Hôm nay,  

“From Your Valentine...”

12/02/201400:00:00(Xem: 8039)
Suốt năm viết về tình yêu vì tôi nghĩ đó là một trong những hiện tượng đẹp nhất của đời người, chẳng lẽ đến “Ngày Tình Yêu” tôi lại không viết dòng chữ bầy tỏ đôi lời!

Xã hội Tây phương nơi chúng ta đang sống, mỗi năm có St. Valentine’s Day. Đối với người Á Đông, cõi lòng thường là chốn xa xăm, không dễ dàng thổ lộ tình yêu mà ngược lại còn hay âm thầm dấu kín nên khi xưa tôi chẳng thấy ai ca tụng “Ngày Tình Yêu” trên quê hương mình. Thời gian qua đi, mọi vật chuyển đổi và bây giờ đã khác, dường như cái ngày “nồng cháy” ấy bỗng nhiên trở thành phong trào khắp nơi trên quả địa cầu.

Buổi chiều sau công việc, ung dung ngồi lái xe về nhà chợt thấy nắng vàng nhạt trên đường phố, không gì hạnh phúc hơn khi ta biết có ai đó đang tựa cửa chờ chia sẻ tâm tình bên bữa cơm chiều... Chắc hẳn nhiều người cũng thấy sự nồng nàn yêu thương ấy không mua, không bán mà đáng quý biết chừng nào? Chúc các bạn tìm được niềm vui... cảm thấy tim đập mạnh cho tình thêm sâu, lòng thêm háo hức suốt cả buổi mong mỏi đợi chờ vì “Valentine’s Day” năm nay rơi đúng vào ngày thứ sáu nên mọi người vẫn phải đi làm như thường lệ. Tuy nhiên sau “đêm tình yêu” chuẩn bị theo dự tính lại còn thêm 2 ngày cuối tuần nghỉ ngơi tha hồ mà tiếp tục âu yếm tỏ tình. Xin chớ đừng “vội vàng” như Xuân Diệu:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho mầu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
Mau đi thôi mầu chưa ngả chiều hôm
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

Tình yêu không có định nghĩa, tùy cảm xúc của người đối diện nhưng trong mọi trường hợp, lòng thành thật là căn bản vì cần thiết để tình yêu trưởng thành. Dối trá mang thời gian tính, không sớm thì muộn sẽ đẩy tình yêu vào vũng lầy và nhận chìm tất cả những ngày hoa mộng.

Có người hỏi tại sao tôi hay viết về tình vợ chồng lãng mạn khi tuổi đã xế chiều? Theo họ, cảm xúc trong suy nghĩ của tôi có nhiều điều không thích hợp hay nói trắng ra là thiếu thực tế! Văn chương ấy chỉ để đọc cho vui vì buổi chiều hoàng hôn chẳng thể nào lẫn lộn với ánh nắng bình minh đầu ngày...

Sau 20 - 30 năm hạnh phúc, sống nửa đời rồi thế mà vợ chồng ly dị lại thường hay sẩy đến... Lý do thì vô vàn dẫn đến cảnh tan nát cô đơn, mỗi tình một cảnh và khi hết yêu rồi thì “tình nghĩa đôi ta có thế thôi!”. Nhiều thuyền tình không rời bến vẫn cố gieo neo chốn cũ nhưng đêm ngày hằn học nhìn nhau chán ngán, nước cạn lửa tắt, lạnh lùng bên trong lạnh lẽo bên ngoài! Ngược lại, cũng có kẻ tha thiết muốn sống mối tình già tràn ngập yêu thương cho đến cuối đời. Hãy thử xem họ có nhiều chọn lựa để đạt niềm mong ước đó không?


Có lẽ ngoài những tình huống đặc biệt riêng lẻ, chúng ta chỉ thấy con đường một chiều duy nhất, đó là sự bảo trì theo kế hoạch... Tựa như mọi vật trên thế gian, tình yêu cũng cần sự chăm sóc định kỳ tỷ dụ một buổi chiều nào tức cảnh sinh tình, chàng và nàng cùng thổi oxy vào lò sưởi tình yêu làm bừng lên ngọn lửa ấm hay rủ nhau đến một nơi vắng vẻ hẹn hò yêu đương như muốn sống lại kỷ niệm những ngày xưa. Do cá tính của con người, tính chất lãng mạn thường xa vời thực tế nhưng chính nó lại mang hương hoa tô điểm cho tình yêu mỗi khi xuất hiện. Nếu vợ chồng ý thức được sự phong phú cần thiết ấy thì “hoa nở tung cánh” ví von như mối tình già cũng sẽ khó tàn, hương sắc còn phảng phất mỗi lúc mỗi nơi.

