Hôm nay,  

Họ Sợ Những Ai?

13/12/201300:00:00(Xem: 6206)
Trên mạng Chuyển hóa vừa có bài “đảng CS sợ ai ?” của anh Trần Ngọc Thành, một nhà đấu tranh được biết là rất hăng hái dấn thân cho phong trào công nhân và lao động ở trong nước.

Đối tượng đấu tranh của bà con ta hiện nay là chế độ độc đoán độc đảng toàn trị đang kìm hãm dân tộc ta trong tình trạng chậm tiến, không có tự do, vi phạm có hệ thống quyền làm người. Muốn giành thắng lợi ta cần hiểu rõ trạng thái tinh thần / tâm lý của đối tượng, những gì họ e ngại, những ai họ sợ nhất.

Anh Trần Ngọc Thành chỉ ra rất đúng rằng lãnh đạo đảng CS đang sợ nhất 3 tập thể người dân, đó là giai cấp công nhân, giai cấp dân oan và cộng đồng giáo dân, trước hết là Công giáo rồi các tập thể tôn giáo khác.

Bài báo chỉ ra rất đúng là công nhân nước ta trong các cơ sở quốc doanh cũng như các cơ sở liên doanh với tư bản nước ngoài có tiềm năng đấu tranh cực lớn, họ thường lao động tập trung cao trong hay gần các đô thị lớn, nếu được thức tỉnh hướng dẫn tốt, tổ chức được các công đoàn tự do ở cơ sở, phong trào nhất định sẽ phát triển mạnh, như Công đoàn Đoàn kết ở Ba Lan thời cộng sản, đóng vai trò trung tâm trong chuyển đổi chế độ.

Dân oan đang là giai cấp tăng nhanh về số lượng, ý chí đấu tranh mạnh mẽ bất khuất,là mũi nhọn tấn công lợi hại, cần vận động hướng dẫn đễ phát huy tác dụng.

Cộng đồng giáo dân đã tỏ rõ sức mạnh với những cuộc xuống đường, cầu nguyện, thắp nến đông đảo, từ Thái Hà, Đồng Hới, Xã Đoài, những cuộc phối hợp giữa các tôn giáo Công giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Đài, Pháp Luân Công…

Chúng ta hãy hình dung một cuộc xuống đường đồng bộ có hợp đồng chặt chẽ giữa 3 lực lượng nói trên là Công nhân, Dân Oan, Giáo Dân trong một thời điểm trên một địa bàn nhất định, tay không, chỉ có truyền đơn, khẩu hiệu, nến, đơn khiếu nại, ảnh, biểu ngữ, với những câu ca, bài hát …rất sôi nổi sẽ tác động ra sao.

Ở CHDC Đức cuối năm 1989 nhân dân thành phố Dresden đưa cuộc đấu tranh từ vài ngàn lên 12 ngàn là cảnh sát phải chùn tay và chính quyền bị khuất phục; bức tường Berlin lung lay từ đó. Ở Tunis thủ đô Tunisia cuộc xuống đường của học sinh, sinh viên, viên chức, nhà kinh doanh vừa và nhỏ đầu năm 2012 khởi đầu từ 2 đến 3 ngàn, khi lan rộng lên đến mức cũng chừng 12 ngàn là cảnh sát bó tay, xe tăng nằm im, binh lính còn nhận bó hoa của các nữ sinh, và vợ chồng tổng thống bỏ chạy ra nước ngoài.

Việt Nam ta dân đông, con số 12 ngàn không phải là khó đạt. Chỉ vì ta chưa nghĩ đến. Vừa qua đã có 14.785 công dân ký tên vào kiến nghị đòi hủy bỏ bản dự thảo hiến pháp, đây là một con số kỷ lục. Do việc ghi tên chấm dứt, nếu không sẽ đạt con số cao hơn nhiều. Khi có lời hiệu triệu khẩn cấp cả 3 lực lượng Công Nhân, Dân Oan, Giáo Dân chung sức chung lòng, chung hành động cứu dân cứu nước, con số 12 ngàn sẽ có thể vượt xa; khi dân thủ đô Hà Nội xuống đường nối tiếp và hiệu triệu cả nước, dân Hà Nam, Nam Định, Thanh Hóa đổ ra, dân Bắc Giang, Bắc Ninh đổ về, dân Thái Nguyên, Vĩnh Phú kéo xuống, dân Hải Dương, Hải Phòng kéo lên …,tất cả các làng xã xung quanh Hà Nội bật dậy, hàng hàng lớp lớp, chống bọn tham quan cường quyền hại dân như chống lụt lũ, nhân dân sẽ tạo nên lịch sử. Rộng hơn, khi cả Sài Gòn, Huế, Cần Thơ, Đà Nẵng … hưởng ứng nữa sẽ thành sức mạnh lay trời chuyển núi.

