Hôm nay,  

Thương Tiếc!

17/11/201300:00:00(Xem: 9780)
Nguyễn Ninh Thuận
(Thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến cháu Nguyễn Phương Anh.)

Reng!Reng! Reng ! Tiếng chuông ngoài cửa nhà Chi reo lên liên hồi trong một buổi chiều Chủ Nhật buồn, nắng nhạt màu, bóng tối dần dần lan rộng… Tâm chờ đợi một phút thì khuôn mặt Chi hiện ra sau khung cửa mới mở ra và reo to…

- Tâm đi đâu mà mặt mày buồn bã bí xị và ghé chơi nhà Chi tối thế?!

- Buồn quá Chi ơi! Hôm qua Thứ Bảy, Tâm đã ghé nhà quàng thắp hương cho đứa cháu gái kêu ông xã Tâm bằng chú mới ra đi vĩnh viễn! Chiều nay Chủ Nhật là lễ an táng cháu, Tâm mới tiển cháu ra nghĩa trang, khóc thầm và đến nhà Chi đây!

- Cháu bệnh sao mà chết thế?

- Cháu gái mới hơn 40 tuổi mà đã ra đi để lại bé gái còn nhỏ dại, ngây thơ với bà ngoại già hơn 80 tuổi! Đúng là tre già khóc măng mọc với câu ca " Lá Xanh rụng xuống, lá Vàng trên cây! ". Tâm nghe đâu hàng năm cháu nó vẫn đi khám phụ khoa, truy tầm ung thư đều đặn... Thế mà đùng một cái, mấy tháng trước Bác sĩ khám phá cháu nó có một bướu ác tính nên đã tiến hành cắt bỏ và làm hóa trị cấp thời! Nhưng rõ khổ, trời kêu ai nấy dạ! Cháu là một trong trăm ngàn trường hợp mà khoa học, y khoa phải bó tay. Sau khi giải phẩu cắt bỏ, bệnh trạng chạy lung tung như hỏa tiển và chỉ trong vòng vài tháng cháu nó nằm liệt giường liệt chiếu, không ăn uống gì và rồi kiệt sức cho đến khi mất! Rất tiếc là gia đình bác cháu dấu nhẹm chuyện này không cho bà con thân thuộc biết sớm để chung sức tìm những phương thuốc ngoại khoa để chữa trị!...Qua đây chúng ta nên có một cách nhìn khác là nếu bị bệnh nan y thì cho người thân, bạn hữu biết để may ra ai có biết phương thuốc gì có thể đẩy lui con bệnh vô phương cứu chữa bằng Tây Y, nhưng " còn nước thì còn tát! " thì may ra!... Cách đây một tháng, thấy trường hợp cháu nó xấu đi nên gia đình mới cho tin ra. Con gái Tâm mang toa thuốc gởi chị nó dùng, may ra còn kịp, vì có bệnh thì vái tứ phương biết đâu gặp thầy gặp thuốc mà lành… Số là mẹ chồng con gái Tâm cách đây hơn 10 năm cũng bị ung thư và đã uống thuốc ngoại khoa nên bệnh tình không lan ra và ổn định cho đến ngày hôm nay. Thế mà cháu gái dùng thuốc trễ quá nên đã ra đi, bỏ lại bao buồn rầu, thương tiếc cho đại gia đình. Tâm nhìn tấm ảnh cháu trẻ trung tươi cười lung linh dưới ánh nến bập bùng sau bàn thờ nghi ngút khói hương mà không khỏi ngậm ngùi....

- Chi xin chia sẻ nỗi buồn với chị! Thôi chị đừng buồn nữa, sống chết có số đó chị! Chết trước mồ yên mả đẹp. Cali. mình như cái án treo, đùng một cái động đất to lớn thì chúng mình không biết sao đây! Có ai thương tiếc lo toan cho không?!...

- Tâm nhớ không lầm Nguyễn Công Trứ có những câu thơ: " Thoạt sinh ra thì đã khóc chóe, Trần có vui sao chẳng cười khì!? Khi hỷ nộ, khi ái ố, lúc từ bi…." Mấy người bạn già của Tâm mấy lâu nay rơi rụng từ từ… Người mạnh khỏe nghe đâu bệnh này bệnh khác, rồi thì bán thân bất toại tùm lum… chán sự đời ghê đi!!!

- Chị Tâm có đọc tin con gái cô Thanh Tâm dạy Đồng Khánh mới hơn 40 tuổi cũng ra đi đột ngột để lại 3 đứa con dại thật tội nghiệp hết sức!

