Hôm nay,  

Họ Sợ Những Ai?

13/12/201300:00:00(Xem: 6023)
Trên mạng Chuyển hóa vừa có bài “đảng CS sợ ai ?” của anh Trần Ngọc Thành, một nhà đấu tranh được biết là rất hăng hái dấn thân cho phong trào công nhân và lao động ở trong nước.

Đối tượng đấu tranh của bà con ta hiện nay là chế độ độc đoán độc đảng toàn trị đang kìm hãm dân tộc ta trong tình trạng chậm tiến, không có tự do, vi phạm có hệ thống quyền làm người. Muốn giành thắng lợi ta cần hiểu rõ trạng thái tinh thần / tâm lý của đối tượng, những gì họ e ngại, những ai họ sợ nhất.

Anh Trần Ngọc Thành chỉ ra rất đúng rằng lãnh đạo đảng CS đang sợ nhất 3 tập thể người dân, đó là giai cấp công nhân, giai cấp dân oan và cộng đồng giáo dân, trước hết là Công giáo rồi các tập thể tôn giáo khác.

Bài báo chỉ ra rất đúng là công nhân nước ta trong các cơ sở quốc doanh cũng như các cơ sở liên doanh với tư bản nước ngoài có tiềm năng đấu tranh cực lớn, họ thường lao động tập trung cao trong hay gần các đô thị lớn, nếu được thức tỉnh hướng dẫn tốt, tổ chức được các công đoàn tự do ở cơ sở, phong trào nhất định sẽ phát triển mạnh, như Công đoàn Đoàn kết ở Ba Lan thời cộng sản, đóng vai trò trung tâm trong chuyển đổi chế độ.

Dân oan đang là giai cấp tăng nhanh về số lượng, ý chí đấu tranh mạnh mẽ bất khuất,là mũi nhọn tấn công lợi hại, cần vận động hướng dẫn đễ phát huy tác dụng.

Cộng đồng giáo dân đã tỏ rõ sức mạnh với những cuộc xuống đường, cầu nguyện, thắp nến đông đảo, từ Thái Hà, Đồng Hới, Xã Đoài, những cuộc phối hợp giữa các tôn giáo Công giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Đài, Pháp Luân Công…

Chúng ta hãy hình dung một cuộc xuống đường đồng bộ có hợp đồng chặt chẽ giữa 3 lực lượng nói trên là Công nhân, Dân Oan, Giáo Dân trong một thời điểm trên một địa bàn nhất định, tay không, chỉ có truyền đơn, khẩu hiệu, nến, đơn khiếu nại, ảnh, biểu ngữ, với những câu ca, bài hát …rất sôi nổi sẽ tác động ra sao.

Ở CHDC Đức cuối năm 1989 nhân dân thành phố Dresden đưa cuộc đấu tranh từ vài ngàn lên 12 ngàn là cảnh sát phải chùn tay và chính quyền bị khuất phục; bức tường Berlin lung lay từ đó. Ở Tunis thủ đô Tunisia cuộc xuống đường của học sinh, sinh viên, viên chức, nhà kinh doanh vừa và nhỏ đầu năm 2012 khởi đầu từ 2 đến 3 ngàn, khi lan rộng lên đến mức cũng chừng 12 ngàn là cảnh sát bó tay, xe tăng nằm im, binh lính còn nhận bó hoa của các nữ sinh, và vợ chồng tổng thống bỏ chạy ra nước ngoài.

