Hôm nay,  

Đời Là Upsidedown

04/02/201400:00:00(Xem: 7572)
Trong cuộc sống hàng ngày có 2 sự kiện tương phản: có phải, có trái, có tốt có xấu, có giầu có nghèo, có vui có buồn, có sướng có khổ, có bề mặt thì cũng có bề trái...., tóm lại mọi việc trên cõi đời này chỉ là tương đối thôi không có cái gì là tuyêt đối cả đến nỗi có một Ông Hoạ sĩ Tài danh Việt sau thời gian dài đi tìm Chân lý của Hội họa, thấu triệt cuộc đời đã sáng tạo ra một trường phái được gọi là "Trường phái Upsidedown" không ngoài mục đích nói trên.

Thật vậy trong cuộc sống hàng ngày, không ai tránh khỏi upsidedown hết.

Có đôi vợ chồng trước làm công làm mướn cho Ông chủ của 1 cơ sở thương mại, đã nhiều năm gần như chuyên nghiệp, nhưng sau đó Ông chủ cho 2 vợ chồng tạm nghỉ việc chờ mở Cơ Sở mới to lớn bề thế hơn rồi sẽ mướn trở lại, vì thủ tục giấy tờ phức tạp kéo dài lâu hoàn tất nên sau thời gian chờ đợi khálâu vì sinh kế gia đình và bất đắc dĩ 2 vợ chồng phải đi tìm sự sống và may mắn sang lại được 1 quán Deli đang trong tình trạng thật ế ấm với 1 cái giá thật rẻ mạt có thể gọi là giá hữu nghị thì đúng hơn.

Nhưng đâu có ai ngờ 2 vợ chồng nhờ cố gắng chí thú làm ăn được mọi người thương mến đến ủng hộ vì người chồng có cái idea rất tuyệt vời là gặp ai cũng vui vẻ hoà nhã giới thiệu Cơ sở của mình một cách nhiệt tình và không quên năn nỉ mời người đó chiếu cố đến ủng hộ khiến ai nấy cũng khó chối từ, đặc biệt nhất lại đúng vào thời điểm hai vợ chồng được may mắn hưởng phúc trời ban nên sau thời gian ngắn cửa tiệm trở nên sầm uất và phát đạt, nguồn lợi thâu vô càng ngày càng nhiều và cuộc sống gia đình 2 người cùng con cái ngày càng trở lên sung túc và hạnh phúc, nhưng người chồng vẫn luôn có nhiều mặc cảm và ấm ức trong lòng mỗi khi có ai vô tình nhắc lại chuyện cũ và Anh ta cũng tỏ vẻ ít có cảm tình với người chủ cũ của mình vì đã làm Anh ta phải chịu nhiều gian lan khổ ải khi lâm vào hoàn cảnh thất nghiệp lâu dài, nhưng tôi lại có cái Idea khác,gặp Anh tôi nói một cách châm biếm với Anh ta: Ông chủ cũ của Anh bây giờ trông ngon cơm lắm, ông ta có để hàm râu cá chốt giống như râu Charlo vậy, trông tức cười lắm, Anh ta đối đáp lại Râu Hitler chứ Charlot gì, tôi lại tưởng anh ta ca tụng chủ cũ của mình là oai phong lẫm liệt lắm không ngờ Anh ta phang ra một câu kế tiếp đó là Hàm Râu độc ác,tôi thật ngỡ ngàng nhưng vẫn cố giãi bày ý kiến có lý của mình: Ông chủ cũ của anh rất tốt, tôi biết mà, Ông ta đã để Vợ Chồng Anh thất nghiệp ngoài ý muốn, Anh Chị phải biết cám ơn người ta mơi phải vì nếu Ông chủ cũ của Anh không trục trặc giấy tờ và khai trương cửa tiệm đúng thời hạn thì Vợ chồng Anh Chị chỉ là người làm công làm mướn suốt đời và đã không trở lên Ông Bà chủ nhỏ với cuộc sống sung sướng và huy hoàng như ngày hôm nay.Nghe tôi phân tích có lý, anh ta cũng cảm thấy thấm thía và tự thẹn với lòng vì đây là sự thật: Đời là Upsidedown.

