Hôm nay,  

Đời Là Upsidedown

04/02/201400:00:00(Xem: 7444)
Trong cuộc sống hàng ngày có 2 sự kiện tương phản: có phải, có trái, có tốt có xấu, có giầu có nghèo, có vui có buồn, có sướng có khổ, có bề mặt thì cũng có bề trái...., tóm lại mọi việc trên cõi đời này chỉ là tương đối thôi không có cái gì là tuyêt đối cả đến nỗi có một Ông Hoạ sĩ Tài danh Việt sau thời gian dài đi tìm Chân lý của Hội họa, thấu triệt cuộc đời đã sáng tạo ra một trường phái được gọi là "Trường phái Upsidedown" không ngoài mục đích nói trên.

Thật vậy trong cuộc sống hàng ngày, không ai tránh khỏi upsidedown hết.

Có đôi vợ chồng trước làm công làm mướn cho Ông chủ của 1 cơ sở thương mại, đã nhiều năm gần như chuyên nghiệp, nhưng sau đó Ông chủ cho 2 vợ chồng tạm nghỉ việc chờ mở Cơ Sở mới to lớn bề thế hơn rồi sẽ mướn trở lại, vì thủ tục giấy tờ phức tạp kéo dài lâu hoàn tất nên sau thời gian chờ đợi khálâu vì sinh kế gia đình và bất đắc dĩ 2 vợ chồng phải đi tìm sự sống và may mắn sang lại được 1 quán Deli đang trong tình trạng thật ế ấm với 1 cái giá thật rẻ mạt có thể gọi là giá hữu nghị thì đúng hơn.

Nhưng đâu có ai ngờ 2 vợ chồng nhờ cố gắng chí thú làm ăn được mọi người thương mến đến ủng hộ vì người chồng có cái idea rất tuyệt vời là gặp ai cũng vui vẻ hoà nhã giới thiệu Cơ sở của mình một cách nhiệt tình và không quên năn nỉ mời người đó chiếu cố đến ủng hộ khiến ai nấy cũng khó chối từ, đặc biệt nhất lại đúng vào thời điểm hai vợ chồng được may mắn hưởng phúc trời ban nên sau thời gian ngắn cửa tiệm trở nên sầm uất và phát đạt, nguồn lợi thâu vô càng ngày càng nhiều và cuộc sống gia đình 2 người cùng con cái ngày càng trở lên sung túc và hạnh phúc, nhưng người chồng vẫn luôn có nhiều mặc cảm và ấm ức trong lòng mỗi khi có ai vô tình nhắc lại chuyện cũ và Anh ta cũng tỏ vẻ ít có cảm tình với người chủ cũ của mình vì đã làm Anh ta phải chịu nhiều gian lan khổ ải khi lâm vào hoàn cảnh thất nghiệp lâu dài, nhưng tôi lại có cái Idea khác,gặp Anh tôi nói một cách châm biếm với Anh ta: Ông chủ cũ của Anh bây giờ trông ngon cơm lắm, ông ta có để hàm râu cá chốt giống như râu Charlo vậy, trông tức cười lắm, Anh ta đối đáp lại Râu Hitler chứ Charlot gì, tôi lại tưởng anh ta ca tụng chủ cũ của mình là oai phong lẫm liệt lắm không ngờ Anh ta phang ra một câu kế tiếp đó là Hàm Râu độc ác,tôi thật ngỡ ngàng nhưng vẫn cố giãi bày ý kiến có lý của mình: Ông chủ cũ của anh rất tốt, tôi biết mà, Ông ta đã để Vợ Chồng Anh thất nghiệp ngoài ý muốn, Anh Chị phải biết cám ơn người ta mơi phải vì nếu Ông chủ cũ của Anh không trục trặc giấy tờ và khai trương cửa tiệm đúng thời hạn thì Vợ chồng Anh Chị chỉ là người làm công làm mướn suốt đời và đã không trở lên Ông Bà chủ nhỏ với cuộc sống sung sướng và huy hoàng như ngày hôm nay.Nghe tôi phân tích có lý, anh ta cũng cảm thấy thấm thía và tự thẹn với lòng vì đây là sự thật: Đời là Upsidedown.

Một câu chuyện lý thú khác còn upsidown hơn nữa, có đôi Nam Nữ son trẻ, rất thương yêu quý mến nhau sắp tiến tới hôn nhân, nhưng bị nhiều người trong gia đình bạn gái dèm pha gây trở ngại đến nỗi hai người thấy khó có thể kết nghĩa se tơ được nên đành thoả thuận quyết định chấp nhận hy sinh cuộc sống cá nhân của mình để khỏi gây thêm nhiều nỗi hiềm khích và bất hoà giữa hai gia đình. Cô bạn gái đành quyết định di chuyển đến 1 tiểu bang khác sinh sống để có thể nguôi đi những nỗi ưu phiền, chàng trai ở lại cũng không kém phần đau lòng và có thể nói là Thất tình thì đúng hơn.

