Hôm nay,  

Ngẫm Nghĩ Cứu Trợ

30/11/201300:00:00(Xem: 6535)
Ngày 8-11-2013, cơn bão Haiyan là cơn bão nhiệt đới với sức gió kinh hoàng 320km/h, đã tàn phá miền trung Philippines tan tành, gây thiệt hại về nhân mạng và tiền của rất khủng khiếp, khiến quốc gia này cần hàng tỉ đô la để khắc phục sau cơn bão hãi hùng!

Tổng thống Benigno Aquino, liền sau đó đến thăm một số khu vực bị ảnh hưởng bão nặng nhất. Ông phát biểu trong sự đau đớn: “ưu tiên của chính phủ là phân phối vật phẩm cứu trợ và thuốc men đến các nạn nhân, và khôi phục lại hệ thống điện và thông tin liên lạc tại các khu vực bị tàn phá nặng nề”. Sau đấy, Đài Voa đã cho biết cơn bão Haiyan ở Philippines, số người tử vong có thể lên tới 10.000 người. Đến ngày 19-11-2013, Hội đồng quốc gia xử lý và giảm thiểu nguy cơ thiên tai của Philippines chính thức công bố: bão Haiyan đã gây thiệt mạng 3.892 người, 1.602 người bị mất tích và gây cho 18.267 người bị thương.

Cả thế giới bàng hoàng lẫn xót xa cho dân Philippines bị thiên tai trầm trọng bởi bão Haiyan. Ngày 11-11-2013, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel đã điều động tàu sân bay USS George Washington với đông đảo quân nhân tới Philippines lo việc cứu trợ. Chính phủ Hòa Kỳ còn cho biết sẽ cấp 20 triệu USD để cứu trợ nhân đạo, khắc phục khó khăn sau siêu bão Haiyan. Cùng ngày, Thủ tướng Anh David Cameron thông báo sẽ điều tàu khu trục HMS Daring và máy bay vận tải C-17 của Không quân Hoàng gia tới Philippines để cứu trợ. Đồng thời, nước Anh cũng sẽ cứu trợ cho Philippines 10 triệu bảng Anh (khoảng 15,86 triệu USD) để khắc phục hậu quả thiên tai. Thủ tướng Đức Angela Merkel, tuyên bố chính phủ Đức viện trợ khẩn cấp 500.000 Euro cho Philippines. Ngày 11-11-2013, Tổng Thư ký Liên hợp quốc Ban Ki Moon phát biểu trước báo giới đã quyết định chi khẩn cấp 25 triệu USD, để trợ giúp các nạn nhân của siêu bão Haiyan ở Philippines.

Ngoài ra, Nhật Bản cứu trợ 10 triệu USD và cử 25 nhân viên y tế đến giúp các nạn nhân, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập thống nhất đã tuyên bố sẽ cứu trợ trị giá 10 triệu USD. Úc cứu trợ 10 triệu USD, Ủy hội Châu Âu cho biết sẽ dành 4 triệu USD để cứu trợ.... Trong khi ấy, Tàu Cộng là cường quốc chỉ cứu trợ trị giá 100 ngàn USD, bị chỉ trích dữ đội, Tàu Cộng gửi thêm tổng cộng 10 triệu nhân dân tệ (1,64 triệu USD) bằng hàng cứu trợ?

Nhìn chung, cơn bão Haiyan tại Philippines rất đáng được cứu trợ, nên các báo đài suốt mấy tuần qua liên tục đăng tải và nhắc nhở lòng hảo tâm của mọi người hãy cứu giúp người dân Philippines vừa bị cơn bão Haiyan gây cảnh màn trời chiếu đất, tôi hoan hô và cảm kích tất cả những tấm lòng nhân đạo này.

Ngẫm nghĩ về việc thiên tai, bão lụt miền Trung Việt Nam cũng đớn đau không kém.

