Hôm nay,  

Những Đứa Con Gái Của Mẹ

30/10/201300:00:00(Xem: 7580)
Hùng nhớ lại câu chuyện thương tâm gia đình Tuấn, bạn thân của mình…

… Bà Tâm, mẹ Tuấn đã từ chối bao nhiêu đám thanh niên ve vãn... Bà ở vậy ôm nuôi Tuấn và chị Kiều khi chồng chết trận, bà Tám mới nửa chừng xuân. Bà đã bươn chải lo làm ăn và có một số vốn kha khá. Sau 30 tháng tư năm 1975, ba mẹ con đi vượt biên. Trời thương, chuyến đi trót lọt. Sang đây bà Tâm tiếp tục lao động chân tay thật cật lực và cho các con ăn học. Chị Kiều ra trường mới có cơ hội đứng tên mua nhà với số tiền bà đã dành dụm được. Ngày tháng êm ả trôi qua, con gái bà đến tuổi lấy chồng- một kỹ sư cầu đường, nhưng bà đâu ngờ, đúng là thằng kỹ sư đào mỏ... Sau một thời gian sống chung với bà, nhiều bất hòa thằng “rể quý” cố dàn dựng… Kiều, con gái bà nghe lời “thằng chồng yêu qúy” đã nhẹ nhàng mời bà và em ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn, không một chút lòng nhân! Khi đó Tuấn mới học Trung học! Thằng rể còn vênh váo mặt nói không biết có phải tiền của bà down mua nhà hay không? nhưng Kiều vợ nó đứng tên, và hàng tháng vợ chồng nó trả tiền nhà là nhà của chúng nó thôi!

Hai mẹ con bà lặng lẽ khăn gói ra khỏi nhà đứa bất nhân, và đi mướn phòng nhà cô bạn thân bà Tâm. Bà đã cố nuốt nước mắt vào lòng để làm ăn nuôi Tuấn tiếp tục ăn học… Tuấn cố gắng học hành với lời nguyện sẽ học thành tài cho mẹ đẹp lòng khác với người chị bất nghĩa của mình…

Hôm nay rảnh rỗi, Tâm đi tới Nursing Home thăm chú Linh, bước vào phòng chú Linh, Tâm thấy một chị người Việt Nam trông coi một cụ già, nàng vội hỏi thăm và chị ấy chia sẻ…

- Dạ không phải, tôi chỉ là người trông coi bệnh nhân thôi! Trước đây, tôi ở trong chương trình săn sóc tại gia, ăn lương nhà nước săn sóc cho bà Hai được hơn năm nay. Nhưng nay bà ấy đau ốm nhiều, gia đình đưa bà Hai vào đây chạy chữa thuốc men, chính phủ không trả lương cho tôi. Con gái bà ấy bận đi làm, không thường xuyên săn sóc cho mẹ được, nên mướn tôi chăm lo cho bà Hai suốt ngày, đến chiều tối tôi mới về. Chiều đi làm về, cô ấy bới thức ăn, và vào thăm bà Hai ở lại mãi đến tối mới về. Tội nghiệp, cô ấy có hiếu với mẹ lắm. Cô đã mua đủ thứ nài ép bà cụ ăn, nhưng bà ấy đâu ăn uống gì được!

Xây qua nhìn Loan, và liếc nhìn chú Linh, người đàn bà tò mò lên tiếng...“ Cô bà con với ông cụ hả? Tội nghiệp ông cụ lắm! Cứ nằm thiêm thiếp không nhúc nhích ăn uống gì được! Cô Trâm, con gái ông cụ cũng hiếu hạnh lắm. Chiều đi làm về là đều đặn ghé thăm cụ. Buổi trưa cô ấy bảo chồng lấy giờ ăn trưa thăm cha già bệnh tật. Nghe đâu cậu Hòa, chồng cô Trâm làm gần đây nên chạy tới chạy lui hoài. Cô Trâm cho tôi tiền ăn quà và nhờ tôi ghé mắt thăm chừng ông cụ. Nhưng tôi từ chối nhận tiền, vì tôi đâu có nặng nhọc gì giúp ông cụ đâu, người đồng hương giúp đỡ nhau chút đỉnh có hề hấn gì cho cam! Thấy Tâm bắt chuyện vui vẻ nên chị kể tiếp chuyện… Ở đời có con hiếu để, có con bất hiếu đó cô ạ!…

