Hôm nay,  

Vợ Tôi

03/11/201300:00:00(Xem: 16178)
Tuần trước trong buổi họp bạn, anh chị em đưa ra đề tài "Chồng tôi…. Vợ tôi". Câu chuyện luận bàn có vẻ sôi nổi... phía nữ giới tranh luận hào hứng... Các Ông cũng tế nhị, chịu lép vế để cho các Bà phát biểu quan điểm của mình trước rồi giao ước sẽ có một cuộc gặp mặt khác để các Ông nói lên câu chuyện 'Vợ tôi ' ra sao? Chứ như mỗi lần có tiệc tùng nho nhỏ, khi đã quá chén, có ông thì bảo tôi phải về kẻo vợ la, có ông thì bảo sức mấy mà dám la tôi … Vậy xin ông nào thử kể chuyện Vợ Tôi xem sao? " Chị Cúc yêu cầu...

- Đề nghị anh Đang mở màn kể trước rồi chúng tôi lần lượt kể sau. Anh Xuân lên tiếng.

-" Trong chúng ta ai cũng qua những giai đoạn thắm thiết trong nghĩa vợ chồng về niềm vui cũng như nỗi buồn trong cuộc sống... về các bà thỉnh thoảng nhiều ông hay than: Vợ tôi sao hay ghen quá trời, và cũng ghiền đi shopping. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng có ông cũng khổ vì "vợ giả"! Vợ giả, nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

* Nói về đồ giả

Vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Nhưng tôi hết lòng yêu thương trân quý vì tính tình nết na hiền thục, chăm lo gia đình con cái thật chu đáo. Nàng đẹp từ trong ra ngoài, khi nào cũng sạch sẽ thơm tho, nụ cười cỡi mở vị tha …Nàng một lòng hy sinh cho chồng con, đôi khi không nghĩ đến bản thân…Chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: "Em đẹp thì anh hảnh diện & hưởng chứ ai hưởng! ". Không ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn… Hết mũi thì tới: mắt, bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: "Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay! " Tôi không sờ mó mạnh tay được và không có cảm giác thân thiện mặn nồng…! Trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các cô bà khi trẻ sửa thấy rất đẹp, nhưng càng sửa nhiều về già càng mất tính đàn hồi mặt da chảy xệ, mắt sụp… Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá!

* Nói về ghen: "Ớt nào mà ớt chẳng cay! Gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng! …" Muốn tránh mảnh ghen thì đừng bao giờ khen bà nào hoặc cô nào đẹp trước mặt vợ, chỉ khen vợ mình thôi! Khi nào cũng cho vợ mình là số 1, cứ cho vợ uống nước đường thì dù mình có lầm lỡ gì, các bà bắt gặp cũng tha thứ cả ! Mặc dầu là việc lớn, cũng hóa thành bé! Chứ việc lầm lỗi nhỏ mà trương gân cổ ra cãi thì chuyện bé hóa thành to. Thật vậy bằng mọi cách nhỏ nhẹ xin lỗi, xoa dịu thì vui cửa vui nhà thôi ! Nếu có đi lang bang, vợ chỉ đoán mò bắt nộ thì phải chối phăng, lỡ ăn vụng thì phải chùi miệng cho sạch rồi ráng tu tỉnh sửa mình… Vì đi cho lắm, ai cũng không bằng vợ nhà đã một đời hy sinh cho chồng con, chịu nhiều bao trăm đắng ngàn cay, khổ nạn chung sức gánh vác. Vợ là cơm, bồ là phở. Ai ai suốt đời mà ngán cơm! Cho dù là cơm nguội cũng đở khi đói lòng trong tình trạng sạch túi. Phở ngon thật đó! nhưng có tiền mới có phở ăn. Phở có nóng sốt thơm ngon ăn một đôi ba lần mới ngon miệng, chứ ăn hoài cũng ngán lên tận đầu…Có nhiều cách ghen, ghen sao mà giữ được chồng trong sợi dây mỏng mềm mại không đứt, xiết từ từ… khiến chồng và mọi người phải tâm phục khẩu phục. Đừng nên hồ đồ làm chồng mất mặt, chạm tự ái quá đáng mà tránh xa luôn… Truyện Kiều mở ra một vấn đề Ghen của Hoạn Thư khiến chúng ta suy nghĩ… "Bề ngoài thơn thớt nói cười, Mà trong nham hiểm giết người không dao!…"