Sau đó, vào một ngày đẹp trời, để dằn nỗi nhớ nhung, anh ta bèn lái xe đến thăm viếng bà Cô, đúng lúc bà Cô sắp đem quần áo lên xe đến Apartement của người bạn thân để giặt đồ ké vì ở đây có máy giăt tập thể. Bà cô bèn rủ Anh ta đi chung xe cho vui, quá buồn phiền không cần đắn đo suy nghĩ Anh ta phụ mang quần áo Bà Cô chất lên xe đi liền. Sau này Anh ta nghĩ lại cũng tự thẹn và mắc cỡ trong lòng không hiểu sao lúc đó Anh ta lại có ý thức vô duyên như vậy, bộ hết nơi giải sầu hay sao mà lại đi theo Bà cô giặt quần áo đàn bà. Không ngờ chính giây phút định mệnh đó đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đơì của Anh ta và bây giờ Anh ta có được cuộc sống vô cùng hạnh phúc vơí vợ con cùng gia đình như là 1 chuyện khó tin nhưng có thật.

Thật vậy, khi đến nhà người bạn của Bà cô, anh ta ngồi thơ thẩn ở phòng khách một mình đang suy nghĩ vẩn vơ, bất ngờ có cô con gái mướn phòng ở trên lầu bước xuống thăm. Bạn Bà cô như thông lệ, sẵn dịp bà ta có ý định giới thiệu Cô gái của nguời ban với Anh ta để làm quen, đang buồn phiền vì tình duyên trắc trở, Anh ta vui vẻ tiếp nhận rồi từ quen biết, thương mến nhau, hiểu biết lẫn nhau, sau cùng 2 người cùng chấp nhận bằng lòng tiến tơi hôn nhân và chính Anh ta bây giờ cũng không ngờ được cuộc đời anh đã thay đổi hoàn toàn và được hưởng nhiều may mắn đầy diễm phúc như ngày hôm nay, anh luôn luôn cám ơn Thiên Chúa vì anh là người ngoan đạo.

Sau khi Anh ta có gia đình và có con cái, cô bạn gái của mối tình đầu ở xa biết được, Cô ta mới đi lấy chồng vì cảm thấy hết hy vọng chờ đợi, nhưng hai người vẫn luôn ghi nhớ những giây phút quen biết của thuở ban đầu và thỉnh thoảng điện thoại qua lại thăm hỏi coi nhau như tình bạn và cũng không quên cầu chúc cho nhau hưởng nhiều hạnh phúc với người hôn phối do mình lưa chọn,

Một hôm trong khi đi chợ, Anh ta có gặp mẹ vợ hờ, bà ta nói một cách tự nhiên, sao trông cháu còn trẻ thế thì hoá ra trước đây bà ta đã hiểu lầm Anh lớn hơn tuổi con rể của bà nên bà đã mất nhiều thiện cảm và gây nhiều khó khăn trở ngại cho mối tình đầu của Anh với người con gái út thân yêu của bà khiến cuộc tình duyên của Anh vô tình tan vỡ ngoài ý muốn.

Nghe Anh tâm sự, tôi liền khuyên Anh ta trước tiên Anh phải cám ơn Ông Anh rể hờ, sau đó cám ơn Chị Vợ và mẹ vợ hờ đã cố tình ngăn cách duyên Anh, chính những người đó đã biến đổi hẳn cuộc đời Anh khiến Anh mới có được một mái ấm gia đình quá lý tưởng và tràn đầy hạnh phúc như ngày hôm nay. Nếu tình duyên Anh không trắc trở có lẽ cuộc đời Anh không biết ra sao và Anh cũng tư cảm nhận rất thực tế lànhư gông đeo cổ suốt đời. Đó có phải là trường hợp upsidedown quá đi thôi phải không Quý Vị?

