thần kinh suy nhược khiến các bắp thịt yếu đi, và sức đề kháng trong cơ thể không còn, nếu có sự tấn công của vi khuẩn hay vi trùng, thì nhất định sẽ ngã bệnh nhanh chóng.

Theo nguyên tắc điều trị, muốn chữa bệnh phải định bệnh. Với sự mất ngủ, chúng ta phải chia làm 3 loại: Mất ngủ, thiếu ngủ, và khó ngủ.

1- Mất ngủ: Vì một lý do gì đó, thần kinh gây ngủ đã không hoạt động được, nên người gặp trường hợp này, mắt cứ trơ trơ, không nhắm mắt được lâu và có thể hoàn toàn không ngủ trong nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm. Có những trường hợp người mắc bệnh này hoàn toàn không ngủ trong nhiều năm. Đa số thì ngủ được nhưng không hoàn toàn, nghĩa là chỉ ngủ có vài tiếng đồng hồ mỗi đêm. Đây mới là “Bệnh Mất Ngủ”, cần đến thuốc ngủ rất nhiều, đủ loại nhưng cũng chưa chắc có kết quả. Nhiều người uống riết thành trơ với tất cả mọi loại thuốc ngủ.

2- Thiếu ngủ: Trường hợp này, cơ thể thì muốn ngủ, ham ngủ, nhưng vì hoàn cảnh nào đó, mà “không được ngủ” chứ không phải “ngủ không được”. Với trường hợp này, mắt lúc nào cũng đỏ, người đi đứng lảo đảo, mệt mỏi, hễ gặp cơ hội, thì ngủ vật vã ngay. Vì thế, không thể gọi là “bệnh” mất ngủ, mà chỉ là “trạng thái thiếu ngủ”. Do đó, không cần thuốc, chỉ cần tạo ra hoàn cảnh thuận tiện cho ngủ thì mọi việc sẽ trở lại bình thường ngay.

3- Khó ngủ: Đa số chúng ta gặp hoàn cảnh này, nghĩa là nằm trên giường, thao thức mãi, mới ngủ được, mà chỉ ngủ chập chờn, rất tỉnh, chỉ một tiếng động nhỏ, là giật mình, thức giấc ngay, rồi cố gắng ngủ lại rất khó, có khi nằm cả 2, 3 tiếng đồng hồ mới ngủ tiếp được. Đây cũng không phải “Bệnh” mà cũng là “Trạng thái khó ngủ”. Nhưng điều quan trọng là những người gặp Trạng Thái này cũng dựa vào thuốc ngủ, thuốc an thần và không biết rằng hầu như tất cả các loại thuốc an thần, thuốc ngủ đều có chứa chất gây nghiện! Nếu uống nhiều sẽ thành ghiền! Không uống thì không ngủ được! Đó là chuyện đáng ngại.

Vì thế, để chữa trị căn “bệnh mất ngủ” hay “trạng thái khó ngủ” này, thì cần đến Thiền – Ngọa Thiền, mà không nên dùng thuốc, trừ trường hợp bị căng thẳng thái quá, cần trấn an hệ thần kinh, thì bất đắc dĩ mới dùng thuốc, với một liều lượng nhẹ nhất, cho qua cơn kích thích rồi sau đó, ngưng thuốc mà áp dụng Ngọa Thiền để ngủ. Dĩ nhiên, vì Thiền chỉ lá một phương pháp, cho nên muốn có tác dụng, phải cần hai yếu tố: Tập Trung Tư Tưởng và Kiên Trì, nghĩa là dùng hết ý chí, nghị lực của mình và luyện đi luyện lại, nếu vài ngày mà chưa thấy kết quả nay, cũng không nản chí, mà vẫn phải tiếp tục cho đến khi thành công. Ngoài ra còn phải chuẩn bị tâm sinh lý trước khi vào Thiền:

- Ăn cơm tối trước khi ngủ ít nhất 2 tiếng đồng hồ.

- Tắm nước ấm trước khi ngủ 1 tiếng đồng hồ.

- Không uống rượu, không hút thuốc, không ăn ớt quá cay.

- Mặc quần áo rộng, thoải mái.

- Mùa Thu và mùa Đông: đi bít tất trước khi ngủ.

- Ngay trước khi lên giường, đánh răng, lau mặt bằng nước ấm.

- Với những người ngủ hay há mồm, sáng dậy thấy khô miệng, phải dùng một miếng băng dán giấy văn phòng (office tape), loại nhỏ, (bán tại Office Depot, hay Stapples), bề ngang hơn 1cm, dài cỡ 2,5 cm, dán kín miệng! Mục đích làm cho miệng khép lại, buộc cơ thể phải thở bằng mũi.