Nhưng cũng cần nói thêm, lãnh đạo đảng CS còn sợ nhiều loại người nữa, ngoài 3 lực lượng anh Trần Ngọc Thành đã kể.

Chúng ta cần nhận thức cho thấu đáo, cho hết lẽ.

Họ còn sợ, rất sợ trí thức, tuy bậc thầy của họ là ông Mao khinh bỉ trí thức, coi như cục phân.

Ngay lúc này, họ rất sợ trí thức. Cả bộ công an, an ninh, phản gián, bảo vệ đảng đều coi những trí thức phản biện là những kẻ nguy hiểm nhất để bao vây, theo dõi, giám sát, răn đe, triệt hạ. Họ cho rằng đây là những người cầm đầu, những kẻ đầu têu nguy hiểm. Họ chi vào đây số tiền không nhỏ và không tiếc.

Hầu hết người tù chính trị là trí thức. Trong giới trí thức họ chúa sợ anh chị em làm báo. Họ căm thù, thâm thù báo chí vì họ cũng chúa sợ sự thật, sợ thông tin trung thực. Những nhà báo tự do, có tư duy độc lập, những bloggers bất khuất, cũng bất khả khuất phục, mua chuộc. Hiện trong tù đông đảo nhất là người thuộc làng báo, không là nhà báo chuyên nghiệp thì cũng từng viết báo, viết blog.

Họ cũng rất sợ những đảng viên mang bản chất trí thức, lương thiện, ngay thẳng, thanh liêm, có tư duy khoa học. Như Trần Đức Thảo, như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Phạm Đình Trọng, gần đây là Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, cũng như hơn một trăm đảng viên cao cấp (theo tôi tìm hiểu và đánh giá) tự nguyện ký tên vào các văn kiện, tuyên ngôn, kiến nghị mà họ rỉ tai nhau là phản động như: Kiến nghị đòi ngưng khai khác bôxít, Tuyên bố đòi tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ, Tuyên bố phản đối dự thảo hién pháp… Họ rất sợ vì hiểu rằng trước con mắt nhân dân và tuổi trẻ, những đảng viên đối lập ấy rõ ràng là cao hơn những người lãnh đạo đảng, nhà nước, quốc hội hẳn một cái đầu, vừa có trí tuệ lại có nhân cách hơn hẳn kẻ tại chức. Họ biết rằng những đảng viên cấp cao ấy có sức lôi cuốn để tạo nên phong trào bỏ đảng, rời đảng như cao trào “thoát đảng “ bên Trung Quốc. Họ cũng bị ám ảnh bởi sự tan rã của các đảng CS Liên Xô, Đông Âu hồi 1989/90, hàng triệu đảng viên vứt thẻ đảng cùng một lúc.

Cũng cần thấy rõ họ còn sợ thanh niên trí thức, nam nữ học sinh sinh viên giáo sư luật sư trẻ, hăng hái, có sức nghĩ, sức làm, nhiều sáng kiến, bén nhậy, mới đây rất mạnh dạn quan hệ với tổ chức và cá nhân nước ngoài, ở các sứ quán, lãnh sự quán, sang Thái Lan, Philippin để vận động tự do dân chủ cho nhân dân ta. Vì lẽ đó họ ra lệnh không cho em Phương Uyên học tiếp ở Đại học công nghiệp thực phẩm, vừa trả thù nhỏ nhen vừa lo em sẽ là hạt nhân đấu tranh ở trường học. Theo Dân Làm Báo cuối tháng 11, công an phía Nam rất chú ý theo dõi hoạt động nhóm Thanh niên yêu nước trong Khoa Luật thuộc đại học Sài Gòn, vì càng học luật, hiểu luật ắt phải chống kẻ ngồi trên luật, chống những phiên tòa xử theo lệnh từ bộ chính trị, trong khi công an phía Bắc đang lo tìm cách bóp nghẹt một mạng blog mới ngang nhiên mang tên “Trường đại học Sư phạm Hà Nội, Đứng lên đáp lời sông núi ”, do cựu hiệu trửơng Lê Hiển Dương điều hành.

Mới đây nhất việc ra mắt các hội đoàn như Hội Anh Em Dân Chủ, Mạng lưới Blogger VN, Hội Phụ nữ Nhân quyền, mạng Bầu Bí Tương Thân … là những tín hiệu tốt đẹp, do tuổi trẻ, trí thức đề xướng.

