Hôm nay,  

Quyền Thổi Còi

03/12/201300:00:00(Xem: 7335)
Chính quyền Việt Nam đã buộc phải công khai tuyên bố tự nguyện gia nhập Hội đồng Nhân quyền của LHQ. Có người ví chuyện này như kẻ chuyên phóng lửa đốt rừng bỗng xin được kết nạp vào đội chữa lửa.

Một cách ví chẳng có gì là ngoa ngoắt. Vì từ hiến pháp đến luật pháp, luật lệ, từ lĩnh vực chính trị đến lĩnh vực tôn giáo, từ ngành báo chí đến ngành tòa án, từ xét hỏi đến giam giữ của ngành công an… đâu đâu đảng và nhà nước cũng chà đạp nhân quyền một cách có hệ thống, đầy rẫy, lan rộng, nặng nề.

Vậy là từ nay chính quyền Việt Nam công khai hứa và long trọng cam kết sẽ tôn trọng nghiêm chỉnh mọi giá trị nhân quyền theo những tiêu chuẩn quốc tế của LHQ, còn tự mình xin kể lể ra thành 14 điều cụ thể về mọi mặt.

Một anh học trò hạnh kiểm cực xấu, chuyên vô kỷ luật bỗng tự nguyện giữ hạnh kiểm tốt để thành trò ngoan, xin tập thể giám sát xây dựng đạo đức cho bản thân.

Mọi người hãy quan tâm giúp anh ta nên người tốt.

Từ nay một tình hình mới xuất hiện. Đó là nếu như chính quyền trong nước, bất kỳ ở ngành nào, cấp nào vị phạm nhân quyền, mỗi người dân, mỗi công dân đều có quyền và có nghĩa vụ nhắc nhở, tố cáo bằng mọi cách. Đây là việc làm tích cực hợp pháp, hợp đạo đức xã hội văn minh, được LHQ và thế giới dân chủ cùng phối hợp việc giám sát với dân ta.

Từ nay nói theo hình ảnh, chiếc còi được lên ngôi.

Từ nay người dân có quyền và có nghĩa vụ báo động, cảnh tỉnh, lưu ý, tố cáo, lên án các hành vi của chính quyền các cấp khi họ vi phạm lời hứa và cam kết về tôn trọng, bảo vệ nhân quyền. Nghĩa là mỗi công dân có quyền và nghĩa vụ thổi còi.

Mỗi công dân yêu nước, trọng nhân quyền hãy giúp đảng CS một cách thiết thực là sắm cho mình một chiếc còi tốt, có tiếng vang xa để thổi mỗi khi đảng và nhà nước “lỡ quên” lời hứa danh dự và 14 điều cam kết quốc tế về nhân quyền.

LHQ và nhân dân ta sẽ là trọng tài nghiêm cách giám sát nhân quyền ở nước ta.

Việc cần thổi còi ngay dịp này là khi Quốc hội vẫn bỏ phiếu tán thành bản Hiến pháp 2013 viết theo cương lĩnh đảng CS. Các trí thức tiêu biểu, mạng lưới blogger cùng đông đảo nhân dân cần huýt còi vang động khắp cả nước, tố cáo mạnh mẽ đây là hiến pháp của đảng, do đảng, vì đảng, không phải của dân, do dân, vì dân, một hiến pháp quay lưng với nhân quyền khi khẳng định độc quyền đảng trị của đảng CS qua điều 4, khi vẫn lấy kinh tế nhà nước do đảng CS nắm giữ làm chủ đạo cho nền kinh tế.


Hãy thổi còi vang động ngay trước các trụ sở đảng, chính phủ, quốc hội, các bộ công an, lao động, tòa án, thanh tra chính phủ… căng biểu ngữ, khẩu hiệu, hình ảnh của các cô Đỗ Thi Minh Hạnh, Mai Thị Dung đang rên xiết ốm đau do bị tra tấn, bạc đãi trong nhà tù. Hãy thổi còi đòi tự do ngay tức khắc cho gần 100 tù chính trị, từ Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần đến Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, Đinh Nguyên Kha…

Hãy đặc biệt thổi 5 hồi còi cho cô Minh Hạnh vì cô có đến 5 tiêu chuẩn về nhân quyền để được bảo vệ ưu tiên: quyền một nữ sinh viên đang học được học tiếp, quyền người tù phải được đối xử nhân đạo, quyền người ốm phải được chăm sóc, quyền phụ nữ là giới dễ bị tổn thương, quyền người bị án oan cần được hủy ngay. Ai nấy đều biết cái “tội“ duy nhất của cô Minh Hạnh là lên tiếng bảo vệ chị em công nhân bị chủ nước ngoài bạc đãi, đòi lập công đoàn tự do để bảo vệ công nhân. Vậy mà đảng CS dám tự nhận là mang bản chất công nhân.