- Trên hết, phải tâm niệm rằng: “Giường là chỗ để ngủ và để yêu, không phải là bàn làm việc sở, cũng không phải là chỗ bàn việc gia đình!” Phải cương quyết bỏ tất cả mọi suy nghĩ về công việc làm ăn, lo toan về gia đình, vợ chồng, con cái ra ngoài cửa phòng ngủ. Khi bước vào giường, nhất định không nghĩ gì nữa! Dẹp!

Và bắt đầu Ngọa Thiền:

- Nằm thẳng, hai tay xuôi theo thân hình. Nằm không gối thì tốt nhất, nếu chưa quen nằm không gối, thì dùng một gối mỏng dưới đầu, hay một gối nhỏ, tròn để dưới cổ! (Gối tròn ngoài tiệm bán đôi khi hơi cao, nên có thể dùng một cái khăn bông tắm cuộn tròn lại.) Những người hay bị lạnh, thì nên đắp một tấm chăn mỏng.

- Chuẩn bị: Hít thở chậm, qua đường mũi, tập trung tư tưởng, theo dõi hơi thở của mình qua mũi, qua khí quản, xuống phổi, xuống đan điền (bụng), rồi thở ra qua phổi, qua khí quản, qua mũi. Đếm (1,2,3…) thầm trong đầu mỗi khi khí thoát ra ngoài mũi. Làm 10 lần như thế.

- Thở Thiền: Sau khi xong 10 lần chuẩn bị, thì đi vào thở Thiền: Hít thật sâu, thật dài, thật chậm qua mũi, qua phổi, xuống đan điền, NÍN HƠI, đếm 1, 2, 3, rồi từ từ thở ra cũng thật chậm. Khi khí ra qua mũi, đếm 1. Tiếp tục như trên đến từ 15 đến 20 lần.

- Phân Thân: Giai đoạn quan trọng nhất: Tự mình chia thân mình ra làm hai phần: Phần thân thứ nhất: cơ thể nằm trên giường. Phần thân thứ hai: “tưởng tượng” mình đứng bên cạnh giường nhìn lại “cơ thể mình” nằm trên giường. Phần thân thứ hai này sẽ chủ động nhìn lại phần thứ nhất từ chân lên đầu.

Bắt đầu nhìn từ ngón chân cái của bàn chân phải: Nhìn lại ngón cái, rồi cố nhớ lại những kỷ niệm đã xẩy ra với ngón chân cái này: đã có lần nào bị sứt móng? Đã vấp và gẫy…? Mầu sơn móng bị hư…?

Sau khi nhìn vào ngón cái bên chân phải, thì di chuyển tầm mắt sang ngón chân kế tiếp…nhớ kỷ niệm xưa..

Rồi tầm nhìn lướt lên tới mu bàn chân phải, nhớ kỷ niệm liên quan đến mu bàn chân phải… qua mu bàn chân trái….rồi tới mắt cá chân hai bên…

Tiếp đến, nhìn ngược lên bắp chân phải, nhớ xem có cái sẹo nào hay không? Qua chân trái… từ từ nhìn lên đùi trái.. qua đùi phải…

Nhìn tới bụng, với phụ nữ đã mang thai, có rất nhiều kỷ niệm… Cố nhớ lại từng kỷ niệm..Lần mổ.. lần đau bụng khủng khiếp…những căn bệnh tại vùng bụng… Sẹo?

Sau khi nhìn bụng, thì tia nhìn liếc lên tới ngực, nhớ lại những cơn đau tim, đau phổi, bị lao…

Tiếp theo, nhìn sang cánh tay phải, chạy xuống khuỷu tay, rồi cổ tay, ngón tay…

Tới đây, nếu chưa ngủ, thì nhìn lên đầu, mắt môi mũi má…tai…

Thường thì nhìn tới đây, người khó ngủ đã ngủ rồi. Nhưng với người bị bệnh mất ngủ hay khó ngủ nặngthì phải đọc thêm bài kệ theo phương pháp sau: Tự thu băng cassette, đọc chầm chậm, rồi mở ra nghe lại, sau khi đã tập Thiền, để suy nghĩ về ý nghĩa của từng câu kệ như sau:

