Hôm nay,  

Giáng Sinh Đen

20/12/201300:00:00(Xem: 4456)
"Bà con ai nấy ở trong nhà... lú ra! chém..." Tiếng hét của những tay anh chị trong Trại Sham Sui Po và Jubilee, hai trại nầy nằm kế nhau, chỉ cần leo rào là nhẩy qua bên kia được. Sham Sui Po thì nhiều người Bắc còn Jubilee thì ba miền đều có đủ. Những cái cửa đua nhau đóng rầm rầm, tiếng dao và cây sắt kéo rẹt rẹt chạm vào thành giường, cùng với tiếng chửi thề. Không khí thật hỗn loạn, ai ai cũng riu ríu im lặng làm theo vì không muốn bị vạ lây hay dính líu vào, ảnh hưởng tới việc định cư. Còn Cảnh sát Hong Kong thì rút ra ngoài hết, đứng nhìn, cười nói huyên thuyên tay chỉ tay chỏ. Nhìn bộ dạng mấy anh thấy hỉ hả lắm. Để cho đám Việt Nam đánh nhau cho đã sau đó cứ vào mà lượm xác hay chở đi "Khách Sạn Năm Sao" nói cho dễ nghe chứ thật ra là vào tù đấy. Bao nhiêu năm rồi nội chiến từng ngày ở Việt Nam mà giờ đây Bắc Nam Trung cùng chạy tỵ nạn thoát ra tới Hong Kong lại phân chia một lần nửa, dàn trận đánh nhau giữa đêm khuya. Nơi đây "Trại Tỵ Nạn Tự Do" Ba miền đầy đủ nhưng lại có thêm từ mới "Du đãng Ba miền".

Những thanh thiếu niên độc thân khi nhẩy lên tàu vượt biển tới Hong Kong không người thân thích, cô đơn. Vì hoàn cảnh đẩy đưa, mấy em thiếu tình thương, thiếu sự dạy dỗ của Cha Mẹ, thiếu tất cả! Mọi người ai ai cũng phải đi làm vì ở Trại Tự do, chung đụng với đời quá sớm, nhất là lớn lên tại Hong Kong. Một thành phố được mệnh danh "Hòn ngọc của Á Châu" cũng là nơi ăn chơi trác táng suốt đêm ngày.

"Wall City" là một thành phố rất đặc biệt: có trên 500 ngàn dân lậu từ Trung Hoa lục địa, chen chút sống trong khu nầy, "Xã Hội Đen" (Hong Kong Triad) làm chủ ở đây; Bác sĩ, Nha sĩ, Thợ điện, Kỹ Sư có; Gái, Trai, Bạch phiến, Á phiện cũng có... bất kỳ ai sống trong thành phố nầy và mọi hoạt động đều bất hợp pháp. Mỗi ngày trước khi về trại nghỉ, người Tỵ nạn hầu hết phải đi ngang qua "Wall City". Mua bán bạch phiến, đĩ điếm là chuyện thường. Nhất là những em thiếu niên, rất dễ xa vào nghiện ngập và băng đảng, khi bị dính vào tự mình không thoát ra được nữa. Một số đàn anh lợi dụng thời cơ "nước đục thả câu" cho các em thử trước sau đó chờ các em nổi cơn ghiền lên thì sai khiến, mấy em sẵn sàng làm bất cứ điều gì mà các đại ca ra lịnh. Những buổi lạc quyên tiền để gửi về cho kháng chiến tại Việt Nam nhưng thật ra chỉ để dành cho các đàn anh... không biết có xu nào vượt biển trở lại Việt Nam không? Nhưng các đàn anh mỗi ngày càng cần tiền nhiều hơn. Ai trong trại không đóng ủng hộ sẽ gặp chuyện... một số đành cắn răng tặng. Cuối Mùa Giáng Sinh giá lạnh, một số cụ già vì không có tiền đóng, được mời lên sân thượng cho đến khi người nhà có tiền đóng thì được về nhà. Nhà ở đây là những chiếc gường sắt chồng lên nhau, ba hay bốn từng cao đụng tới trần nhà, mỗi gia đình được cung cấp một cái gường, gỗ che sáu mặt bằng những tấm ván, như cái hộp hình khối chữ nhật, cánh cửa nhỏ để chui ra chui vào, hên xui ai ở từng dưới thì khỏi leo ai ở cao nhất thì chịu khó trèo cao một chút. Trại Jubilee là một trại tù hồi trước... chứa khoảng 600 tù nhân... nhưng khi làn sóng thuyền nhân vượt biển tới Hong Kong, Chính phủ đã dùng nơi nầy cho để tạm giữ dân tỵ nạn. Trên năm ngàn người nhét ở trại nầy. Hơi chật chội một tí, "No star where! Chỉ một thời gian ngắn là đi định cư rồi", phần đông ai vào trại nầy cũng nghĩ như vậy.

muc-su-hoan-luong-o-hong-kong-resized
Hình ảnh ở trại tỵ nạn Hồng Kông.