Do lý do như trên, tôi đề nghị với anh Trần Ngọc Thành nên bổ xung vào 3 tập thể trong nhân dân mà lãnh đạo CS sợ nhất là Công nhân các xí nghiệp, Dân Oan mất đất ở khắp nơi, đồng bào theo các Tôn giáo, kể thêm tầng lớp trí thức, được coi là tinh hoa, trí tuệ của dân tộc, là túi khôn của nhân dân, đặc biệt khi nền văn minh hiện tại là nền văn minh của tri thức.

Bên cạnh những cuộc vận động nhằm vào người công nhân, dân oan và các tôn giáo,rất nên đặt thành vấn đề trí thức vận nữa. Tuy lao động có thể hiểu theo nghĩa rộng là cả lao động chân tay và lao động trí óc, nhưng trong bài viết của anh Trần Ngọc Thành chỉ mới kể lao động là những công nhân làm thuê trong các xí nghiệp, chưa kể đến tầng lớp trí thức đang là lực lượng dẫn đường mở lối, chỉ đạo và phối hợp cuộc đấu tranh của toàn dân giành tự do nhân phẩm. Chính tầng lớp trí thức cần đứng ra đảm nhiệm sứ mệnh vận động phối hợp các cuộc đấu tranh của công nhân, dân oan và đồng bào các tôn giáo bằng các phương tiện thông tin, truyền thông sắc bén.

Một vấn đề quan trọng không kém chủ đề “Lãnh đạo CS sợ ai ?” do anh Trần Ngọc Thành nêu lên, còn có một chủ đề khác có liên quan là “Lãnh đạo CS sợ những gì ? “, rất nên trao đổi rộng rãi để cuộc đấu tranh có hiệu quả cao nhất,bấm đúng vào nhũng tử huyệt, bắn trúng vào “gót chân A sin “, đạt mục đích cuối cùng là chuyển đổi cả hê thống cầm quyền từ độc quyền đảng trị sang hệ thống dân chủ pháp trị. Có lẽ họ sợ nhất là lực lượng đấu tranh có tổ chức.

Bài viết của anh Trần Ngọc Thành còn nêu lên vấn đề cực kỳ hệ trọng là tạo nên một “Quỹ yểm trợ dân chủ”, có quy mô khá lớn, đưọc quản lý minh bạch, được đóng góp đều đặn, do những nhân vật thật sự có công tâm trong và ngoài nước quản trị, được mọi tấm lòng yêu nước thương dân khắp nơi hưởng ứng, kể cả các nhà kinh doanh lớn nhỏ mọi nơi. Giống như bà con Ba Lan từng góp hàng trăm triệu đô la tiếp sức mạnh mẽ cho Công Đoàn Đoàn Kết tồn tại và phát triển. Được biết các trí thức Ba Lan như bác sỹ, dược sỹ, kỹ sư, giáo sư, các nhà kinh doanh lớn, vừa và nhỏ, các giáo dân các nhà thờ, các chủ hàng ăn uống người Ba Lan sống ở Ý, Pháp, Anh, Hoa Kỳ, Úc và Canađa đã góp phần lớn nhất. Họ không góp một lần mà cam kết góp đều đặn theo định kỳ, 1 tháng, 3 tháng, hằng năm, cho quỹ trường tồn đến thắng lợi.