- Tâm có nhận email của các bạn Đồng Khánh cho tin, nhưng cô Tâm ở trên San Jose nên Tâm không thể lên chia buồn với gia đình Cô được! Tâm chỉ gởi email chia buồn với cô thôi! Người lớn tuổi, già cả lụm khụm, đau ốm bệnh tật triền miên, nằm một chỗ khổ chính bản thân mình và vì chữ hiếu con cháu phải phải săn sóc… Các cụ ra đi tuy là thương mến buồn đau, nhưng đó cũng là một cách giải thoát cho chính bản thân các cụ và gia đình… Nhưng các người trẻ tuổi có con cái còn nhỏ dại mà sớm ra đi cũng thật tội nghiệp cho gia đình & người phối ngẩu!

- Đếm đầu ngón tay, một số đàn bà bê tha ích kỷ chỉ biết sung sướng cho bản thân mình khi có đối tượng phối ngẩu mới, ghen hờn với quá khứ của vợ, nên họ phải đem con bỏ chợ khi chồng chết! Chứ đa số phận đàn bà chúng mình nếu chồng chết sớm, tay mềm chân yếu không lo được cho cuộc sống tốt đẹp hơn về mọi vấn đề trong xã hội… Nên sau này có bước thêm bước nữa cũng nghĩ đến cuộc sống, hạnh phúc của con cái nên mạnh dạn bước tới… Ca dao chúng ta có câu " mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá chợ đình ".Trong một gia đình, người đàn bà là phần chủ chốt trong mọi sinh hoạt của tổ ấm như cơm gạo, tiền bạc… Thật tội nghiệp cho những đứa trẻ sớm mất mẹ, rồi cuộc sống sẽ ra sao đây khi ba chúng lập gia đình mới vì " Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng!"

- Tâm thấy câu ca dao, tục ngữ đó Chi đọc ra cũng có ngoại lệ đó bồ! Cũng vì thế mà Tâm rất mến mộ P.A! Cháu nó theo gia đình vượt biên khi còn rất nhỏ, nên đâu có thấm nhuần các câu ca dao, tục ngữ của Việt Nam nhiều… Nhưng cháu nó được sống trong một gia đình Nho giáo với bố mẹ rất nhân từ theo lý thuyết đạo Phật, nên nhiều ít cũng có ảnh hưởng của sự giáo huấn của đấng sinh thành… Hơn nữa " Cha mẹ sinh con, Trời sinh tánh ". Trời ban cho cháu bản tánh vui vẻ hiền lương với tất cả mọi người. Cháu học xong Đại học ra trường đi làm và phải lòng một người Mỹ lớn tuổi hơn cháu đã gãy đỗ gia đình và có hai đứa con gái 6,7 tuổi. Ba mẹ cháu không mặn mà lắm, nhưng " Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên " nên đã vui vẻ bằng lòng và đám cưới tưng bừng của cháu P.A xảy ra… Trong những dịp giỗ chạp, sinh nhật trong đại gia đình họ Nguyễn, thấy P.A chăm sóc, đút cơm, vỗ về hai đứa con chồng một cách chu đáo như con ruột làm mọi người thầm tấm tắc khen ngợi tấm lòng rộng mở của người mẹ trẻ kế thật hiếm có trên đời này! Theo năm tháng đùm bọc dạy dỗ của Mẹ Hiền Yêu Dấu hai con chồng nay đã học hành thành tài và lập gia đình hẳn hoi. Tại Mỹ tình người vốn khan hiếm, P.A là một hạt ngọc hiếm quý, một bông hoa ngát hương mùi thơm dịu hiền làm ngây ngất lòng người trong cõi ô trọc này!

Tâm nhìn con gái P.A hơn 12 tuổi trong tấm áo tang, mắt sưng đỏ do khóc thương mẹ hiền vắn số, đang lăn xăn chạy tới chạy lui theo lời chỉ dạy của người lớn là thắp hương, bái lạy tạ ơn bà con, quan khách… Tâm cảm thấy xót xa cho thân phận đứa cháu gái nhỏ sớm mồ côi mẹ mai này sẽ ra sao khi ba cháu sẽ bước đi bước nữa?!…Tâm khấn vái với P.A sẽ phò hộ cho cháu có cuộc sống an lành, nếu sau này có mẹ kế sẽ gặp người hiền đức như P.A!