* Ghiền shopping: Nếu vợ ghiền shopping thì mỗi lần vợ đi, mình luôn luôn cùng đi theo, bà mua một, mình xúi mua hai, mua ba, mua cho con, cho cháu và vài người thân nữa, chất cho đầy xe… đi vài lần như vậy. Lần nào đi cũng đòi đi theo giúp em và phá tiền như vậy mình vừa được tiếng hào hoa và phá tiền. Thế là nghe rủ đi shopping là bà sợ luôn...

- "Các ông nói vậy mà không phải vậy... nào là cái nết đánh chết cái đẹp... Nhưng có mấy ai không bị sắc đẹp làm mờ mắt?!... Rồi phải thế này thế nọ...- Phải yêu thương chồng thật tình từ trái tim, nết na hiền thục, không ham địa vị, danh vọng, tiền bạc... Không sống buông thả thác loạn, lo vun xới gia đình hạnh phúc, phải chiều chồng lại khéo nuôi con, gánh vác giang sơn nhà chồng... không một tiếng than vãng mà phải chịu đựng. Lại nữa chồng chúa vợ tôi thường thấy trong các gia đình xa xưa, rồi vũ phu đánh đập, mắng nhiếc, ưc hiếp vợ, xem vợ như con sen... Nạn cờ bạc rượu chè phải vuốt mặt làm ngơ. Rồi phải đảm đang trong ngoài, tề gia nội trợ... Nghĩa là một người vợ tốt phải là người đàn bà ra ngoài xã hội phải nhanh nhẹn tháo vát, xinh đẹp vui tươi. Trong phòng khách phải là người lịch sự, ăn nói hòa nhã có khiếu thẩm mỹ. Trong bếp phải là bà nội trợ giỏi giang và trong phòng ngủ lại là người yêu tuyệt vời..."

"Chúng tôi đâu có đòi hỏi tuyệt đối thế này thế nọ, nhưng cần tấm lòng vị tha, lòng chung thủy và sự hy sinh của các bà cho chồng con càng nhiều càng tốt…Nàng biết xử thế không bỏ bê gia đình chạy theo thói hư tật xấu, đua đòi chạy theo kim tiền, đàm đúm mà quên bổn phận làm vợ, làm mẹ. Cần nhất là phải chia sẻ vui buồn với chồng con. Dù trong mọi trường hợp xấu xa nhất, phải ở bên cạnh chồng an ủi, cổ động để cùng nhau dắt tay nhau tiến bước vượt qua mọi khó khăn chông gai mà xây dựng hạnh phúc gia đình ngày càng tốt đẹp hơn.. Đừng hở một tiếng là đòi ly dị và xem chồng như một đứa trẻ, khiến chồng mất hết tự do mà bị tự ti mặc cả làm xấu mặt với bạn bè thân thuộc … Mặc dầu thời gian có nhuộm lên mái tóc, nhưng khi nào người vợ cũng tươi cười gọn gàng tươm tất, chăm sóc sức khỏe, và là mâm cơm mới nấu nóng sốt với nhiều món ngon lành thay đổi hàng ngày để sẳn sàng phục vụ chồng con…

Tất cả chị em chúng tôi nhao nhao lên "Các ông muốn vậy thì trước nhất các ông giữ đúng tiêu chuẩn làm chồng của chúng tôi đi nhé!..."

Vợ tôi nhỏng nhẻo lại hiền ngoan,
Nội trợ tề gia thật vẹn toàn.
Tuổi hạc dù cao tình thắm thiết,
Văn thơ vẫn đậm chữ nồng nàn.
Nét xuân phơi phới nguồn lai láng,
Lời nói thanh tao nghĩa rõ ràng.
Bè bạn thân quen lòng cảm mến,
Ba sinh duyên nợ nguyện theo nàng…


NGUYỄN NINH THUẬN

Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.