Từ trong trại nhìn qua hàng rào như bao nhiêu người khác ai ai cũng thấy hàng vạn ánh đèn lấp lánh, nhưng những ánh đèn đó cũng không sáng nổi sân thượng Trại Jubilee, mỗi một ánh đèn là một niềm hi vọng cho từng người tỵ nạn. Lòng tôi luôn ước mong dân tôi sẽ thấy:

Dân đi trong bóng tối sẽ thấy ánh sáng lớn;
Đối với những kẻ sống trong xứ của bóng tử thần,
Một vầng chân quang đã bừng lên chiếu sáng trên họ.


"Giáng Sinh Đen" 1979, đêm nay "bóng tử thần" đang lượn bay trên bầu trời Trại Tỵ Nạn. Lòng tôi thật khó chịu, không biết phải làm gì! Tôi thầm nói với Chúa: Chúa ơi! Chúa ơi xót thương đồng bào, dân Việt con. Lặng lẽ một mình tôi bước từ từ lên sân thượng của trại là nơi hai băng Nam Bắc sẽ choảng nhau... tim tôi đập nhanh hơn, chân thì làm như có ai đó kéo đầu gối và cứ bước đều theo cầu thang với ánh đèn lờ mờ. Càng lên cao trái tim hình như muốn lọt ra ngoài... ngọn gió buốt từng hồi thổi mạnh hơn nhưng cái lạnh đó chẳng thấm thía gì với cái lạnh rờn rợn mà tôi cảm giác được. Nhưng tiếng nói nhỏ nhẹ của Chúa cho tôi một sức mới:

"Thật vậy, dù khi con đi qua thung lũng rợp bóng tử thần, Con sẽ chẳng sợ tai họa nào, Vì Ngài ở với con; Cây trượng và cây gậy của Ngài an ủi con. Ngài dọn bàn cho con trước mặt những kẻ thù của con; Ngài xức dầu cho đầu con; Chén con đầy tràn."

Lòng tôi vững tin "cây trượng và cây gậy của Chúa" tôi cầm chắc trong tay. Tiếng cọt kẹt của chiếc cửa trên sân thượng mở ra... tôi bước theo thấy lố nhố nhiều bóng đen trong đêm, lấp lánh những chiếc đao từ những thanh sắt được mài bén hai mặt. Không gian dường như ngừng lại, thần chết đã sẵn sàng. Chân tôi vẫn bước đều và dừng lại chính giữa. Tay đưa cao "cây trượng, cây gậy của Chúa" miệng tôi hét lên "Chúa Ơi" nước mắt bắt đầu tuôn ra "Chúa ơi thương xót dân tộc con..." Đây là một trong những phút giây dài nhất cuộc đời của tôi. Thật lặng yên, leng keng lẻng kẻng từ những con đao, thanh sắt rớt trên xi măng..., những tiếng chân vội vàng chạy đi biến mất trong đêm tối... những âm thanh nầy vang lên như những giai điệu thần ca và tôi đã hòa tiếng hát ca vang lên:

"Vì sẽ có một Con Trẻ sinh cho chúng ta, Một Con Trai ban cho chúng ta; Quyền trị vì sẽ đặt trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Mưu Luận Lạ Lùng, Đức Chúa Trời Quyền Năng, Cha Đời Đời, Chúa Bình An." Ha lê Ha lê lu gia Vinh Danh Thiên Chúa khắp chốn trời cao; Bình an dưới đất cho loài người. Ha lê ha lê lu gia. "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin Con ấy không bị chết mất nhưng có sự sống đời đời."

Thật Chúa Bình An đã đến không những trên sân thượng Trại Jubilee nhưng Ngài đã đến thế gian trên hai ngàn năm trước để tìm và cứu người bị hư mất. Ngài đã đem Chân lý, Bình an và Hi vọng cho chúng ta.

Rất mong gặp lại các bạn nhất là các bạn đã biết hay sống trên các Trại Tỵ Nạn mà tôi đã có cơ hội găp qua. Xin Kính Mời dành thì giờ ghé qua: Hội Thánh Phúc Âm Little Sài Gòn 14642 Bushard St. Westminster. CA 92683. (714) 657-9726.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.