BÙI PHÚ

Tacoma, Xuân Giáp Ngọ 2014

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tầm nhìn nào đó, người dân và giới báo chí trong nước có thể đặt câu hỏi phải chăng ông Trọng đã dứt điểm vấn đề nhân sự trước Đai hội-XIII? Nhất là họ dựa trên những sự kiện vừa xảy ra trước ngày Quốc Khánh-75.
Việt Nam chỉ kiện Trung Cộng về Biển Đông “khi đàm phán bế tắc và chiến tranh đã gần kề”. Việt Nam cũng kiên định không đứng về phe nào trong cuộc tranh chấp quyền lực ở Á Châu-Thái Bình Dương giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ. Quan điểm xuyên suốt này đã được lan tỏa trong nội bộ những nhà ngoại giao có thẩm quyền nhất của Việt Nam về xung đột ở Biển Đông hiện nay.
Lời người dịch: Hiện nay, chỉ số thị trường chứng khoán của Mỹ đang lên cao. Đối với các nhà đầu tư, tin này là một tín hiệu khích lệ khởi đầu trong một số lĩnh vực nhất định, nhưng nó sẽ không bảo đảm đem lại tình trạng phục hồi nhanh chóng cho toàn diện nền kinh tế. Michael Spence cho rằng, các doanh nghiệp trong lĩnh vực kỹ thuật số và công nghệ cao đang phục hồi nhanh và không cần hỗ trợ. Các thước đo tạo ra giá trị cho vốn tư bản là tài sản vô hình và kiểm soát dữ liệu. Các doanh nghiệp hàng không, du lịch và lĩnh vực khác sẽ còn gặp nhiều bất trắc. Nhìn chung, nhiều biện pháp hồi phục cần phân biệt và triển vọng còn lệ thuộc nhiều yếu tố và thời gian. Michael Spence không đề cập đến hai luận điểm quan trọng khác. Một là tình trạng bất ổn kéo dài dẫn đến việc các gia đình và doanh nghiệp lo dự phòng hơn. Bao lâu nền kinh tế vẫn còn suy yếu, các doanh nghiệp sẽ hoãn đầu tư; các gia đình chỉ lo chi xuất tối thiểu cho sinh hoạt gia dụng và chi phiếu hỗ trợ sẽ không có tác d
Trump là một nghịch lý: tỷ phú địa ốc nhưng được giới công nhân thợ thuyền bỏ phiếu; thô lỗ và thiếu đạo đức nhưng được giới tôn giáo và thành phần bảo thủ liêm chính ủng hộ. Ngay nhiều người bỏ phiếu cho Trump cũng không chối cãi ông ta thiếu tư cách lãnh đạo nhưng tại sao vẫn còn tiếp tục ung hộ? Bởi vì họ xem Trump là cơ hội cuối cùng trong cuộc chiến văn hóa sống còn đối với chủ nghĩa tự do (liberalism) để phục hồi nước Mỹ.
Hãy làm công việc của một hiệp sĩ, hãy cùng nhau chận đứng cái ác và không cho phép kẻ ác tiếp tục đem cái hoang dã của những toà án ngoài cánh đồng vào dinh thự. Hiệp sĩ trong phiên toà này cho dù chưa thay đổi được kết quả của vụ án, nhưng đó là Tiếng Lòng của nông dân thôn hoành, là Thực Trạng của xã hội, và chính là Số Mệnh của mỗi chúng ta.
Chúng ta đang sống trong thời đại của những cửa sổ. Có rất nhiều cửa sổ chung quanh chúng ta, và những cửa sổ này hầu như lúc nào cũng mở. Tiếng Mỹ gọi nó là Windows. Rất giản dị nhưng sức hàm chứa rất lớn, rất kinh khủng! Từ một ngày rất xa của năm 1985 nhu liệu Windows ra đời. Có thể nói một cuộc cách mạng về thông tin của loài người. Ba mươi lăm năm trôi qua từ khi Microsoft Windows ra đời, lợi ích của nó không thể kể xiết vì hình như ngày hôm nay chúng ta có một công trình nào đó dù nhỏ hay lớn, tầm ảnh hưởng rộng hay hẹp cũng đều có mặt trong những cửa sổ này.
Thông tín viên Võ Thành Nhân (SBTN) vừa buồn bã loan tin: nhà báo Lê Văn Phúc đã từ trần vào hôm 7 tháng 8 năm 2020, tại Reston – Virginia. Tác phẩm (Tôi Làm Tôi Mất Nước) đầu tay của ông do Văn Hữu xuất bản năm 1985, và Thế Giới Ấn Quán tái bản – lần thứ 5 – vào năm 1989. Với thị trường sách báo hải ngoại thì đây là một hiện tượng hiếm hoi.
Tuy không không thành công hay hiển đạt (gì ráo trọi) tôi vẫn sống được như một người đàng hoàng cho mãi đến hôm nay là nhờ luôn ghi khắc (và biết ơn) những gì đã được học hỏi vào thưở ấu thời. Hình ảnh của những cô giáo (thiên thần) của tôi cũng thế, cũng mãi mãi in đậm trong tâm trí của một kẻ tha hương – dù tóc đã điểm sương.
Những năm thập niên 50 của thế kỷ trước, bịnh bại liệt (polio) đã gây ra hàng ngàn cái chết cùng sự bại liệt kinh hoàng cho các gia đình có con nhỏ bị lây nhiễm. Nó bị người dân Mỹ xem là điều đáng sợ thứ nhì, chỉ thua sau bom hạch tâm. Ngày 12 tháng Tư năm 1955, chính phủ thông báo thuốc ngừa bại liệt đầu tiên đã có và các hãng bào chế cấp tốc sản xuất hàng loạt thuốc chủng ngừa.
Chính phủ Đức vừa loan tin, nhà đối lập Alexej Nawalny ở Nga bị ám hại vì chất độc Nowitschok. Cách đây hai năm, ông Sergej Sripal người Nga ở Liên Hiệp Vương Quốc (Anh) và người con gái cũng bị hai sĩ quan tình báo từ Nga sang đầu độc bằng chất này. Chất độc này có tính năng ra sao? Và tại sao thế giới phương tây nhận diện được loại độc chất này? Bài viết sau đây cho biết một vài sự kiện liên quan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.