Hôm nay,  

“From Your Valentine...”

12/02/201400:00:00(Xem: 8036)
Suốt năm viết về tình yêu vì tôi nghĩ đó là một trong những hiện tượng đẹp nhất của đời người, chẳng lẽ đến “Ngày Tình Yêu” tôi lại không viết dòng chữ bầy tỏ đôi lời!

Xã hội Tây phương nơi chúng ta đang sống, mỗi năm có St. Valentine’s Day. Đối với người Á Đông, cõi lòng thường là chốn xa xăm, không dễ dàng thổ lộ tình yêu mà ngược lại còn hay âm thầm dấu kín nên khi xưa tôi chẳng thấy ai ca tụng “Ngày Tình Yêu” trên quê hương mình. Thời gian qua đi, mọi vật chuyển đổi và bây giờ đã khác, dường như cái ngày “nồng cháy” ấy bỗng nhiên trở thành phong trào khắp nơi trên quả địa cầu.

Buổi chiều sau công việc, ung dung ngồi lái xe về nhà chợt thấy nắng vàng nhạt trên đường phố, không gì hạnh phúc hơn khi ta biết có ai đó đang tựa cửa chờ chia sẻ tâm tình bên bữa cơm chiều... Chắc hẳn nhiều người cũng thấy sự nồng nàn yêu thương ấy không mua, không bán mà đáng quý biết chừng nào? Chúc các bạn tìm được niềm vui... cảm thấy tim đập mạnh cho tình thêm sâu, lòng thêm háo hức suốt cả buổi mong mỏi đợi chờ vì “Valentine’s Day” năm nay rơi đúng vào ngày thứ sáu nên mọi người vẫn phải đi làm như thường lệ. Tuy nhiên sau “đêm tình yêu” chuẩn bị theo dự tính lại còn thêm 2 ngày cuối tuần nghỉ ngơi tha hồ mà tiếp tục âu yếm tỏ tình. Xin chớ đừng “vội vàng” như Xuân Diệu:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho mầu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
Mau đi thôi mầu chưa ngả chiều hôm
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

Tình yêu không có định nghĩa, tùy cảm xúc của người đối diện nhưng trong mọi trường hợp, lòng thành thật là căn bản vì cần thiết để tình yêu trưởng thành. Dối trá mang thời gian tính, không sớm thì muộn sẽ đẩy tình yêu vào vũng lầy và nhận chìm tất cả những ngày hoa mộng.

Có người hỏi tại sao tôi hay viết về tình vợ chồng lãng mạn khi tuổi đã xế chiều? Theo họ, cảm xúc trong suy nghĩ của tôi có nhiều điều không thích hợp hay nói trắng ra là thiếu thực tế! Văn chương ấy chỉ để đọc cho vui vì buổi chiều hoàng hôn chẳng thể nào lẫn lộn với ánh nắng bình minh đầu ngày...

Sau 20 - 30 năm hạnh phúc, sống nửa đời rồi thế mà vợ chồng ly dị lại thường hay sẩy đến... Lý do thì vô vàn dẫn đến cảnh tan nát cô đơn, mỗi tình một cảnh và khi hết yêu rồi thì “tình nghĩa đôi ta có thế thôi!”. Nhiều thuyền tình không rời bến vẫn cố gieo neo chốn cũ nhưng đêm ngày hằn học nhìn nhau chán ngán, nước cạn lửa tắt, lạnh lùng bên trong lạnh lẽo bên ngoài! Ngược lại, cũng có kẻ tha thiết muốn sống mối tình già tràn ngập yêu thương cho đến cuối đời. Hãy thử xem họ có nhiều chọn lựa để đạt niềm mong ước đó không?


Có lẽ ngoài những tình huống đặc biệt riêng lẻ, chúng ta chỉ thấy con đường một chiều duy nhất, đó là sự bảo trì theo kế hoạch... Tựa như mọi vật trên thế gian, tình yêu cũng cần sự chăm sóc định kỳ tỷ dụ một buổi chiều nào tức cảnh sinh tình, chàng và nàng cùng thổi oxy vào lò sưởi tình yêu làm bừng lên ngọn lửa ấm hay rủ nhau đến một nơi vắng vẻ hẹn hò yêu đương như muốn sống lại kỷ niệm những ngày xưa. Do cá tính của con người, tính chất lãng mạn thường xa vời thực tế nhưng chính nó lại mang hương hoa tô điểm cho tình yêu mỗi khi xuất hiện. Nếu vợ chồng ý thức được sự phong phú cần thiết ấy thì “hoa nở tung cánh” ví von như mối tình già cũng sẽ khó tàn, hương sắc còn phảng phất mỗi lúc mỗi nơi.

