Hôm nay,  

Vợ Tôi

03/11/201300:00:00(Xem: 16371)
Tuần trước trong buổi họp bạn, anh chị em đưa ra đề tài "Chồng tôi…. Vợ tôi". Câu chuyện luận bàn có vẻ sôi nổi... phía nữ giới tranh luận hào hứng... Các Ông cũng tế nhị, chịu lép vế để cho các Bà phát biểu quan điểm của mình trước rồi giao ước sẽ có một cuộc gặp mặt khác để các Ông nói lên câu chuyện 'Vợ tôi ' ra sao? Chứ như mỗi lần có tiệc tùng nho nhỏ, khi đã quá chén, có ông thì bảo tôi phải về kẻo vợ la, có ông thì bảo sức mấy mà dám la tôi … Vậy xin ông nào thử kể chuyện Vợ Tôi xem sao? " Chị Cúc yêu cầu...

- Đề nghị anh Đang mở màn kể trước rồi chúng tôi lần lượt kể sau. Anh Xuân lên tiếng.

-" Trong chúng ta ai cũng qua những giai đoạn thắm thiết trong nghĩa vợ chồng về niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống... về các bà thỉnh thoảng nhiều ông hay than: Vợ tôi sao hay ghen quá trời, và cũng ghiền đi shopping. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng có ông cũng khổ vì "vợ giả"! Vợ giả, nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

* Nói về đồ giả

Vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Nhưng tôi hết lòng yêu thương trân quý vì tính tình nết na hiền thục, chăm lo gia đình con cái thật chu đáo. Nàng đẹp từ trong ra ngoài, khi nào cũng sạch sẽ thơm tho, nụ cười cỡi mở vị tha …Nàng một lòng hy sinh cho chồng con, đôi khi không nghĩ đến bản thân…Chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: "Em đẹp thì anh hảnh diện & hưởng chứ ai hưởng! ". Không ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn… Hết mũi thì tới: mắt, bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: "Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay! " Tôi không sờ mó mạnh tay được và không có cảm giác thân thiện mặn nồng…! Trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các cô bà khi trẻ sửa thấy rất đẹp, nhưng càng sửa nhiều về già càng mất tính đàn hồi mặt da chảy xệ, mắt sụp… Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá!

* Nói về ghen: "Ớt nào mà ớt chẳng cay! Gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng! …" Muốn tránh mảnh ghen thì đừng bao giờ khen bà nào hoặc cô nào đẹp trước mặt vợ, chỉ khen vợ mình thôi! Khi nào cũng cho vợ mình là số 1, cứ cho vợ uống nước đường thì dù mình có lầm lỡ gì, các bà bắt gặp cũng tha thứ cả ! Mặc dầu là việc lớn, cũng hóa thành bé! Chứ việc lầm lỗi nhỏ mà trương gân cổ ra cãi thì chuyện bé hóa thành to. Thật vậy bằng mọi cách nhỏ nhẹ xin lỗi, xoa dịu thì vui cửa vui nhà thôi ! Nếu có đi lang bang, vợ chỉ đoán mò bắt nộ thì phải chối phăng, lỡ ăn vụng thì phải chùi miệng cho sạch rồi ráng tu tỉnh sửa mình… Vì đi cho lắm, ai cũng không bằng vợ nhà đã một đời hy sinh cho chồng con, chịu nhiều bao trăm đắng ngàn cay, khổ nạn chung sức gánh vác. Vợ là cơm, bồ là phở. Ai ai suốt đời mà ngán cơm! Cho dù là cơm nguội cũng đở khi đói lòng trong tình trạng sạch túi. Phở ngon thật đó! nhưng có tiền mới có phở ăn. Phở có nóng sốt thơm ngon ăn một đôi ba lần mới ngon miệng, chứ ăn hoài cũng ngán lên tận đầu…Có nhiều cách ghen, ghen sao mà giữ được chồng trong sợi dây mỏng mềm mại không đứt, xiết từ từ… khiến chồng và mọi người phải tâm phục khẩu phục. Đừng nên hồ đồ làm chồng mất mặt, chạm tự ái quá đáng mà tránh xa luôn… Truyện Kiều mở ra một vấn đề Ghen của Hoạn Thư khiến chúng ta suy nghĩ… "Bề ngoài thơn thớt nói cười, Mà trong nham hiểm giết người không dao!…"