Việt Nam ta dân đông, con số 12 ngàn không phải là khó đạt. Chỉ vì ta chưa nghĩ đến. Vừa qua đã có 14.785 công dân ký tên vào kiến nghị đòi hủy bỏ bản dự thảo hiến pháp, đây là một con số kỷ lục. Do việc ghi tên chấm dứt, nếu không sẽ đạt con số cao hơn nhiều. Khi có lời hiệu triệu khẩn cấp cả 3 lực lượng Công Nhân, Dân Oan, Giáo Dân chung sức chung lòng, chung hành động cứu dân cứu nước, con số 12 ngàn sẽ có thể vượt xa; khi dân thủ đô Hà Nội xuống đường nối tiếp và hiệu triệu cả nước, dân Hà Nam, Nam Định, Thanh Hóa đổ ra, dân Bắc Giang, Bắc Ninh đổ về, dân Thái Nguyên, Vĩnh Phú kéo xuống, dân Hải Dương, Hải Phòng kéo lên …,tất cả các làng xã xung quanh Hà Nội bật dậy, hàng hàng lớp lớp, chống bọn tham quan cường quyền hại dân như chống lụt lũ, nhân dân sẽ tạo nên lịch sử. Rộng hơn, khi cả Sài Gòn, Huế, Cần Thơ, Đà Nẵng … hưởng ứng nữa sẽ thành sức mạnh lay trời chuyển núi.

Nhưng cũng cần nói thêm, lãnh đạo đảng CS còn sợ nhiều loại người nữa, ngoài 3 lực lượng anh Trần Ngọc Thành đã kể.

Chúng ta cần nhận thức cho thấu đáo, cho hết lẽ.

Họ còn sợ, rất sợ trí thức, tuy bậc thầy của họ là ông Mao khinh bỉ trí thức, coi như cục phân.

Ngay lúc này, họ rất sợ trí thức. Cả bộ công an, an ninh, phản gián, bảo vệ đảng đều coi những trí thức phản biện là những kẻ nguy hiểm nhất để bao vây, theo dõi, giám sát, răn đe, triệt hạ. Họ cho rằng đây là những người cầm đầu, những kẻ đầu têu nguy hiểm. Họ chi vào đây số tiền không nhỏ và không tiếc.

Hầu hết người tù chính trị là trí thức. Trong giới trí thức họ chúa sợ anh chị em làm báo. Họ căm thù, thâm thù báo chí vì họ cũng chúa sợ sự thật, sợ thông tin trung thực. Những nhà báo tự do, có tư duy độc lập, những bloggers bất khuất, cũng bất khả khuất phục, mua chuộc. Hiện trong tù đông đảo nhất là người thuộc làng báo, không là nhà báo chuyên nghiệp thì cũng từng viết báo, viết blog.

Họ cũng rất sợ những đảng viên mang bản chất trí thức, lương thiện, ngay thẳng, thanh liêm, có tư duy khoa học. Như Trần Đức Thảo, như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Nguyễn Kiến Giang, Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Phạm Đình Trọng, gần đây là Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, cũng như hơn một trăm đảng viên cao cấp (theo tôi tìm hiểu và đánh giá) tự nguyện ký tên vào các văn kiện, tuyên ngôn, kiến nghị mà họ rỉ tai nhau là phản động như: Kiến nghị đòi ngưng khai khác bôxít, Tuyên bố đòi tự do cho luật sư Cù Huy Hà Vũ, Tuyên bố phản đối dự thảo hién pháp… Họ rất sợ vì hiểu rằng trước con mắt nhân dân và tuổi trẻ, những đảng viên đối lập ấy rõ ràng là cao hơn những người lãnh đạo đảng, nhà nước, quốc hội hẳn một cái đầu, vừa có trí tuệ lại có nhân cách hơn hẳn kẻ tại chức. Họ biết rằng những đảng viên cấp cao ấy có sức lôi cuốn để tạo nên phong trào bỏ đảng, rời đảng như cao trào “thoát đảng “ bên Trung Quốc. Họ cũng bị ám ảnh bởi sự tan rã của các đảng CS Liên Xô, Đông Âu hồi 1989/90, hàng triệu đảng viên vứt thẻ đảng cùng một lúc.