- Báo Mới. com viết: “Tính đến 6 giờ sáng nay 16/11, miền Trung đã di dời hơn 7.200 hộ dân, gần 26.000 nhân khẩu ở 18 huyện, thị từ các vùng ven biển không an toàn, có nguy cơ lũ quét, sạt lở đất, trũng thấp, bị ngập sâu của 5 tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa. Trong đó, Quảng Ngãi di dời 1.679 hộ/5.874 người thuộc 13 huyện, thị; Quảng Nam di dời hơn 3.213 hộ/10.959 người ở Đại Lộc, Duy Xuyên; Phú Yên di dời 717 hộ/2.235 người ở thị xã Sông Cầu; Khánh Hòa di dời 1.645 hộ/5.610 người ở 3 huyện thị, và 1.273 người...”.

- Báo VN Epress viết: “Thứ ba, 19-11-2013, đã có 41 người chết, 10 chiếc cầu bị cuốn phăng, hai quả núi lớn đổ ập xuống đường khiến giao thông tê liệt, hàng trăm ngàn ngôi nhà chìm trong nước...”.

- Báo Lao Động viết ngày 16-11-2013, với tít lớn: “Miền Trung: Kinh hoàng chạy lũ trong đêm”. Nội dung ghi: “Mưa lớn kéo dài từ đêm 14 đến sáng 16 tháng 11 đã nhấn chìm miền Trung trong biển lũ. Nước các sông lớn từ Thừa Thiên-Huế đến Phú Yên dâng cao, vượt báo động 3. Nhiều nơi đã vượt đỉnh lũ năm 2009. Hàng chục ngàn dân ở các địa phương đã phải trắng đêm chạy lũ. Đến sáng nay 16/11, hàng ngàn người khác vẫn còn chới với trên nóc nhà, bị cô lập, phải kêu cứu....”


Khi tôi đọc đến đây, cảm thấy vô cùng ngậm ngùi lẫn xót xa, vì sao ít thấy (có thể chưa thấy) các báo đài Việt ngữ kêu gọi cứu trợ đồng bào mình tại quê nhà đang ngặt nghèo khốn đốn vì thiên tai gây nên, mà các các báo đài chỉ thông báo tại quê nhà bị bão lụt mà thôi. Và cũng chưa thấy cá nhân hay hội đoàn nào đứng ra quyên góp tiền để cứu trợ bão lụt miền Trung VN?!

Tôi không biết tỏ bày nỗi xót xa này với ai, nên gọi điện thoại người chị họ ở California, thổ lộ nỗi niềm u uất của mình. Sau khi nghe tiếng thở dài não nuột, chị ấy lại kể: {Cuối tháng 3 năm 1975, đoàn người di tản từ Pleiku về Tuy Hòa trong đó có gia đình chị, trên đoạn đường di tản bị Bộ đội pháo kích và chận đánh liên miên vì đồng bào cùng di tản với quân đội Quốc gia, đồng bào bị thương bị chết vố số! Khi đến gần quận Sơn Hòa một trận đụng độ khốc liệt nữa, gia đình chị chạy trốn bị lạc loài lẻ loi giữa rừng núi âm u, khi lặn lội đến được thôn Chỉ Tháng gần quận Sơn Hòa, thì ba đứa con của chị, hai cháu lớn là đứa con gái 5 tuổi, đứa con trai 3 tuổi bị ngất xỉu vì bị đói khát, riêng đứa cháu mới sinh 3 tháng nhờ còn bú nên còn tươi tỉnh. Dân làng đã đem nước cho uống và đem cơm cháo, khoai mì đã luộc chín cho ăn, có một bà cụ lo lắng và nhắc nhở chị: “Mấy đứa nhỏ này bị đói khát trông tội nghiệp quá, nhưng cô cho ăn ít ít thôi chứ bị bội thực đấy!” Khi gia đình chị từ giã bà con để tiếp tục lên đường, thì nhiều người còn ân cần gói đồ ăn đưa cho chị đem theo để cho các cháu có ăn mà sống. Nhớ đến Lời Gia Huấn của nhà văn hóa Nguyễn Trãi: “Miếng khi đói gói khi no. Của tuy tơ tóc nghĩa so nghìn trùng”, anh chị ghi tận đáy lòng những tấm lòng chứa chan ân tình đậm đà này.