Có ai tắm hai lần. Trong cùng một dòng sông? Dù vẫn là bờ sông, Nơi hàng ngày vẫn lội? Nước từ trên chẩy vội. Mỗi sát na một khác. Chỉ cần xa môt khắc. Đã cách biệt muôn trùng. Không hẹn ngày trùng phùng. Bạn bè rồi cũng thế. Gặp nhau rồi quạnh quẽ. Chim trên trời cô lẻ. Giữa thiên nhiên mênh mông. Chẳng khác gì vợ chồng. Gần nhau rồi cũng biệt. Như dã tràng mải miết. Lấp mãi lỗ vô cùng. Ta đứng giữa không trung. Cũng chỉ là hạt cát. Nằm bên bờ biển mát. Nhưng chẳng nghĩa lý chi. Nếu không có tình si. Trao cho người đồng loại. Tình yêu còn mãi mãi. Thân thể thì hư không. Nếu yêu tận đáy lòng. Thế gian này bất hoại. Vậy, có chi tồn tại. Ngoài tình yêu tha nhân? Còn những chuyện phân vân. Danh, Tiền, và nhan sắc. Lúc còn rồi lúc mất. Non trẻ rồi già mau. Khỏe mạnh hay đớn đau. Cũng chỉ là giai đoạn. Niềm vui hay hoạn nạn. Của tất cả con người. Nên ta không bồi hồi. Không buồn rầu, lo lắng. Không càu nhàu, cắng đắng. Cứ để đời trôi qua. Mặc sự thế lìa xa. Ta thung dung tự tại. Sống với bản thân mình. Hạnh phúc cũng nơi mình. Ta như vầng mây xanh. Bay lượn khắp thị thành. An nhiên và giác ngộ. Không sợ trước đồ sộ. Không khinh rẻ nhỏ nhoi. Ta chính là cuộc đời. Tâm Ta và Thân Ta. Đã thực sự chan hòa. Trong trùng trùng hạnh phúc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 2/12/2022, Hoa Kỳ đặt Việt Nam vào Danh sách “theo dõi đặc biệt” (Special Watch List) vì tiếp tục vi phạm quyền tự do Tín ngưỡng, Tôn giáo, nhưng Việt Nam phủ nhận và cho rằng Mỹ đã xuyên tạc tình hình để chống phá Việt Nam...
hiện tại dân số Trung Cộng đã lên tới 1/5 tổng số nhân loại rồi, gieo trồng 1,418,804,794 trái quýt chua (lè) như vậy bộ chưa đủ sao mà còn muốn ấn thêm vô làm chi nữa, cha nội? Bộ không thấy hằng triệu người dân Hồng Kông đang xuống đường biểu tình phản đối và cả loài người đang nhăn mặt hay sao?
Mão là mèo, quý là phú quý. Quý Mão là mèo có phước được hưởng lộc ăn ngon, mặc ấm, được chăm sóc như thú cưng của gia đình. Theo các nhà tướng số nói vì mèo nhanh nhẹn, trung thành, chung thủy, tình cảm và dễ thích nghi, nên người tuổi Mão sẽ thông minh, kiên trì, tháo vát, may mắn, thành công, giàu sang, sống có tình, có lý…
Lúc còn nhỏ thì không để ý. Nay lúc tuổi già, hồi tưởng lại tâm linh dân tộc, suy nghĩ lại câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” hoặc “A Di Đà Phật” của dân mình mới thấy nó có một ý nghĩa linh thiêng và đẹp tuyệt vời. Nó không phải chỉ nằm trong phạm vi tôn giáo mà còn hòa nhập thành truyền thống văn hóa dân tộc. Nó trở thành phong cách sống hài hòa giữa đạo và đời. Khi đi chùa gặp nhau, hoặc trong các lễ hội Phật, chúng ta cất tiếng “A Di Đà Phật !” thì tiếng “A Di Đà Phật” trở thành một câu chào hỏi, một lời thân thiện, một lời mừng rỡ rằng ta còn có nhau, một lời chúc tụng, một sự kính trọng, một ước vọng sau này (khi vãng sinh) sẽ lại gặp nhau trên Quốc Độ Thanh Tịnh của Phật A Di Đà.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những cầu thủ đồng hương tranh tài. Thiệt không có gì để có thể phàn nàn. Các em chơi rất tới, rất hết mình, và rất đáng ngợi khen. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được nghe những lời bình, bằng tiếng mẹ đẻ, trong một trận túc cầu. Bình luận viên hay nhắc đi nhắc lại những cụm từ rất nặng nề: xử lý tình huống, quật khởi, nỗ lực kiên cường, phương cách đá, tham gia lấy bóng, khoảng cách lợi thế, sự tiếp cận, sự thay người, toả sáng…
Herschel Walker vừa chấm dứt hi vọng tái tranh cử tổng thống của Trump. Herschel Walker loạng choạng, lầm bầm, lóng ngóng cuối cùng đã thất bại trong cuộc đua vào Thượng viện Georgia. Nhưng trong khi Walker có thể sẽ rời khỏi chính trường và chìm vào tình trạng mờ mịt, người đàn ông đã lôi kéo ông Walker vào cuộc đua và áp đặt một ứng cử viên rõ ràng không đủ tiêu chuẩn vào Đảng Cộng Hòa Georgia, hiện đang gặp khó khăn trong việc giải quyết thiệt hại...
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.