Cũng cần thấy rõ họ còn sợ thanh niên trí thức, nam nữ học sinh sinh viên giáo sư luật sư trẻ, hăng hái, có sức nghĩ, sức làm, nhiều sáng kiến, bén nhậy, mới đây rất mạnh dạn quan hệ với tổ chức và cá nhân nước ngoài, ở các sứ quán, lãnh sự quán, sang Thái Lan, Philippin để vận động tự do dân chủ cho nhân dân ta. Vì lẽ đó họ ra lệnh không cho em Phương Uyên học tiếp ở Đại học công nghiệp thực phẩm, vừa trả thù nhỏ nhen vừa lo em sẽ là hạt nhân đấu tranh ở trường học. Theo Dân Làm Báo cuối tháng 11, công an phía Nam rất chú ý theo dõi hoạt động nhóm Thanh niên yêu nước trong Khoa Luật thuộc đại học Sài Gòn, vì càng học luật, hiểu luật ắt phải chống kẻ ngồi trên luật, chống những phiên tòa xử theo lệnh từ bộ chính trị, trong khi công an phía Bắc đang lo tìm cách bóp nghẹt một mạng blog mới ngang nhiên mang tên “Trường đại học Sư phạm Hà Nội, Đứng lên đáp lời sông núi ”, do cựu hiệu trửơng Lê Hiển Dương điều hành.

Mới đây nhất việc ra mắt các hội đoàn như Hội Anh Em Dân Chủ, Mạng lưới Blogger VN, Hội Phụ nữ Nhân quyền, mạng Bầu Bí Tương Thân … là những tín hiệu tốt đẹp, do tuổi trẻ, trí thức đề xướng.

Do lý do như trên, tôi đề nghị với anh Trần Ngọc Thành nên bổ xung vào 3 tập thể trong nhân dân mà lãnh đạo CS sợ nhất là Công nhân các xí nghiệp, Dân Oan mất đất ở khắp nơi, đồng bào theo các Tôn giáo, kể thêm tầng lớp trí thức, được coi là tinh hoa, trí tuệ của dân tộc, là túi khôn của nhân dân, đặc biệt khi nền văn minh hiện tại là nền văn minh của tri thức.

Bên cạnh những cuộc vận động nhằm vào người công nhân, dân oan và các tôn giáo,rất nên đặt thành vấn đề trí thức vận nữa. Tuy lao động có thể hiểu theo nghĩa rộng là cả lao động chân tay và lao động trí óc, nhưng trong bài viết của anh Trần Ngọc Thành chỉ mới kể lao động là những công nhân làm thuê trong các xí nghiệp, chưa kể đến tầng lớp trí thức đang là lực lượng dẫn đường mở lối, chỉ đạo và phối hợp cuộc đấu tranh của toàn dân giành tự do nhân phẩm. Chính tầng lớp trí thức cần đứng ra đảm nhiệm sứ mệnh vận động phối hợp các cuộc đấu tranh của công nhân, dân oan và đồng bào các tôn giáo bằng các phương tiện thông tin, truyền thông sắc bén.

Một vấn đề quan trọng không kém chủ đề “Lãnh đạo CS sợ ai ?” do anh Trần Ngọc Thành nêu lên, còn có một chủ đề khác có liên quan là “Lãnh đạo CS sợ những gì ? “, rất nên trao đổi rộng rãi để cuộc đấu tranh có hiệu quả cao nhất,bấm đúng vào nhũng tử huyệt, bắn trúng vào “gót chân A sin “, đạt mục đích cuối cùng là chuyển đổi cả hê thống cầm quyền từ độc quyền đảng trị sang hệ thống dân chủ pháp trị. Có lẽ họ sợ nhất là lực lượng đấu tranh có tổ chức.

Bài viết của anh Trần Ngọc Thành còn nêu lên vấn đề cực kỳ hệ trọng là tạo nên một “Quỹ yểm trợ dân chủ”, có quy mô khá lớn, đưọc quản lý minh bạch, được đóng góp đều đặn, do những nhân vật thật sự có công tâm trong và ngoài nước quản trị, được mọi tấm lòng yêu nước thương dân khắp nơi hưởng ứng, kể cả các nhà kinh doanh lớn nhỏ mọi nơi. Giống như bà con Ba Lan từng góp hàng trăm triệu đô la tiếp sức mạnh mẽ cho Công Đoàn Đoàn Kết tồn tại và phát triển. Được biết các trí thức Ba Lan như bác sỹ, dược sỹ, kỹ sư, giáo sư, các nhà kinh doanh lớn, vừa và nhỏ, các giáo dân các nhà thờ, các chủ hàng ăn uống người Ba Lan sống ở Ý, Pháp, Anh, Hoa Kỳ, Úc và Canađa đã góp phần lớn nhất. Họ không góp một lần mà cam kết góp đều đặn theo định kỳ, 1 tháng, 3 tháng, hằng năm, cho quỹ trường tồn đến thắng lợi.