Năm 2009, sau bao năm đến Mỹ làm lụng dành dụm, anh chị đem về Việt Nam 3.000 đô la đổi ra tiền VN khoảng 50 triệu, mướn xe đến huyện Sơn Hòa, mong gặp lại những người khi xưa đã sinh sống tại một làng nghèo nơi heo hút núi mà giàu lòng nhân nghĩa, để tặng chút quà mọn này. Nhưng than ôi! Khi anh chị đến tại Ủy ban hành chánh xã xin phép được gặp tất cả bà con trong làng để phân phối số tiền 50 triệu VN cho bà con, thì các vị trong Ủy ban hành chánh xã bảo đưa tất cả số tiền ấy để họ sẽ đại diện phát cho nhân dân, anh chị không đồng ý, chỉ xin được đưa tận tay bà con và được có đôi lời cảm ơn lòng nghĩa hiệp của bà con đã tận tình giúp đỡ gia đình mình. Lời qua tiếng lại, có vị trong Ủy ban xã lại hỏi anh chị đang ở cơ quan nào, khi xưa làm gì, để họ họp kín rồi sẽ quyết định. Sợ quá! Anh Sáu (chồng người chị họ tôi) nói với họ xin phép đi tìm quán cơm ăn trưa chừng 30 phút sẽ trở lại, khi ra khỏi Ủy ban hành chánh xã, anh Sáu bảo tài xế chạy nhanh trở về thành phố Tuy Hòa, để tránh gặp rắc rối bởi Ủy ban hành chánh xã. Cuối cùng số tiền 50 triệu VN, đem cho riêng từng người tại “Nhà Cứu Bần” ở tại số 3, thành phố Tuy Hòa và giúp một ít tiền cho một trường học gần đó bị hư hại.

Tôi vẫn chưa hết bứt rứt trong lòng, lại gọi điện thoại một người bạn là Lý Tự Trọng, để bày tỏ cái tâm tư đang băn khoăn của mình, sau một phút ngập ngừng vì suy nghĩ, bạn tôi lại bảo: “mình góp tiền cứu trợ bão lụt miền Trung, nhưng nếu góp được 10 đồng, mà chỉ đến tay người bị nạn thiên tai 1 đồng, thì ai cũng chán nản, vì vậy mà các báo đài không kêu gọi đồng bào mình cứu trợ miền Trung Việt Nam bị bão lụt chăng?!”

Trời ơi, tục ngữ nước mình có câu: “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”, câu tục ngữ này không còn đúng nữa sao? Chúng ta đành ngậm ngùi (tôi không dám dùng chữ trơ tráo) nhìn đồng bào mình đói rét, chết chóc, không có một chút an ủi nào sao?! Nếu ai có cao kiến, tôi xin cúi đầu nghe lời mách nước?!.

Mong thay!!!

