Hôm nay,  

Chị Em Sinh Đôi

01/12/201300:00:00(Xem: 9753)
Trước ngày 30- 4-75 chị của Hùng tên Mỹ có chồng là Hải Quân đang làm hạm trưởng lái tàu đưa cả gia đình chị sang đảo Guam rồi sau đó đi Mỹ.

Gia đình chị Lệ, em sinh đôi với chị Mỹ từ chối đi vì chồng chị, Đại úy Dù đang còn kẹt ở miền Trung khói lửa…

Cuộc đời hai bà chị sinh đôi của Hùng là hai thái cực dù hai chị rất đẹp, chồng đều là sĩ quan…

Từ khi lấy chồng, chị Mỹ sung sướng nhàn hạ, thỉnh thoảng chồng chị theo tàu ra nước ngoài mang bao quà cáp vế cho vợ con. Trái lại chị Lệ, như cái tên đầy nước mắt, chị dõi mắt theo bước chân hành quân của chồng ngày đêm trong bốn vùng chiến thuật với bao bất trắc rình rập...Dù là Đại úy, chỉ huy một đại hội thiện chiến của QLVNCH, nhưng là lính tác chiến nên phải lội suối băng rừng, đứng trước đầu tên mũi đạn đối diện trực tiếp với quân thù bảo vệ thôn xóm. Lâu lắm chồng chị Lệ mới có vài ngày phép về thăm gia đình vợ con… Ngày vui qua mau, rồi anh lại từ biệt vợ con ra đi bảo vệ tổ quốc đất nước…. Anh đi đánh giặc để lại gánh nặng gia đình con cái cho chị Lệ quán xuyến lo lắng một mình. Một cảnh hai quê với đồng lương lính chia ra hai phần, nên chị Lệ cũng phải buôn bán thêm để cho cuộc sống gia đình sung túc hơn. Cuộc sống chị Lệ cứ lặng lẽ trôi qua theo năm tháng buồn lo cho vận nước…Cho đến khi một biến cố quan trọng ụp lên đất nước Việt Nam trong tháng 4 đen với những cuộc rút quân của QLVNCH do các cấp lảnh đạo ban lệnh ra…Miền đất tự do mất dần vào tay Cộng Sản theo bàn cờ quốc tế!... Dân tình nhốn nháo và bắt đầu tìm các phương tiện để trốn chạy Cộng sản. Vợ chồng chị Mỹ báo tin cho chị Lệ ra đi, nhưng chị Lệ từ chối hảo ý tốt của em ở lại chờ chồng đang bị kẹt ở Miền Trung khói lửa…. Chị Lệ một nách bốn con ở lại chờ chồng. Cuộc chiến tàn, chồng chị Lệ với bao gian khổ khó khăn đã chạy về đoàn tụ với gia đình. Khi đó vượt biên khó khăn với gia đình chị Lệ vì tiền bạc không dư giả gì! Tưởng rằng dù sống trong nghèo khổ, nhưng vợ chồng chị Lệ được sống bên nhau với tay làm hàm nhai nuôi nấng con cái…Nhưng được mấy ngày, thì anh rễ phải khăn gói đi tù 6,7 năm mới trở về trong đau ốm bệnh tật, rồi nhắm mắt buông xuôi. Gánh nặng nuôi chồng chưa trả hết thì phải khóc con trong nghèo đói vì chúng bỏ thây ở Campuchia khi phải thi hành nghĩa vụ quân sự…

Phía chị Mỹ bước đầu định cư, tất cả gia đình phải vất vả làm việc sinh nhai, nhưng chị ở nhà lo cơm nước, nên xem ra cũng nhàn hạ. Rồi đến tuổi được lảnh tiền già rủng rỉnh đi chơi...Hùng và chị Mỹ thỉnh thoảng cũng gởi một ít tiền về giúp chị Lệ, nhưng " tiền vào nhà khó, như gió vào nhà trống " nên chẳng thấm vào đâu!

Hùng gọi phone về thăm sức khỏe chị Lệ, gặp cháu trai tâm sự: " người nghèo không dám bệnh đâu cậu! "!

Thật vậy chị Lệ không có bệnh gì cả, không cao mỡ, cao máu, không đái dường, không co-lét-tê-rôn, lục phủ ngũ tạng đều không có vấn đề, vì có đi khám bệnh bao giờ đâu mà biết có bệnh! Chị gầy đét như cây khô, phải nói là suy dinh dưỡng mới đúng! Từ khi trưởng thành lập gia đình, nay tuổi già cũng quần quật cả ngày không nghỉ ngơi… với số phận hẩm hiu "tay làm hàm nhai"…

