Hôm nay,  

Đạo Phật Là Đạo Nở Hoa (*)

19/12/201300:00:00(Xem: 5219)
Khi ta nở một nụ cười thì một đóa hoa đã “nở trên môi ta”.

Khi ta ban phát tình thương tới mọi người thì ta “nở một đóa hoa lòng”.

Khi ta tử tế với mọi người ta chúng ta đã trao tặng họ một “đóa hoa thân ái”.

Khi ta cứu giúp mọi người thì trong tim ta đã nở “một đóa từ bi”.

Khi ta chìa đôi bàn tay ra để nắm lấy tay một người đang chống đối ta thì ta đã trao cho họ “một đóa hòa bình”

Khi lòng ta chẳng phiền chẳng não thì chỗ ta ngồi đã nở “một đóa vô ưu”.

Khi ta hành trì thiền-quán đầu óc ta đi vào cảnh giới “không thể nghĩ bàn” tức “một đóa hoa màu nhiệm” đã nở ra và chỉ mình ta biết.

Khi đôi bàn tay ta chắp lại vái lạy Đức Phật thì tay ta cũng là một đóa hoa dâng lên Phật và trong lòng ta nở một “đóa hoa trí tuệ”. Bởi vì Phật là giác ngộ là đại trí tuệ.

Khi tâm hồn ta thanh tịnh thì trên Nước Cực Lạc của Phật A Di Đà đã nở một đóa sen vàng để tán thán và chờ đón ta.

Khi ta nhớ nghĩ đến cha mẹ và công ơn dưỡng dục thì “cửu phẩm sen vàng” đã nở trong lòng ta.

Khi chư tăng ni vân tập, từng bước…bước đi trong chánh niệm, khuôn mặt đượm vẻ từ bi, đại chúng thì trang nghiêm cung kính… thiết nghĩ đạo tràng cũng chẳng cần phải trang trí bằng hoa bởi vì tự thân nó đã là “Hoa Nghiêm” là “trang nghiêm Phật độ.”

Ông Ca Diếp xưa kia chỉ “nhìn hoa mỉm cười” mà đuợc trao truyền y bát.

Bạn ơi,

Hoa đời, hoa chợ… dù hoa tươi cách mấy rồi cũng lúc héo tàn rồi quăng ra đường phố.

Chỉ có “hoa tình thương” là được lưu giữ mãi trong lòng và không bao giờ héo úa.

Hoa có sẵn ở nơi ta,

Đừng tìm kiếm đâu xa.

Và xin nhớ cho không hoa nào quý hơn “Hoa Trí Tuệ”, “Hoa Từ Bi” và “Hoa Chân Thật”.

Do đó Đạo Phật là đạo nở hoa.

Với tất cả ý nghĩa cao đẹp của nó.

Đào Văn Bình

(California ngày 17/12/2013)

GHI CHÚ:

(*) Cảm ứng về bài viết “Báo động tình trạng lãng phí hoa trong các sự kiện Phật Giáo” của đạo hữu Minh Thạnh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoài Ziang Duy, theo như phần tác giả tự giới thiệu, anh là người làm thơ rất sớm
“ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam
Theo sử liệu, cách đây hơn 2000 năm vào một đêm đông lạnh lẽo, Chúa Jésus
"Bà con ai nấy ở trong nhà... lú ra! chém..." Tiếng hét của những tay anh chị trong Trại
Trong khi Lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam cố gượng cười ăn mừng tòan thắng thông qua
Cả thế giới vô cùng tiếc thương quý mến nhà hoạt động chính trị da đen Nelson Mandela vừa qua đời.
Tình cờ người viết đọc qua điện thư của thi sĩ Miên Thụy /Hòa Lan phổ biến cho đồng hương
Ngày 16/12/2013, Tòa án TP. Hà Nội xử đại án tham ô Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam
Khoảng mười năm trước, tôi có phỏng vấn nhạc sĩ Huỳnh Anh để phát thanh trên chương trình radio
Mùa giáng sinh năm 1818 tại một ngôi nhà thờ nhỏ thuộc làng Oberndorf,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.