* Ghiền shopping: Nếu vợ ghiền shopping thì mỗi lần vợ đi, mình luôn luôn cùng đi theo, bà mua một, mình xúi mua hai, mua ba, mua cho con, cho cháu và vài người thân nữa, chất cho đầy xe… đi vài lần như vậy. Lần nào đi cũng đòi đi theo giúp em và phá tiền như vậy mình vừa được tiếng hào hoa và phá tiền. Thế là nghe rủ đi shopping là bà sợ luôn...

- "Các ông nói vậy mà không phải vậy... nào là cái nết đánh chết cái đẹp... Nhưng có mấy ai không bị sắc đẹp làm mờ mắt?!... Rồi phải thế này thế nọ...- Phải yêu thương chồng thật tình từ trái tim, nết na hiền thục, không ham địa vị, danh vọng, tiền bạc... Không sống buông thả thác loạn, lo vun xới gia đình hạnh phúc, phải chiều chồng lại khéo nuôi con, gánh vác giang sơn nhà chồng... không một tiếng than vãng mà phải chịu đựng. Lại nữa chồng chúa vợ tôi thường thấy trong các gia đình xa xưa, rồi vũ phu đánh đập, mắng nhiếc, ưc hiếp vợ, xem vợ như con sen... Nạn cờ bạc rượu chè phải vuốt mặt làm ngơ. Rồi phải đảm đang trong ngoài, tề gia nội trợ... Nghĩa là một người vợ tốt phải là người đàn bà ra ngoài xã hội phải nhanh nhẹn tháo vát, xinh đẹp vui tươi. Trong phòng khách phải là người lịch sự, ăn nói hòa nhã có khiếu thẩm mỹ. Trong bếp phải là bà nội trợ giỏi giang và trong phòng ngủ lại là người yêu tuyệt vời..."

"Chúng tôi đâu có đòi hỏi tuyệt đối thế này thế nọ, nhưng cần tấm lòng vị tha, lòng chung thủy và sự hy sinh của các bà cho chồng con càng nhiều càng tốt…Nàng biết xử thế không bỏ bê gia đình chạy theo thói hư tật xấu, đua đòi chạy theo kim tiền, đàm đúm mà quên bổn phận làm vợ, làm mẹ. Cần nhất là phải chia sẻ vui buồn với chồng con. Dù trong mọi trường hợp xấu xa nhất, phải ở bên cạnh chồng an ủi, cổ động để cùng nhau dắt tay nhau tiến bước vượt qua mọi khó khăn chông gai mà xây dựng hạnh phúc gia đình ngày càng tốt đẹp hơn.. Đừng hở một tiếng là đòi ly dị và xem chồng như một đứa trẻ, khiến chồng mất hết tự do mà bị tự ti mặc cả làm xấu mặt với bạn bè thân thuộc … Mặc dầu thời gian có nhuộm lên mái tóc, nhưng khi nào người vợ cũng tươi cười gọn gàng tươm tất, chăm sóc sức khỏe, và là mâm cơm mới nấu nóng sốt với nhiều món ngon lành thay đổi hàng ngày để sẳn sàng phục vụ chồng con…

Tất cả chị em chúng tôi nhao nhao lên "Các ông muốn vậy thì trước nhất các ông giữ đúng tiêu chuẩn làm chồng của chúng tôi đi nhé!..."

Vợ tôi nhỏng nhẻo lại hiền ngoan,
Nội trợ tề gia thật vẹn toàn.
Tuổi hạc dù cao tình thắm thiết,
Văn thơ vẫn đậm chữ nồng nàn.
Nét xuân phơi phới nguồn lai láng,
Lời nói thanh tao nghĩa rõ ràng.
Bè bạn thân quen lòng cảm mến,
Ba sinh duyên nợ nguyện theo nàng…


NGUYỄN NINH THUẬN

Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.