Hôm nọ, trên đường về nhà nghe đài phát thanh có ông bác sĩ thú y ra câu đố có thưởng: “Theo bạn màu tình yêu là màu gì?”. Người thì nói màu xanh hy vọng, kẻ bảo màu đỏ vì máu đỏ chẩy về tim nhưng câu trả lời đúng ý ông ta nhất là “mầu nho” vì đọc lái thành “mò nhau”. Yêu nhau thì dĩ nhiên là phải “mò nhau”, không “mò” không được! Tình yêu trong tâm hồn, tình dục ngoài thể chất, hai cái tình ấy chẳng thể nào xa nhau sống riêng lẻ dù còn trẻ hay đã già! Trẻ thì từng bữa, già mỗi tuần, mỗi tháng? Nếu mỗi năm thì nên xét lại chuyện định kỳ hoặc có bóng dáng của hồng nhan tri kỷ đâu đó mất rồi? Hoàn cảnh sẽ khó khăn, phức tạp hơn nhiều...

Để bảo trì tình yêu, vợ chồng phải trao đổi ái ngữ. Đó là điều kiện ắt có tối thiểu trong quan hệ vợ chồng bởi vì lời yêu thương có sức chuyển đổi tâm trạng người nghe và cả người nói từ đó sự cảm thông sẽ tiến đạt dễ dàng. Ấy cũng là phương cách tỏ sự tương kính đối với nhau.

Và cuối cùng, “Tôi muốn bảo cùng em, có những gì trong lòng không nói được thì em ơi, xin hãy lặng yên vì quanh đây, còn bao nhiêu những nỗi muộn phiền...”. Đây là lời khuyên ở đoạn cuối trong bài hát “Tôi Muốn Hỏi Tại Sao?” của nhạc sĩ Diệu Hương. Tôi không nghĩ thế! Sự yên lặng chỉ tạm gác vấn đề qua một bên, nó có sẵn âm thanh tàn phá và sẽ trở thành bom nổ chậm vào thời gian sau đó vì thế chúng ta nên nói cho nhau nghe “những gì trong lòng không nói được” bằng lời yêu thương tâm tình ngay chính trong “Ngày Tình Yêu” thứ sáu cuối tuần này.