Một câu chuyện lý thú khác còn upsidown hơn nữa, có đôi Nam Nữ son trẻ, rất thương yêu quý mến nhau sắp tiến tới hôn nhân, nhưng bị nhiều người trong gia đình bạn gái dèm pha gây trở ngại đến nỗi hai người thấy khó có thể kết nghĩa se tơ được nên đành thoả thuận quyết định chấp nhận hy sinh cuộc sống cá nhân của mình để khỏi gây thêm nhiều nỗi hiềm khích và bất hoà giữa hai gia đình. Cô bạn gái đành quyết định di chuyển đến 1 tiểu bang khác sinh sống để có thể nguôi đi những nỗi ưu phiền, chàng trai ở lại cũng không kém phần đau lòng và có thể nói là Thất tình thì đúng hơn.

Sau đó, vào một ngày đẹp trời, để dằn nỗi nhớ nhung, anh ta bèn lái xe đến thăm viếng bà Cô, đúng lúc bà Cô sắp đem quần áo lên xe đến Apartement của người bạn thân để giặt đồ ké vì ở đây có máy giăt tập thể. Bà cô bèn rủ Anh ta đi chung xe cho vui, quá buồn phiền không cần đắn đo suy nghĩ Anh ta phụ mang quần áo Bà Cô chất lên xe đi liền. Sau này Anh ta nghĩ lại cũng tự thẹn và mắc cỡ trong lòng không hiểu sao lúc đó Anh ta lại có ý thức vô duyên như vậy, bộ hết nơi giải sầu hay sao mà lại đi theo Bà cô giặt quần áo đàn bà. Không ngờ chính giây phút định mệnh đó đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đơì của Anh ta và bây giờ Anh ta có được cuộc sống vô cùng hạnh phúc vơí vợ con cùng gia đình như là 1 chuyện khó tin nhưng có thật.

Thật vậy, khi đến nhà người bạn của Bà cô, anh ta ngồi thơ thẩn ở phòng khách một mình đang suy nghĩ vẩn vơ, bất ngờ có cô con gái mướn phòng ở trên lầu bước xuống thăm. Bạn Bà cô như thông lệ, sẵn dịp bà ta có ý định giới thiệu Cô gái của nguời ban với Anh ta để làm quen, đang buồn phiền vì tình duyên trắc trở, Anh ta vui vẻ tiếp nhận rồi từ quen biết, thương mến nhau, hiểu biết lẫn nhau, sau cùng 2 người cùng chấp nhận bằng lòng tiến tơi hôn nhân và chính Anh ta bây giờ cũng không ngờ được cuộc đời anh đã thay đổi hoàn toàn và được hưởng nhiều may mắn đầy diễm phúc như ngày hôm nay, anh luôn luôn cám ơn Thiên Chúa vì anh là người ngoan đạo.

Sau khi Anh ta có gia đình và có con cái, cô bạn gái của mối tình đầu ở xa biết được, Cô ta mới đi lấy chồng vì cảm thấy hết hy vọng chờ đợi, nhưng hai người vẫn luôn ghi nhớ những giây phút quen biết của thuở ban đầu và thỉnh thoảng điện thoại qua lại thăm hỏi coi nhau như tình bạn và cũng không quên cầu chúc cho nhau hưởng nhiều hạnh phúc với người hôn phối do mình lưa chọn,

Một hôm trong khi đi chợ, Anh ta có gặp mẹ vợ hờ, bà ta nói một cách tự nhiên, sao trông cháu còn trẻ thế thì hoá ra trước đây bà ta đã hiểu lầm Anh lớn hơn tuổi con rể của bà nên bà đã mất nhiều thiện cảm và gây nhiều khó khăn trở ngại cho mối tình đầu của Anh với người con gái út thân yêu của bà khiến cuộc tình duyên của Anh vô tình tan vỡ ngoài ý muốn.

Nghe Anh tâm sự, tôi liền khuyên Anh ta trước tiên Anh phải cám ơn Ông Anh rể hờ, sau đó cám ơn Chị Vợ và mẹ vợ hờ đã cố tình ngăn cách duyên Anh, chính những người đó đã biến đổi hẳn cuộc đời Anh khiến Anh mới có được một mái ấm gia đình quá lý tưởng và tràn đầy hạnh phúc như ngày hôm nay. Nếu tình duyên Anh không trắc trở có lẽ cuộc đời Anh không biết ra sao và Anh cũng tư cảm nhận rất thực tế lànhư gông đeo cổ suốt đời. Đó có phải là trường hợp upsidedown quá đi thôi phải không Quý Vị?