Bùi Tín, VOA’s Blog

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tài năng như ông vua tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung cũng chỉ có thể tạo ra những vị tướng phản diện nhưng có võ công cao cường và chí lớn, chứ không thể giả mạo làm tướng. Mộ Dung Phục, tức Nam Yến Quốc, là một trong nhiều ví dụ. Mộ Dung Phục là kẻ háo danh, không từ thủ đoạn để đạt mục đích. Hắn sẵn sàng bỏ quên nhân nghĩa, thậm chí phản bội anh em, bạn bè, để leo lên nấc thang quyền lực, khôi phục nước Yên. Nhưng vẫn là một kẻ võ công cái thế. Đối thủ của Mộ Dung Phục là anh hùng chính nghĩa Kiều Phong. Bởi vậy, mới có câu "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung" để chỉ hai cao thủ võ lâm mạnh nhất thời bấy giờ. Vậy mà nước Mỹ hôm nay lại có bộ phim kỳ quái về một kẻ giả danh tướng, khoác lên mình chiếc áo quyền lực để công kích một anh hùng, một đại tá Hải Quân, một phi hành gia của NASA, một người yêu nước đích thực.
Trong lúc hàng triệu người không đủ thực phẩm để ăn, chính quyền của Tổng thống Donald Trump lại để mặc cho nông sản thối rữa hàng loạt ngoài đồng, trong kho bãi, và thậm chí còn trực tiếp tiêu hủy hàng ngàn tấn thực phẩm viện trợ. Tất cả đều nhân danh mục tiêu “nâng cao hiệu quả” của bộ máy chính phủ. Những thay đổi quyết liệt trong chính sách thuế quan, các cuộc bố ráp di dân gắt gao và cắt giảm các chương trình hỗ trợ người dân như tem phiếu thực phẩm đã khiến nông dân kiệt quệ vì thiếu nhân lực và vốn liếng. Nông sản thì bị bỏ mặc cho mốc meo trong kho và thối rữa ngoài đồng, trong khi hàng triệu người dân rơi vào cảnh đói kém. Đó là chưa kể đến những trường hợp chính quyền trực tiếp tiêu hủy nguồn thực phẩm hoàn toàn có thể sử dụng được.
Quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ-Hoa Kỳ phản ánh sự dịch chuyển mạnh của trật tự quyền lực toàn cầu. Trung Quốc và Ấn Độ có tiềm năng hợp tác lớn nhờ quy mô dân số và kinh tế, nhưng nghi kỵ chiến lược, cạnh tranh ảnh hưởng và tranh chấp biên giới khiến hợp tác bị hạn chế. Với Mỹ, việc Ấn Độ nghiêng về Trung Quốc có thể làm suy yếu chiến lược kiềm chế Bắc Kinh, trong khi tranh chấp thương mại như thuế 50% của Mỹ càng làm quan hệ thêm bất ổn...
Nếu có ai nói, nhạc của Trịnh Công Soạn giống như nhạc Trịnh Công Sơn, đôi bài nghe còn ác liệt hơn. Chắc bạn sẽ không tin. Tôi cũng không tin, cho đến khi tôi nghe được một số ca khúc của Trịnh Công Soạn, quả thật là như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh này dứt bỏ dòng nhạc Trịnh cũ mà khai phá dòng nhạc Trịnh mới, thì chắc anh sẽ thành công. Người viết lách thì tính hay tò mò và mến mộ tài năng, tôi dọ hỏi người quen và nhất là những ca sĩ trẻ mong được nổi bật, đã tranh nhau khởi sự hát nhạc của Soạn. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được nhà anh. Gõ cửa. Mở.
Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.