Hùng nghĩ nhanh, nếu chị Lệ vì "nghèo không dám bệnh" thì chị Mỹ ở hải ngoại mập ù có đầy đủ mọi phương tiện, thuốc men dư thừa mà lúc nào cũng than " sao tôi nhiều bệnh thế này! " Sẳn có Medicare nên mới nhức đầu sổ mũi, nhức tay chân sơ sơ cũng đi gặp Bác Sĩ. Rồi nào cao mỡ cao đường, mất ngủ... ai than đau gì là chị đều có hết! Thuốc men lấy về chất đống, quá hạn lại vất đi, có khi dùng làm quà cho thân nhân... Thấy bạn đau bệnh không đi được, xin xe lăn, giường nằm và người đến nhà săn sóc, chị cũng hăm hở biểu Hùng điền đơn cho chị với lời phân trần " quyền lợi của mình bỏ uổng đi! " Hùng can ngăn không được…

Nhưng rồi đến một lúc Hùng sẽ nói ra điều mà sẽ làm chị sẽ giận: " chị chỉ đau bệnh tưởng và lạm dụng quá mức, đến khi hết tiêu chuẩn Y tế cạn kiệt không còn để xài nữa. Tất cả chi phí đó là công sức người đi làm đóng thuế đó! chị không bỏ tiền ra nên không thương xót! Nếu như chị bỏ tiền ra trả chi phí Y tế cao thì đau nhiều hóa ra đau ít và không con bệnh nào phát triển cả!.."

Cũng có thể Người không ý thức, sang Mỹ chưa đi làm một ngày để cống hiến tài nguyên cho đất nước tạm dung …Nhưng với chế độ nhân đạo của Mỹ đến tuổi già được hưởng bao đặc ân của người già …Rồi cứ mặc sức lạm dụng xài phung phí cho hết quỹ Y tế. Họ lại nghe lời các ông Bác sĩ vô lương tâm bày vẻ mỗ xẻ cái này, chửa trị

cái kia vô tội vạ…Người không bệnh nghĩ là bị bệnh lại lo sợ ăn ngủ không yên…có khi tiền mất mà tật mang!…Một số vô lương tâm moi tiền chính phủ về đầy túi tham không đáy của họ…đến nổi đã có những vụ án Medicare cách đây không lâu làm xấu lây người Việt mình…

Ý kiến bạn đọc
03/12/201308:00:00
Khách
Bài nầy sao giống y chang bài của một tác giả khác trong trang VVNM từ năm 2010 ???
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước...” -Tạ Phong Tần (Thành Viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do)
Từ ngày 5 đến 30 tháng Tư năm 2012 này, tôi đã tiếp tục đến thăm viếng bà con và bằng hữu tại nhiều thành phố thuộc các tiểu bang Texas, Georgia và Tennessee. Bài viết này là bài thứ hai trong lọat bài “Ghi chép dọc đường”, tác giả xin được gửi đến quý bạn đọc.
Thượng nghị sĩ John Mc Cain, cựu Đại Tá phi công Hải Quân Hoa Kỳ, đã từng là tù binh chiến tranh của CSVN, phát biểu khi được hỏi về cuộc chiến Việt Nam: "The bad guys won the war." ("Những tên gian ác đã thắng trận.")
Đã 37 năm xa biển, xa tàu kể từ 30 tháng tư 1975. Những thủy thủ VNCH ngày xưa nay người trẻ nhất cũng đã sáu chục và người lớn tuổi nhất cũng đã trên tám mươi. Thời gian trôi qua nhanh như một dòng sông và rồi tất cả thủy thủ còn lại nầy sẽ chờ ngày ra biển khơi lần cuối. Đó là biển khơi của cuộc đời.
Kỷ niệm 30 tháng 04 năm 2012, 37 năm sau ngày đảng Cộng sản Việt Nam cai trị cả nước, nhiều người từng vác súng đi “gỉai phóng miền Nam” đã hô dân vùng lên phá tan“ách kìm kẹp của bọn tự xưng là đầy tớ nhân dân”.
Các vụ cưỡng chế tàn bạo ở Tiên Lãng/Thái Bình, Văn Giang/Hưng Yên…là những sự kiện sôi động, đang lan truyền rộng rãi khắp cả nước, vang dội ra nước ngoài.
Chiến dịch thỉnh nguyện thư 30 ngày gởi Toà Bạch Ốc và cuộc vận động một ngày ở Quốc Hội có tác dụng ảnh hưởng chính giới Hoa Kỳ và đồng thời nâng ý thức của chính cộng đồng người Việt về vai trò quốc tế vận của mình.
Hay những điềm bất tường của một chế độ quái lạ...
Vào trung tuần tháng 4, từ ngày 14 & 15 tin tức thế giới tràn ngập vụ nhân viên “mật vụ” (Secret Service) Hoa Kỳ dính líu đến việc “dẫn gái làng chơi” vào khách sạn Cartagena tại thủ đô Bogota của Columbia trong khi đi làm công tác an ninh cho tổng thống Obama đến dự Hội nghị các nước Mỹ châu kỳ thứ 6 (còn gọi là Hội nghị Tây Bán cầu).
Năm nay, thời tiết chớm hạ dường như nhiều bất thường. Có ngày chợt rét buốt, rồi lại tầm tã mưa. Mưa vừa dứt thì mặt trời đã chói chang nắng gắt. Tứ đại con người không điều chỉnh kịp với đất trời nên thời gian này, huynh đệ chúng tôi đi thăm bệnh hơi nhiều!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.