…Chị Tư, bạn tôi khi ở Việt Nam có chồng là quân nhân VNCH chết trận. Chị không tái giá mà hy sinh cả cuộc đời nuôi một đứa con gái & một đứa con trai ăn học. Sau 75 chị đã mua bán cực khổ, nhưng cũng dành dụm tiền bạc theo ông chú họ hàng xa ở Bạc Liêu đi vượt biên. Ông chú họ có tàu ghe nên chi phí đi vượt biên cho ba mẹ con cũng nhẹ gánh… Cũng may tàu đi trót lọt dù có gặp phong ba bão táp không lớn lắm. Gia đình chị được định cư tại Mỹ vì là gia đình tử sĩ chết trận đánh đuổi Cộng Sản. Chị Tư đã làm việc tay chân rất cực khổ để nuôi hai con tiếp tục lên đại học. Đứa con gái đã ra trường đến tuổi cập kê có chút nhan sắc nên một kỹ sư lương cao cưới hỏi đàng hoàng. Khi đó chị Tư đã trọng tuổi nên đến shop may, may áo quần gia công để lấy tiền chi xài ăn uống hàng ngày… Tuấn, con trai chị đang còn học ở đại học. Hai mẹ con ở nhà con gái, nhưng hàng tháng vẫn đóng tiền nhà như người mướn phòng. Ngoài giờ đi may, chị quán xuyến việc nhà cho con gái như dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn… Thế mà có tháng lãnh lương trể, chị đưa tiền phòng chậm… Thằng con rể hỗn láo, không chút vị nể mẹ vợ đã lớn tiếng nạt nộ hạch xách… “ Ở xứ Mỹ này không ai nuôi ai được! Đã ở trong nhà thì phải trả tiền nhà đúng ngày tháng! Không trả tiền nhà thì nhà băng kéo nhà đi!...” Huệ con gái chị nghe chồng nói năng hỗn láo với mẹ vẫn đứng im, không một lời can thiệp… Hay là một lòng với chồng!? Tuấn chứng kiến cảnh tượng trên đã hối thúc mẹ dọn nhà đi. Chị Tư dù tức giận con gái, nhưng thương đứa cháu ngoại còn nhỏ dại nên còn chần chờ chưa đi vội. Tuấn phải vội can thiệp là nếu mẹ không dọn đi thì con ra ở riêng một mình… Chị Tư sợ làm buồn lòng con trai nên vội vã thu xếp hành trang dọn đi…


- Qua đây, Tâm nhớ đến một câu chuyện cũng na ná như chuyện này đã đăng báo lâu rồi… Bà Thúy có một mẹ một con… Bà buôn bán khá nên có tiền down để con gái cưng tên Mai đứng tên mua nhà vì con gái đã ra trường có công ăn việc làm nên mượn được tiền nhà bank và tháng tháng bà sẽ đưa tiền mặt cho con gái đóng… Sau đó con gái lấy chồng, lại gặp thằng chồng trời đánh xúi giục, Mai nghe theo lời chồng sang đoạt căn nhà với lời lẽ của chồng nó “vợ tôi đứng tên nhà và hàng tháng vẫn viết check trả tiền nhà, nên nhà này là nhà của vợ chồng tôi!...” Bà Thúy thua buồn cho tình nghĩa mẹ con thời nay nên nhất thời nhảy cầu tự tử. May nhờ nhảy vào cây cao lớn dưới cầu nên tính mạng được bảo toàn, chỉ bị gảy chân tay thôi! Khi bị nạn bà Thúy được xe cấp cứu đưa vào nhà thương chữa trị. Trong khi nằm điều trị bà mới ngộ ra “Của cải là vật ngoài thân, mình còn mạng sống thì bắt tay vào làm lụng để xây dựng tương lai… Mắc mớ gì mà chết cho uổng mạng, mình có chết thì chúng vẫn sang đoạt nhà mình kia mà! Dù Trời có cao lồng lộng, nhưng sẽ có mắt và sẽ trừng phạt người bất nhân bất nghĩa ! …”

- Xuân cũng có một chuyện góp với các bạn đây!... Chị Lài có một cô con gái độc nhất, chồng chết sớm chị ở vậy nuôi con. Chị đã làm ăn vất vã suốt cả đời nuôi con ăn học và cưu mang sang Mỹ. Con gái chị lớn lên lập gia đình, chị ở với con gái chăm sóc cháu chắt và quán xuyến cơm nước, thu dọn nhà cửa… Chị được lãnh tiền già, nhưng thương cháu chị mua bánh trái, thức ăn, sữa tả không tính lại với con gái… Con gái chị phớt lờ chắc nghĩ là tiền đó bù vào tiền phòng của chị chăng!? Chị làm việc nhà không hở tay… Tuy vậy đi làm về con gái nặng lời với mẹ nào là nhà cửa dơ dáy, phòng ốc bề bộn không dọn dep… Thức ăn mặn, ngọt, chua, cay… Chị ức lòng tâm sự cùng các bạn và nhận được lời khuyên “ Nhà con chị xa quá! Tách rời với cộng đồng Việt mình! Chị đã làm việc quá sức mà con gái chị không biết ơn lại kiếm chuyện bực bội với chị… Vậy chị về khu VN thuê phòng chỉ khoảng hai ba trăm. Ăn uống thì gần chợ búa, nhà hàng thì tha hồ mà mua bán, cao tay lắm mỗi ngày năm, mười đồng thôi! Chị sẽ có thời giờ đi chùa, nhà thờ và sinh hoạt với cộng đồng mình! Khi già cả đau ốm thì vào Nursing Home họ săn sóc chữa trị cho…”. Nghe lời khuyên chí lý, chị dọn đi…. Khi mới có một đứa con, con gái chị dù có cực khổ sáng sáng lạnh lẽo bồng bế con đi gởi nhà trẻ, về còn đón con và lo cơm nước rất là mệt nhọc, nhưng vẫn cố… Nhưng còn khổ hơn khi mang bầu đứa con thứ hai, mới thấm thía câu “mẹ già như hai bờ dậu !” Cô ta tìm đến năng nỉ chi Lài trở về với gia đình cô vì nay gia đình cô gặp tài chánh eo hẹp… Chị Lài chỉ mỉm cười hứa sẽ về thăm cháu, nhưng đã ra khỏi chốn nhiêu khê thì không bao giờ phải làm “đầy tớ” không công cho con gái nữa! Thật đáng kiếp cho những đứa con bất hiếu….