Ngày 28-11-2013

Nguyễn Lộc Yên

Ý kiến bạn đọc
02/12/201308:00:00
Khách
Tôi cũng có cùng suy nghĩ với bạn về việc kêu gọi cứu trợ nạn nhân ở Philippines trong khi hoàn toàn lơ là đến các nạn nhân bão lụt miền Trung trên quê hương mình. Mới đây, các cơ quan truyền thông hải ngoại đã loan tin số tiền đóng góp được đã lên đến gần 1 triệu dollars cho nạn nhân Phillipines! Nhìn vào thành quả đóng góp đó, tôi không biết nên vui hay nên buồn đây? Đành rằng Phillipines đã bị thiệt hại nặng nề và người dân ở vùng ảnh hưởng rất xứng đáng để được giúp đỡ, nhưng một mình chính phủ Mỹ vẫn có thể làm được chuyện ấy một cách hiệu quả và đầy đủ, đó là chưa tính đến những đóng góp của chính phủ các nước khác, cũng như đóng góp của các cơ quan thiện nguyện và tư nhận từ nhiều nơi trên quả địa cầu. Nhưng còn nạn nhân bão lụt ở VN, cũng là nạn nhân của cơn bão lịch sử Haiyan thì sao? Họ âm thầm bị bỏ quên và sự giúp đỡ dành cho họ hầu hết chỉ đến từ người dân và chính phủ trong nước. Thế giới đã không nhắc đến họ, và xót xa hơn nữa, người Việt hải ngoại đã quay lưng lại với họ!! Tình "đồng bào" là thế sao?!
Cứ đổ thừa rằng tại có thể sự giúp đỡ của mình không đến tay nạn nhận một cách trọn vẹn để không giúp đỡ chỉ là một ngụy biện. Nếu bạn bỏ ra 1 dollar để giúp và biết rằng chỉ 10 cents đến tay nạn nhân, ít ra thì nạn nhân cũng nhận được 10 cents. Còn ngoảnh đầu quay lưng, như rất nhiều người Việt hải ngoại, với sự tiếp tay của các cơ quan truyền thông hải ngoại, đang làm, thì điều chắc chắn sẽ xảy ra là nạn nhân ở miền Trung sẽ chỉ có đôi bàn tay trắng!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tờ New York Times dẫn lời một giáo sư đại học Berkeley về giáo dục và chính sách công là Bruce Fuller phát biểu rằng, "Newsom đã làm trước tổng thống Biden ba năm nếu nói về chính sách giúp đỡ các gia đình. Bất cứ những phụ huynh hay người ông bà nào ủng hộ việc bãi nhiệm là đang bỏ phiếu chống lại quyền lợi của chính họ". Hay có thể nói thêm rằng, họ đang chống lại những chính sách an sinh và y tế mà họ đang được thụ hưởng, những sự đầu tư vào giáo dục, vào công ăn việc làm cho chính con cái họ.
Bỉnh bút Thái Thanh (Tạp Chí Luật Khoa) kết luận: “ Trong đại dịch lần này hay các đợt khủng hoảng không thể biết trước trong tương lai, tôn giáo có thể trở thành một bàn tay vững chắc để trợ giúp, nâng đỡ tinh thần của người dân. Và điều đó chỉ thành hiện thực khi nhà nước tháo bỏ các chính sách kiểm soát khắc nghiệt dành cho các tổ chức tôn giáo.” Tôi thì (trộm) nghĩ khác, bi quan hơn thế: “Điều đó chỉ thành hiện thực” khi chế độ hiện hành ngưng hiện hữu. Đảng tắt thở thì cuộc đời mới thở (NCT).
Sau khi các nước ngoài rút quân ra khỏi Afghanistan, lực lượng Hồi giáo cực đoan Taliban đã lên nắm quyền. Ngay trong lễ mừng chiến thắng, Taliban lo ráo riết chuẩn bị thành lập chính phủ và thành phần các nhân vật tham gia có thể được công bố trong thời gian tới. Nhưng có nhiều suy đoán cho là trong nội các mới nữ giời sẽ có ít và nắm giử các chức vụ khiêm nhường, điều chắc chắn đặc biệt nhất là những người đã phục vụ trong chế độ củ sẽ không còn được trọng dụng. Nhưng vụ đánh bom tại phi trường Kabul hôm 26/8 khiến cho ít nhất 180 người thiệt mạng, trong đó có 13 binh sĩ Mỹ cho thấy một sự thật khác hẳn: Tổ chức "Nhà nước Hồi giáo" (IS) chủ động khủng bố và đã lên tiếng nhận trách nhiệm. Mỹ đã đáp trả bằng các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái ở tỉnh Nangarhar, miền đông Afghanistan, và kết quả là nhà lảnh đạo IS trong "Tỉnh Khorasan" (IS-K) đã bị giết.