Bùi Tín, VOA’s Blog

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại Campuchia, kênh đào Phù Nam Techo, trị giá 1,7 tỷ USD sẽ kết nối Phnom Penh và Vịnh Thái Lan, tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, an ninh và kết nối thương mại quốc tế. Người ta có thể cảm thấy như thế qua lời tuyên bố của Thủ tướng Campuchia Hun Manet và của ông Hun Sen, trong cương vị cố vấn, người đã chuyển giao quyền lực từ cha sang con vào năm ngoái...
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.
“Tôi hơi chậm hiểu lại rất chóng quên nên dù đã lê lết qua hơi nhiều trường ốc (trong cũng như ngoài nước) nhưng trình độ học vấn và kiến thức cũng chả̉ tới đâu, vẫn chỉ ở mức làng nhàng. Nói tóm lại là thuộc loại “xoàng”! Ơ! “Xoàng” thì đã sao nhỉ? Cũng không đến nỗi trăng/sao gì đâu, nếu tôi biết điều (biết chuyện – biết thân – biết phận) hơn chút xíu. Khổ nỗi, tôi lại cứ tưởng là mình cũng thuộc loại đầu óc trung bình (hoặc chỉ dưới mức đó không xa lắm) nên ghi danh học – tùm lum/tùm la – đủ thứ phân khoa: Triết Lý, Tâm Lý, Xã Hội, Nhân Chủng …
Một bài viết ngay sau khi được bầu vào chức Tổng Bí thư đảng CSVN cho thấy ông Tô Lâm đã hiện nguyên hình một người giáo điều, bảo thủ và hoài nghi trong “hợp tác quốc tế” với các nước. Trước hết ông cáo giác: “Các thế lực thù địch, phản động chưa bao giờ từ bỏ âm mưu lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.” Lời tố cáo này không mới vì chỉ “nói cho có” và “không trưng ra được bằng chứng cụ thể nào”, giống hệt như những người tiền nhiệm...
- Mình lúc này không muốn theo dõi tin tức nữa. Mệt lắm. - Mình cũng vậy, không đọc báo, chỉ xem phim hoặc nghe thuyết pháp, tránh nhức đầu. - Đời người ngắn ngủi, sao phải tốn thì giờ… - Ở tuổi này, chuyện gì không vui xin miễn, tội gì phải đọc tin tức rồi tự mình làm khổ mình. Trong những năm gần đây, những phát biểu đại loại như trên từ bạn bè khiến những người trong ngành chúng tôi đôi lúc không khỏi ngán ngẫm về công việc báo chí của mình, một việc làm nếu đã không được tưởng thưởng tài chánh tương xứng, thì phần thưởng tinh thần từ ý nghĩa tự nó cũng không đủ bù đắp. Đọc báo hay không đọc báo?
Hồi đầu thế kỷ, có bữa, tôi nhận được thư của Vũ Thư Hiên. Ông hớn hở cho hay “Anh Tấn sắp sang Pháp chơi với anh vài tuần”. Thuở ấy, hai ông còn khá trẻ trung (và còn sung lắm) nên chắc chắn là đôi bạn già sẽ đi lung tung khắp Âu Châu, chứ dễ gì mà chịu quanh quẩn ở Paris. Mãi cả chục năm sau, sau khi nhà văn Bùi Ngọc Tấn lâm trọng bệnh, tôi mới nghe ông nhắc đến chuyến du hành thú vị này (với ít nhiều tiếc nuối) trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC – vào hôm 14 tháng 11 năm 2014: “Sang châu Âu, tôi quan sát dáng người đi, nét mặt của họ khác dân mình lắm… Đi thì mới biết mình bị mất những gì.”
Chủ tịch nước Tô Lâm được bầu làm Tổng Bí thư đảng CSVN, thay ông Nguyễn Phú Trọng từ trần ngày 19/07/2024, nhưng ông Tô Lâm chỉ dám hứa sẽ tiếp tục đi theo con đường ông Trọng đã đề ra...
Lúc trẻ, tôi thích Võ Hồng. Khi già, tôi ưa Võ Phiến. Ông viết không nhiều (lắm) nên tác phẩm nào tôi cũng đọc đi/đọc lại đôi lần. Xem xong là quên ngay cái tựa nhưng tên tuổi các nhân vật trong chuyện của Võ Phiến thì cứ nhớ hoài. Họ để lại những ấn tượng rất sâu trong lòng độc giả
Dali_-_The_Sacrament_of_the_Last_Supper_-_lowres Tấm tranh Bí Tích Tiệc Ly vẽ các phụ nữ bên trên là một trong những tác phẩm giá trị nhất của Dali, cũng như tại bảo tàng nghệ thuật quốc gia của Mỹ tại Washington D.C. Bao năm qua người thưởng ngoạn lẫn người Ky-tô hữu vẫn lũ lượt ghé thưởng ngoạn tấm tranh của người họa sĩ cận đại nổi tiếng người Tây Ban Nha Salvador Dali này mỗi khi có dịp đến bảo tàng. Nó như một tác phẩm nghệ thuật của nhân loại, tương tự bức tranh Bữa Tiệc Ly tưởng tượng của Leonardo da Vinci, không thuộc sở hữu hay thẩm quyền của riêng tôn giáo nào. Vậy tại sao ban tổ chức Olympic tại Paris bị chỉ trích, lên án nặng nề khi ý tưởng của họ bị diễn giải là nhại theo bức tranh Bữa Tiệc Ly và màn trình diễn là báng bổ Ky-tô giáo?
Sau khi ông Nguyễn Phú Trọng qua đời, Chủ tịch nước Tô Lâm nổi lên là ứng viên hàng đầu thay ông Trọng. Nhưng Việt Nam dưới thời Tổng Bí thư Tô Lâm sẽ như thế nào? Thắc mắc này không khó trả lời vì tập quán của CSVN là “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.