Hôm nọ, trên đường về nhà nghe đài phát thanh có ông bác sĩ thú y ra câu đố có thưởng: “Theo bạn màu tình yêu là màu gì?”. Người thì nói màu xanh hy vọng, kẻ bảo màu đỏ vì máu đỏ chẩy về tim nhưng câu trả lời đúng ý ông ta nhất là “mầu nho” vì đọc lái thành “mò nhau”. Yêu nhau thì dĩ nhiên là phải “mò nhau”, không “mò” không được! Tình yêu trong tâm hồn, tình dục ngoài thể chất, hai cái tình ấy chẳng thể nào xa nhau sống riêng lẻ dù còn trẻ hay đã già! Trẻ thì từng bữa, già mỗi tuần, mỗi tháng? Nếu mỗi năm thì nên xét lại chuyện định kỳ hoặc có bóng dáng của hồng nhan tri kỷ đâu đó mất rồi? Hoàn cảnh sẽ khó khăn, phức tạp hơn nhiều...

Để bảo trì tình yêu, vợ chồng phải trao đổi ái ngữ. Đó là điều kiện ắt có tối thiểu trong quan hệ vợ chồng bởi vì lời yêu thương có sức chuyển đổi tâm trạng người nghe và cả người nói từ đó sự cảm thông sẽ tiến đạt dễ dàng. Ấy cũng là phương cách tỏ sự tương kính đối với nhau.

Và cuối cùng, “Tôi muốn bảo cùng em, có những gì trong lòng không nói được thì em ơi, xin hãy lặng yên vì quanh đây, còn bao nhiêu những nỗi muộn phiền...”. Đây là lời khuyên ở đoạn cuối trong bài hát “Tôi Muốn Hỏi Tại Sao?” của nhạc sĩ Diệu Hương. Tôi không nghĩ thế! Sự yên lặng chỉ tạm gác vấn đề qua một bên, nó có sẵn âm thanh tàn phá và sẽ trở thành bom nổ chậm vào thời gian sau đó vì thế chúng ta nên nói cho nhau nghe “những gì trong lòng không nói được” bằng lời yêu thương tâm tình ngay chính trong “Ngày Tình Yêu” thứ sáu cuối tuần này.

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đây là một đề tài vô cùng nhạy cảm, tế nhị thuộc vào loại cấm kỵ hàng đầu trong các vấn đề cấm kỵ tabou. Đó là vấn đề vợ bạo hành chồng hay “gà mái đá gà cồ”.
Trước khi tiếp tục bàn về chính sách kinh tế tưởng cũng nên tìm hiểu giữa cái nghèo ở Việt Nam và ở Mỹ khác nhau như thế nào?
Diễn văn của Tổng thống (TT) Đức Frank-Walter Steinmeier ngày 13. 2. 2020 tại Dresden Kỉ niệm 75 năm ngày ném bom Dresden vào ngày 13 tháng 2 năm 1945 - Bài phát biểu tại Cung Văn hóa
Xoay quanh Hiệp định thương mại tự do EU - Việt Nam EVFTA, tôi thấy rất nhiều nhà trí thức cấp tiến, luật sư, tiến sĩ, nhà đấu tranh dân chủ tỏ ra vui mừng và “tràn đầy hy vọng” khi Hiệp định này được EU bỏ phiếu thông qua hôm 12/2 vừa rồi.
Đối với những kẻ “xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ” thì không có tư cách gì để đại diện cho dân tộc Việt Nam. Họ không được mời tham dự Lễ Kỷ Niệm Một Trăm Năm Kết Thúc Thế Chiến Thứ Nhất, theo tôi, là chuyện chả có gì đáng để phàn nàn cả.
Ngày 12/2/2020 Nghị viện châu Âu chính thức thông qua Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam, với đa số ủng hộ là 401 phiếu, 192 phiếu chống, và 40 phiếu trắng.
Điều đáng nói là những tranh luận chính trị và kinh tế xem ra khô khan, xa vời và vô bổ nhưng lại tác động lên công ăn việc làm và tương lai của từng gia đình và mỗi chúng ta.
Nhưng các nghị viên EU tuyên bố rằng các thỏa ước thương mại với Viêt Nam có thể tạm ngưng nếu Việt Nam lại vi phạm nhân quyền. Điều đó có nghiã là các nghị viện EU không quan tâm đến những vụ vi phạm nhân quyền trong quá khứ của Nhà nước Việt Nam.
Đàn ông và Đàn bà là cả hai thế giới khác biệt nhau. Họ khác nhau về thể chất, về tinh thần, về cách suy nghĩ, cũng như về cách hành sự trong cuộc sống. Bởi những nguyên nhân này mà thường xảy ra biết bao nhiêu là chuyện hục hặc, hiểu lầm lẫn nhau, cơm không lành canh không ngọt, khắc khẩu, ảnh hưởng không nhỏ đến hạnh phúc gia đình…
Ở thời điểm 30/4/1975 chỉ có trên 1,000 người Việt tại Úc, gồm những phụ nữ lập gia đình với Úc, sinh viên du học ở lại Úc, sinh viên đang du học, viên chức đang làm việc hay tu nghiệp, tu sĩ công giáo tu học và trẻ mồ côi sang Úc vào tháng 4/1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.