Thôi các chị hí! Chúng mình tạm ngưng câu chuyện Những Đứa Con Gái của Mẹ, lần sau mình thử bàn Những Đứa Con Trai ra sao nhé!

Nguyễn Ninh Thuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.
Các số liệu gần đây cho thấy những thách thức mà nhà lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt để phục hồi kinh tế cho năm 2025, khi quan hệ thương mại với thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc có thể xấu đi cùng lúc mức tiêu thụ trong nước vẫn sụt giảm. Và thật sự thì nền kinh tế Trung Quốc tệ đến mức nào? Việc đặt câu hỏi này ngày càng trở nên hợp lý khi Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng sản xuất trì trễ và tiền tệ mất giá kéo dài trong những năm gần đây. Đặc biệt, chính quyền Bắc Kinh dường như không muốn công khai toàn bộ thực trạng.
Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố. Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng.
Ngay từ thời điểm này, cho dù chưa chính thức bước vào Tòa Bạch Ốc, tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa hẹn một chiến dịch bài trừ di dân lớn nhất lịch sử Mỹ. Những cuộc kiểm soát, bắt bớ, trục xuất di dân dự kiến sẽ diễn ra với qui mô lớn trong vài năm tới. Nhiều sắc dân nhập cư ở Mỹ sẽ phải lo lắng, nhưng cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là cộng đồng di dân gốc Mỹ Latin. Lời hứa này đang làm hài lòng những người Mỹ xem dân nhập cư là kẻ cướp đi việc làm và quyền lợi của mình. Rất đông trong số này thuộc các cộng đồng di dân, trong đó có cộng đồng gốc Việt. Tuy nhiên, có bao nhiêu người thấy được toàn cảnh ảnh hưởng của những chính sách bài trừ di dân đến nền kinh tế và xã hội Hoa Kỳ?
Trong tài liệu của Thư Viện Quốc Hội ghi rằng, nguồn gốc của quyền ân xá trong Hiến Pháp Hoa Kỳ đến từ lịch sử Anh quốc. Quyền ân xá xuất hiện lần đầu tiên dưới thời trị vì của Vua Ine xứ Wessex vào thế kỷ thứ bảy. Mặc dù tình trạng lạm dụng quyền ân xá ngày càng tăng theo thời gian, dẫn đến những hạn chế sau đó, nhưng quyền ân xá vẫn tồn tại trong suốt thời kỳ thuộc địa của Mỹ.
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở quê nhà. Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?
Đến đây thì như nước vỡ bờ, hầu như tất cả chúng tôi cùng lao mình vào cuộc. Kẻ bênh cũng sôi nổi không kém người chỉ trích. Buổi gặp mặt của chúng tôi hôm ấy, đương nhiên, đã không tránh được nhiều căng thẳng. Riêng tôi, cho đến giờ vẫn khá ngạc nhiên trước sự phản đối mạnh mẽ mà ông Biden phải gặp phải trong quyết định ân xá con trai Hunter Biden. Điều gì đã khiến mọi người có phản ứng mãnh liệt như vậy? Tôi đi tìm câu trả lời...
Kể từ năm 2011 nội chiến đã bắt đầu bộc phát tại Syria và kết quả cuối cùng là chế độ độc tài của Tổng thống Bashar al-Assad đã bị Liên minh Hồi giáo do Hayat Tahrir Al-Sham (HTS) lãnh đạo lật đổ vào ngày 8/12...
Vài giờ sau khi Donald Trump dành chiến thắng cuộc bầu cử 2024, các tìm kiếm trên Google liên quan đến 4B – một “phong trào nữ quyền” ở Hàn Quốc nổi tiếng vào giữa đến cuối những năm 2010 – tăng vọt tại Hoa Kỳ. “B” là cách viết tắt của từ “No (비)” nghĩa là “Không,” theo tiếng Hàn Quốc. Phong trào 4B là một phong trào gồm bốn “Không”: Không tình dục (No sex); Không hẹn hò (No dating); Không cưới đàn ông (No marrying men); Không con (No children). Thành viên chính của phong trào 4B là các phụ nữ trẻ trên Instagram và TikTok.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.