BÙI PHÚ

Tacoma, Xuân Giáp Ngọ 2014

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ôi, tưởng gì chớ cái “tác phong chưng dép” thì bác vẫn “thao tác” đều đều – vô cùng thành thạo – ở khắp cả mọi nơi: Khi Bác tới thăm 1 ngôi đền lớn và cổ kính của Ấn Độ thì có một chuyện lạ xảy ra. Lúc Bác bước vào trong đền, để lại đôi dép bên ngoài thì bất ngờ có hàng trăm phóng viên báo chí, nhiếp ảnh, quay phim ập đến vây kín đôi dép cao su của Bác… (“Trăm phóng viên nước ngoài vây kín đôi dép của Bác” – Tin Ngắn, 19/05/2013). Ngoài đôi dép, đôi môi của Bác cũng được bạn bè thế giới đặc biệt quan tâm và (vô cùng) quan ngại – theo như bản tường thuật của The Straits Times, số ra ngày 8 tháng 3 năm 1959: “Chủ tịch Hồ Chí Minh của Bắc Việt, 68 tuổi, đã bị bảo một cách thẳng thừng rằng phải ngưng việc hôn hít các em gái Indonesia và tôn trọng những điều dạy của Hồi giáo.”
“Cái nền dân trí luôn là mảnh đất cho hận thù, ngờ vực và chia rẽ” nếu chỉ giới hạn trong lãnh thổ VN thì có thể tìm ngay ra thủ phạm: Chủ Nghĩa Toàn Trị và học thuyết Marx – Lenin! Vấn đề là không ít người Việt đang sống ở nước ngoài, chả có liên quan (hay ảnh hưởng chi nhiều) với cái chế độ thổ tả hiện hành mà vẫn sẵn sàng chửi nhau, hủy bạn bè vì những chuyện nhỏ (như con thỏ) như thường. Vì cái nước mình nó thế nên dân mình không thể khác được chăng?
Bến Ninh Kiều, Cần Thơ đã ghi lại trong tôi biết bao là kỷ niệm vui buồn từ khi tôi mới bắt đầu xuống dạy tại Viện Đại Học Cần Thơ năm 1967 … Chính tại nơi đây, năm 1978, cũng vì khát khao hai chữ tự do, nên tôi đã liều mạng lôi cả gia đình xuống “cá nhỏ” để ra “cá lớn” đậu ngoài khơi vàm, không mấy xa chợ Cần Thơ. Nhưng than ôi, khi leo qua cá lớn thì bị dưa luôn về Chấp Pháp, trên đường vô Cái Răng. Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên.
Từ điển tiếng Việt định nghĩa “ấm ớ hội tề” là “thái độ không dứt khoát”. Đem nghĩa này gắn vào những tuyên bố của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng liên quan đến công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội đảng XIII, dự kiến diễn ra trong tháng 01 năm 2021, thì sẽ thấy vẫn chỉ là chuyện nói nhiều mà làm chẳng được bao nhiêu, hay chỉ nhằm tung hòa mù để hù họa nhau.
Báo chí trong nước hôm 12/5/2020 đưa tin Bộ Công an cho hay dự luật biểu tình chưa thể được trình lên Quốc hội vì "cần phải được nghiên cứu kỹ, không để các thế lực thù địch, phản động lợi dụng". 45 năm qua dường như đảng Cộng sản Việt Nam chưa có được một ngày hòa bình, trong tâm trí họ xung quanh lúc nào cũng có những "thế lực thù địch" đe dọa sự tồn vong của thể chế. Câu chuyện "hòa hợp hòa giải dân tộc" đã được nói đến ngay từ khi Chiến tranh kết thúc năm 1975, nhưng đến nay nhà cầm quyền vẫn đề cao lịch sử của “bên thắng cuộc” và tiếp tục coi mọi tiếng nói khác biệt là thù địch.
Từ Bangkok, FB Trần Quang Đô hớn hở cho hay: “Ngân hàng hôm nay 5/5 đông kín người. Thiên hạ xếp hàng nhận 5000 baht, tương đương 250 đô la Úc, tiền hổ trợ người dân trong dịch Cúm Vũ Hán. Điện nước thì miễn phí trong ba tháng cho dân lao động.” Tôi cũng hay lui tới Thái Lan nên hoàn toàn không ngạc nhiên gì về chuyện này. Tuy mang tiếng là “quân phiệt” nhưng bọn tướng lãnh ở nước này “yếu xìu” hà, và hay “mị dân” bằng tiền lắm: tiền trợ cấp cho những người khuyết tật, tiền giúp đỡ cho kẻ neo đơn, hay ông già/bà lão … Họ tạo cho dân chúng Thái cái tâm lý ỷ lại, và hèn yếu. Bởi vậy dân Thái chưa bao giờ đánh thắng được một đế quốc to nào cả, đế quốc cỡ trung bình, hoặc nhỏ (xíu) cũng khỏi có dám luôn.