- Gieo gió sẽ gặp bão! Trồng cây lành sẽ có trái ngọt! Tâm đừng lo buồn nữa… Chi hy vọng Cháu Bé sẽ hưởng phúc đức của mẹ để lại và cuộc sống tốt đẹp sẽ tiếp diễn…

- Không biết cuộc sống sắp tới sẽ ra sao, nhưng nhìn bạn bè thân hữu của P.A đến tiễn cháu ra đi rất đông, vài ba trăm khách Mỹ chen chúc nhau ngồi trong phòng đặt quan tài (phải kê thêm ghế ) trong không khí tưởng niệm u buồn đủ nói lên tình cảm của họ đối với người quá cố rất thắm thiết biết bao! "Cọp chết để da, người ta chết để tiếng". Người ta ai cũng một lần ra đi, ra đi mà ai ai cũng thương tiếc mới là điều đáng nói…

Sau nghi lễ cúng bái, thân nhân đến nhìn mặt P.A lần cuối… Nắp quan tài đậy lại, thủ tục chuyển ra nghĩa trang bắt đầu… Hàng chục vòng hoa phúng điếu chuyển đi trước… Hai hàng thân nhân bưng di ảnh, hoa… dẫn đầu rồi thì xe quan tài theo sau. Một đoàn quan khách dài đi trong lặng lẽ nối nuôi ra nghĩa trang để đưa tiễn một thân xác lạnh ngắt, nhưng tâm hồn cao đẹp về miền đất lạnh. Ai ai cũng muốn bỏ xuống mộ huyệt người quá cố một bông hoa đẹp như một lời chào ly biệt người Tốt đã ra đi…

Chia sẻ với Chi đã nhiều, trời cũng đã tối om rồi! Tâm ra về nhé! Hẹn gặp bạn hiền sau…!

Tam Thuan Nguyen

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
đa đảng, cho bầu và ứng cử tự do thì sẽ thấy kết quả ... đắc cử trên 80% hay gần 100% sẽ không bao giờ có được tại các quốc gia Âu Mỹ, trừ cộng sản và các nước độc tài đảng trị.
Các Thị Trưởng, các Giám Sát Viên và các chánh án đã đến dự tiệc và nghe PTT thuyết trình. Bs Võ Đình Hữu đã tham dự và nói chuyện với DB Ed Royce
Thứ Bảy, ngày 14 tháng Mười từ 7:30 PM đến 10:30 PM. Câu-Lạc-Bộ Văn-Nghệ Viện Việt-Học -Hân hạnh giới thiệu đêm nhạc tháng Mười
internet - không phải được phát minh ở phương Đông nhưng vẫn rất được chúng ta hoan nghênh và đang làm thay đổi xã hội phương Đông
Khi Ngáo đi ngang một ngôi chùa, thấy người ta đang đúc tượng Phật, bèn bỏ tất cả tiền vào lò đúc vì nghe bồn đạo nói cúng tiền đúc Phật là hình thức cho Phật vay, sau nầy rất có lời
Tôi vừa hoan hỷ, vừa xúc động khi nhận được thư thông báo về đại nguyện xuất gia của anh Trần Duy Phô.
Tiếng súng đã im lặng trên chiến trường Việt Nam hơn bốn mươi năm rồi, bao nhiêu vành khăn tang đã phai mờ theo dĩ vãng. Mọi tâm tư năm xưa tưởng đâu đã gói trọn vào tận đáy lòng trái đất, nào ngờ những chuyện hãi hùng bất chợt làm tôi khó ngủ giữa đêm khuya, hình ảnh cái đêm pháo nổ huyện Đam Rong năm 1969, như hiển hiện rõ trong trí nhớ tôi đêm nay tưởng chừng như chuyện mới xảy ra ngày hơm qua.
Trong tương lai, quốc gia nào làm chủ nguồn đất hiếm sẽ làm bá chủ về mặt công nghiệp kỹ thuật cao cấp trong nhiều lãnh vực.
Đa số vùng quê ở miền tây Nam phần thường có ao nuôi cá tra (có nơi gọi là “cá vồ”) và cầu cá sau nhà. Cầu cá giải quyết nhiều vấn đề cho người dân quê nhưng đối với tôi sống ở thành thị từ nhỏ nên thấy không thấy thích kiểu cầu tiêu này vậy mà tôi bị đi cầu cá hơn một năm khi bị bắt ở trại tù vượt biển Bà Bèo.
Tuần qua, cả nước Mỹ, hay chính xác hơn, cả thế giới chấn động về tin một anh khùng vác súng bắn loạn đả vào đám đông, giết gần 60 mạng, bị thương hơn 500 người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.