TÓM TẮT Thị trường hữu hiệu vì tổng hợp mọi quyết định trong xã hội để đạt đến mức giá chung phù hợp nhất với các dữ kiện đang có (efficient market theory.) Ngược lại nếu giá cả do nhà nước đơn phương quyết định sẽ sai lệch. Giá cả trong thị trường, giống như bãi đấu thầu, không phải lúc nào cũng hợp lý do mỗi người dự đoán giá sẽ còn tăng hay giảm. Tâm lý hùa theo đám đông và tên khờ cuối cùng (Last Fool Theory) rất tai hại trong Kinh Tế Hành Vi (Behavioral Economics) Kinh Tế Phức Tạp (Complexity Economics) tìm hiểu những tác động từ bên ngoài như đại dịch, chiến tranh, phát minh…lên nền kinh tế.
Trước những nghi ngại “Hoa Kỳ có còn là đồng minh đáng tin cậy hay không?” thì chúng ta có thể khẳng định rằng Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào trong khối tự do đều vẫn là những người bạn đồng hành tốt trong hành trình đi tìm tự do và canh tân đất nước, miễn là chúng ta không quên những bài học đã nêu để phát huy tiềm năng của chính mình, bảo vệ quyền lợi quốc gia, và đạt tới mục tiêu tự do, ấm no, hạnh phúc cho dân tộc.
Bằng chứng: ”Sự bùng phát mạnh của làn sóng Covid-19 lần thứ tư cùng với các đợt giãn cách liên tiếp khiến hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp (DN) bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt là các địa phương phía Nam. Theo Hệ thống thông tin đăng ký doanh nghiệp quốc gia, Cục Quản lý đăng ký kinh doanh, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường trong 8/2021 là 85,5 nghìn doanh nghiệp, tăng 24,2% so với cùng kỳ năm 2020.
Mặc dù rõ ràng là Hoa Kỳ có thể điều hành công việc ra khỏi Afghanistan tốt đẹp hơn, nhưng thảm kịch xảy ra vào tháng này đã kéo dài trong 20 năm. Ngay từ đầu, Mỹ và các đồng minh đã chấp nhận - và không bao giờ xem lại - một chiến lược xây dựng nhà nước từ trên xuống dưới luôn được xem là thất bại như do định mệnh đã an bài. Hoa Kỳ đã xâm chiếm Afghanistan 20 năm trước với hy vọng tái thiết đất nước, nay đã trở thành một tai họa cho thế giới và chính người dân của họ. Trước đợt tăng quân năm 2009, Tướng Stanley McChrystal giải thích, mục tiêu là “chính phủ Afghanistan kiểm soát toàn vẹn lãnh thổ để hỗ trợ ổn định khu vực và ngăn chặn việc sử dụng này cho chủ nghĩa khủng bố quốc tế.“ Hiện nay, với việc thiệt mạng hơn 100.000 và thất thoát khoảng 2 nghìn tỷ đô la, tất cả nước Mỹ phải thể hiện cho nỗ lực của mình là cảnh của một cuộc tranh giành tuyệt vọng để chạy ra khỏi đất nước trong tháng này - một sự sụp đổ nhục nhã gợi nhớ đến sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975. Điều sai lầ
Gặp gỡ và nói chuyện nhiều với những người thông dịch viên Afghanistan, tôi mới hiểu thêm rất nhiều về dân tộc họ và biết rằng chính phủ Afghanistan là một chính phủ tham nhũng lan tràn từ cấp thấp cho đến cấp cao, mức độ nào họ cũng có thể ăn hối lộ được, chỉ có người dân thấp cổ bé miệng là khổ. Người Mỹ biết rất rõ nhưng vẫn không làm gì hết. Bản thân chúng tôi khi ra vào đất nước này, cũng phải đóng cho những nhân viên hải quan đủ thứ tiền, mà phải bằng tiền đô la Mỹ, mệnh giá 100 đồng mới tinh, cũ hoặc dính 1 vết mực, họ không nhận và không chịu ký giấy và đóng mộc. Nói để thấy rằng chúng ta, người Mỹ, hy sinh tiền bạc, xương máu cho họ, thật không đáng chút nào. Rút ra khỏi đất nước này là đúng và là một việc phải làm ngay.
Cứ tới cuối tuần, dân Tây réo nhau xuống đường biểu tình chống chương trình chích ngừa dịch vũ hán và, tiếp theo, chống biện pháp kiểm soát có chích hay không bằng «thông hành y tế» (pass-sanitaire), tờ giấy có dấu hiệu đã chích ngừa của Cơ quan Bảo hiểm sức khỏe cấp qua Cơ quan tổ chức chích hoặc y sĩ gia đình hay dược sĩ.
Đầu năm 70, bạn đồng minh Huê kỳ quyết định bỏ rơi VNCH, không thực hiện cam kết rút quân, Việt-nam hóa chiến tranh, mặc nhiên giao Miền nam cho Hà nội. Ngày 30/04/75, quân Bắt Việt tiến vào Sài gòn, ngỡ ngàng. Dân chúng hoảng loạn bỏ chạy. Nhưng 14 năm sau thất bại nhục nhã ở Việt nam, bức tường Bá-linh bổng sụp đổ, kéo theo cộng sản Liên xô xuống hố, giúp Huê kỳ kết thúc cuộc chiến tranh lạnh làm kẻ chiến thắng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.