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
Sau 20 năm chiêu dụ Kiều bào về giúp nước không thành công, đảng CSVN lại tung ta Dự án “Phát huy nguồn lực của người Việt Nam ở nước ngoài phục vụ phát triển đất nước trong tình hình mới” vào dịp Tết Nguyên Đán Giáp Thìn 2024. Đây là lần thứ tư, từ khi có Nghị quyết 36-NQ/TW ngày 26 tháng 3 năm 2004, một Quyết định nhằm mưu tìm đầu tư, hợp tác khoa học, kỹ thuật và tổ chức các Hội, Đoàn người Việt ở nước ngoài, đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng CSVN được tung ra...
Khi số lượng di dân vượt biên bất hợp pháp qua biên giới Hoa Kỳ-Mexico tăng cao kỷ lục, câu hỏi quan trọng được đặt ra là: Làm thế nào mà Hoa Kỳ lại rơi vào tình trạng này, và Hoa Kỳ có thể học hỏi những gì từ cách các quốc gia khác ứng phó với các vấn đề an ninh biên giới và nhập cư. Chào đón công dân nước ngoài đến với đất nước của mình là một việc khá quan trọng để giúp cải thiện tăng trưởng kinh tế, tiến bộ khoa học, nguồn cung ứng lao động và đa dạng văn hóa. Nhưng những di dân vào và ở lại Hoa Kỳ mà không có thị thực hoặc giấy tờ hợp lệ có thể gây ra nhiều vấn đề – cho chính bản thân họ và cho cả chính quyền địa phương bởi tình trạng quá tải không thể kịp thời giải quyết các trường hợp xin tị nạn tại tòa án nhập cư, hoặc cung cấp nơi ở tạm thời và các nhu cầu cơ bản khác. Mà tình trạng này hiện đang xảy ra ở rất nhiều nơi ở Hoa Kỳ.
Trên vai những pho tượng trắng trong vườn Lục Xâm Bảo, lá vàng đã bắt đầu rơi lất phất. Mùa Thu Paris thật lãng mạn. Henry Kissinger đi dạo quanh một hồ nhỏ ở ngoại ô gần Rambouillet. Nơi đây từng cặp tình nhân đang nắm tay nhau bên những cành cây la đà bóng hồ. Ông thấy lòng mình nao nao (melancholic) vì sắp tới phiên họp quan trọng nhất với ông Lê Đức Thọ.
Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!
Việt Nam bước vào năm Giáp Thìn 2024 với gánh nặng tham nhũng và một đội ngũ “không nhỏ” cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức lối sống. Đó là cảnh báo của người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc phỏng vấn đầu năm của Thông Tấn Xã Việt Nam...
Từ thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Triết gia Mạnh Tử (372-289 BC) của Trung Hoa đã nói rằng, “Dân là quý, thứ đến đất nước, rồi tới vua.” Điều đáng nói là Mạnh Tử là người đi theo học thuyết của Nho Gia vốn chủ trương vua là con ông Trời (Thiên tử) được sai xuống nhân gian để trị quốc an dân, vậy mà cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng, nếu không muốn nói là tối quan trọng của người dân. Thời hiện đại, công pháp quốc tế đã nêu ba yếu tố chính hình thành một quốc gia: người dân, lãnh thổ và chính quyền. Trong đó, thật ra người dân chính là yếu tố then chốt quyết định. Lãnh thổ nếu không có dân ở, không có người quản trị thì không phải là đất nước của một dân tộc. Chính quyền từ người dân mà ra, bởi vì trước khi một người ra nắm quyền cai trị đất nước thì người đó phải là một người dân của đất nước ấy. Hơn nữa, sự thịnh suy của một quốc gia nằm trong tay người dân.
“Phản động lực” mà người Đài Loan thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi khiến tôi, sau những suy nghĩ miên man về chuyện nước non, lại quay về với bài học yêu nước của thời tiểu học với câu hỏi khó, khiến nhiều học trò gác bút: “Em hãy tìm từ phản nghĩa với ‘tôn đại’.” Trung Quốc càng hung hăng đe dọa bao nhiêu, Đài Loan càng quật cường ngạo nghễ bấy nhiêu. Mà nếu Bắc Kinh ngu ngơ hay vờ vịt không biết gì đến định luật này thì, thầy nào tớ đó, Hà Nội cũng mù tịt hay giả bộ tương tự. Họặc mù tịt như thể đã hoàn toàn miễn dịch trước luật này; hoặc đóng kịch như thể không hề sống trong không gian ba chiều bình thường mà là một môi trường nào đó thiêu thiếu, cơ hồ chỉ… hai chiều rưỡi.
Tôi sinh trưởng ở Đà Lạt (Thành Phố Ngàn Hoa) nên sự hiểu biết về hoa lá cũng không đến nỗi tồi. Thế mà mãi tới bữa rồi, nhờ xem trang Trăm Hoa, mới được biết thêm về một loài hoa nữa – hoa ban: “Mùa hoa nở là lúc các cặp đôi nô nức đến thăm Tây Bắc. Hoa ban trắng tượng trưng cho tình yêu chung thủy và sự chân thành, dù tình yêu có gặp nhiều trắc trở, khó khăn thì cũng tự tin vượt qua và sẵn sàng đi đến bến bờ hạnh phúc. Các cặp đôi yêu nhau thường thề nguyện dưới gốc cây hoa ban như một minh chứng cho tình yêu thủy chung, bền chặt.”
Nhìn vào sự xuất hiện, sinh trưởng và tồn tại của chế độ cộng sản ở Việt Nam, chúng ta không thể phủ nhận đã có sự tương đồng với những thông tin tóm lược vừa nói về bệnh ung thư của con người...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.