Cần chất vấn riêng các bà Tòng Thị Phóng, Nguyễn Thị Doan, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Thị Bình … về trách nhiệm đối với trường hợp cô sinh viên Minh Hạnh bị tuyên án 7 năm tù giam, bị đánh đập, xúc phạm thân thể trong tù, bị đày ra Bắc, là trường hợp nhà nước vi phạm đến 5 lần bản cam kết của mình.

Vào ngày kỷ niệm Tuyên Ngôn Nhân quyền sắp tới (10/12/2013), nếu như những Minh Hạnh, Mai Thị Dung, Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Huy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Văn Lý, Lê Quốc Quân… không được tự do sẽ là điều vi phạm cam kết rất nặng nề của đảng và nhà nước CS đối với cả LHQ và nhân dân ta. Vì tất cả đều là chiến sỹ tiên phong về nhân quyền.

Cùng với tiếng còi tố cáo vang dậy của nhân dân cả nước ta, LHQ và các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng sẽ dõng dạc thổi còi cảnh báo và tố cáo những vi phạm cam kết. Để xem trong Hội đồng Nhân quyền cao quý ở New York, đại diện chính quyền VN sẽ chống chế ra sao khi họ đã buộc phải cam kết tôn trọng nhân quyền đúng theo những chuẩn mực quốc tế của LHQ, nghĩa là họ phải từ bỏ một lần cuối thái độ ngụy biện về những giá trị của tự do, dân chủ, nhân quyền riêng biệt, có tính đăc thù (!) của dân tộc Việt Nam.

Bùi Tín, VOA’s Blog

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, nhiều nhân vật trong chuyên mục này có nhắc đến những vấn đề liên quan đến văn hóa Việt Nam ở Mỹ: bảo tồn văn hóa Việt Nam ở hải ngoại, dự án xây dựng Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam… Những vấn đề này làm tôi tự đặt lại một câu hỏi đã cũ nhưng luôn luôn mới đối với người Việt chúng ta: đặc trưng của nền Văn Hóa Việt Nam là gì?
Khoảng 30 năm trước, về đề tài phục quốc tôi có viết một tiểu luận tựa là "Tìm đường gai góc mà đi". Đó là bài viết về những người đi theo kháng chiến của phó đề đốc Hoàng Cơ Minh. Vào thời kỳ 75, bỏ nước ra đi chẳng mấy ai nghĩ đến đường về. Qua đến đầu thập niên 80, niềm đau bại trận thấm vào xương tủy. Trong lúc đó quê nhà điêu đứng lầm than.
Sở hữu và hậu quả của súng đạn cá nhân tại Hoa Kỳ là vấn đề hết sức phức tạp đang được thảo luận sôi nổi.
Ở đâu cũng có ăn chơi. Ăn chơi ở mỗi nơi, mổi khác. Ở Nam kỳ thời xưa, Chợ lớn là đất ăn chơi. Mà phải ở khu phố cuối đường Thủy binh (Rue des Marins), tức Đại lộ Trần Hưng Đạo ngày nay nối dài cho tới một Công trường ở giửa có trụ đèn 5 ngọn. Từ đây đi ra phía bờ sông, có cây cầu dành cho người đi bộ tên là cầu Palikao, người Việt nam gọi là cầu Ba cẳng vì cầu này có 3 chân.
(Thân tặng độc giả Việt Báo: Bác sĩ Hiệp, cựu thiếu tá HQ Nguyễn Tích Lai, cựu Đại Úy Hải Quân Nguyễn Văn Sáu (Bịnh Viện Hải Quân), Thiếu Tá KQ Đoàn Văn Long, Trần Văn Tâm, cựu Trưởng Ty Y Tế Côn Sơn, và Ái Nguyễn, Kỹ Thương Ngân Hàng.)
Giờ giấc là thước đo thời gian của mọi việc.
(LTS: Tiến sĩ Nguyễn Viết Kim từng làm việc ở NASA. Trong bài này, kể lại một số chặng đường gian nan của NASA, từ thất bại kỹ thuật để vươn tới những tầm xa không gian. Và hiện nay, tuy trở ngạị về ngân sách, nhưng giới khoa học vẫn không ngừng nhìn xa hơn vào vũ trụ.)
Này em! Lịch sử sẽ đổi thay nếu bắt đầu bằng chữ "nếu". Mà không hẳn trong lịch sử.! Trong tình yêu và đời mình cũng vậy. Bởi chúng mình như hai chiếc lá xanh trên rừng cây đời xinh tươi. Hay như hai chiếc lá vàng vật vờ theo mệnh đời trôi nổi. Chuyện chúng mình sẽ khác đi nhiều lắm với chữ “nếu”.
Hiện nay có những ý kiến khác nhau trong xã hội đối với vấn đề quan trọng là có nên góp ý kiến hay không trong việc bổ sung, xây dựng hiến pháp mới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.