Thương thay tấm lòng người mẹ suốt 13 năm kiên trì kêu oan cho con. Tiếng kêu thấu trời xanh mà không thấu những “hình người, dạ thú”. Ngày 8 tháng 5 năm 2020, phiên tòa của Hội Đồng Thẩm Phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao (TANDTC) tại Việt Nam, đã biểu quyết 100% đồng thuận của 17 ông thẩm phán, y án tử hình đối với bị cáo Hồ Duy Hải bằng cách giơ tay, trước ông xếp của họ là Chánh Án Nguyễn Hòa Bình! (Ai dám không giơ tay!) Đây là Phiên Tòa Nội Bộ, vì Luật Sư của bị cáo tuy được gọi vào nhưng khi chưa chính thức thảo luận gì thì đã được mời ra!
Trong những hình ảnh cuối tháng Tư 1975, tôi thấy nhiều bộ đội cụ Hồ đội nón cối hoặc nón tai bèo, mặc bộ quần áo lếch thếch, ngồi chồm hổm trên thảm cỏ hoặc trên thành mấy hồ nước trước dinh Độc Lập; nhóm bộ đội khác vóc nước từ hồ nước bằng hai bàn tay xương xẩu, đưa lên miệng uống rồi vóc thêm nước, rửa mặt; nhóm bộ đội khác nữa thì cởi đôi dép râu, thọc đôi chân còi cọc và dơ bẩn vào hồ nước để rửa chân? Nhiều hình chụp các anh bộ đội cụ Hồ trông rất “hồ hởi”, tay xách con gà, con vịt, trên vai gánh hai cái rương nhỏ, lưng mang ba lô, bên trên kèm theo một búp bê bằng nhựa. Tôi cũng thấy hình từng đoàn xe tải chở tủ lạnh/ TV/radio/bàn ghế/giường/tủ/xe gắng máy, v.v… – những hiện vật của miền Nam vừa được bộ đội cụ Hồ “giải phóng” – ồ ạc và liên tục chạy về Bắc
Do tham vọng quyền lực, do chủ trương bành trướng chủ nghĩa cộng sản và do làm tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam công khai họp đại hội tuyên bố mở cuộc chiến, xân lăng Việt Nam Cộng Hòa tức Nam Việt Nam dưới chiêu bài thống nhứt đất nước và chống Mỹ cứu nước, trong khi Lê Duẩn chủ trương: “Ta đánh Mỹ là đánh cho cả Trung Quốc, cho Liên Xô”. (Nguyễn Mạnh Cầm, ngoại trưởng nhà nước cộng sản Việt Nam từ 1991-2000, trả lời phỏng vấn đài BBC ngày 24-1-2013.) Một nhân vật tầm cỡ ngoại trưởng như ông Nguyễn Mạnh Cầm xác nhận công khai như thế thì không sai vào đâu được.
Khi chính quyền Hoa Kỳ tung gói cứu cấp khổng lồ trị giá 3 ngàn tỷ USD thì không khỏi tránh bị lạm dụng. Theo một ước tính con số thất thoát có thể lên đến 20% (tức là 600 tỷ USD) do thiếu kiểm soát khi tiền tung ra quá nhanh hòng chận đứng đà suy thoái của nền kinh tế do ôn dịch Vũ Hán gây ra. Ngoài việc khai man hoặc luồn lách kẽ hở luật pháp để lãnh cứu trợ còn một vấn đề được nêu lên là một khi nhà nước nhúng tay can thiệp vào thị trường tự do tất sẽ tạo ra tiền lệ xấu dẫn đến nhiều rủi ro đạo đức (moral hazard) trong kinh doanh. Lẽ phải trên thương trường tức làm ăn gian dối hay cẩu thả phải chấp nhận sớm muộn bị đào thải; nhưng nếu doanh nghiệp ỷ lại được chính quyền bảo kê thì sẽ không thay đổi thói hư tật xấu mà tiếp tục liều lĩnh đi tìm lợi lộc, hay nói nôm na cũng giống như con hư tại mẹ cháu hư tại bà!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.