Hôm nay,  

“From Your Valentine...”

12/02/201400:00:00(Xem: 8795)
Suốt năm viết về tình yêu vì tôi nghĩ đó là một trong những hiện tượng đẹp nhất của đời người, chẳng lẽ đến “Ngày Tình Yêu” tôi lại không viết dòng chữ bầy tỏ đôi lời!

Xã hội Tây phương nơi chúng ta đang sống, mỗi năm có St. Valentine’s Day. Đối với người Á Đông, cõi lòng thường là chốn xa xăm, không dễ dàng thổ lộ tình yêu mà ngược lại còn hay âm thầm dấu kín nên khi xưa tôi chẳng thấy ai ca tụng “Ngày Tình Yêu” trên quê hương mình. Thời gian qua đi, mọi vật chuyển đổi và bây giờ đã khác, dường như cái ngày “nồng cháy” ấy bỗng nhiên trở thành phong trào khắp nơi trên quả địa cầu.

Buổi chiều sau công việc, ung dung ngồi lái xe về nhà chợt thấy nắng vàng nhạt trên đường phố, không gì hạnh phúc hơn khi ta biết có ai đó đang tựa cửa chờ chia sẻ tâm tình bên bữa cơm chiều... Chắc hẳn nhiều người cũng thấy sự nồng nàn yêu thương ấy không mua, không bán mà đáng quý biết chừng nào? Chúc các bạn tìm được niềm vui... cảm thấy tim đập mạnh cho tình thêm sâu, lòng thêm háo hức suốt cả buổi mong mỏi đợi chờ vì “Valentine’s Day” năm nay rơi đúng vào ngày thứ sáu nên mọi người vẫn phải đi làm như thường lệ. Tuy nhiên sau “đêm tình yêu” chuẩn bị theo dự tính lại còn thêm 2 ngày cuối tuần nghỉ ngơi tha hồ mà tiếp tục âu yếm tỏ tình. Xin chớ đừng “vội vàng” như Xuân Diệu:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho mầu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
Mau đi thôi mầu chưa ngả chiều hôm
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

Tình yêu không có định nghĩa, tùy cảm xúc của người đối diện nhưng trong mọi trường hợp, lòng thành thật là căn bản vì cần thiết để tình yêu trưởng thành. Dối trá mang thời gian tính, không sớm thì muộn sẽ đẩy tình yêu vào vũng lầy và nhận chìm tất cả những ngày hoa mộng.

Có người hỏi tại sao tôi hay viết về tình vợ chồng lãng mạn khi tuổi đã xế chiều? Theo họ, cảm xúc trong suy nghĩ của tôi có nhiều điều không thích hợp hay nói trắng ra là thiếu thực tế! Văn chương ấy chỉ để đọc cho vui vì buổi chiều hoàng hôn chẳng thể nào lẫn lộn với ánh nắng bình minh đầu ngày...

Sau 20 - 30 năm hạnh phúc, sống nửa đời rồi thế mà vợ chồng ly dị lại thường hay sẩy đến... Lý do thì vô vàn dẫn đến cảnh tan nát cô đơn, mỗi tình một cảnh và khi hết yêu rồi thì “tình nghĩa đôi ta có thế thôi!”. Nhiều thuyền tình không rời bến vẫn cố gieo neo chốn cũ nhưng đêm ngày hằn học nhìn nhau chán ngán, nước cạn lửa tắt, lạnh lùng bên trong lạnh lẽo bên ngoài! Ngược lại, cũng có kẻ tha thiết muốn sống mối tình già tràn ngập yêu thương cho đến cuối đời. Hãy thử xem họ có nhiều chọn lựa để đạt niềm mong ước đó không?


Có lẽ ngoài những tình huống đặc biệt riêng lẻ, chúng ta chỉ thấy con đường một chiều duy nhất, đó là sự bảo trì theo kế hoạch... Tựa như mọi vật trên thế gian, tình yêu cũng cần sự chăm sóc định kỳ tỷ dụ một buổi chiều nào tức cảnh sinh tình, chàng và nàng cùng thổi oxy vào lò sưởi tình yêu làm bừng lên ngọn lửa ấm hay rủ nhau đến một nơi vắng vẻ hẹn hò yêu đương như muốn sống lại kỷ niệm những ngày xưa. Do cá tính của con người, tính chất lãng mạn thường xa vời thực tế nhưng chính nó lại mang hương hoa tô điểm cho tình yêu mỗi khi xuất hiện. Nếu vợ chồng ý thức được sự phong phú cần thiết ấy thì “hoa nở tung cánh” ví von như mối tình già cũng sẽ khó tàn, hương sắc còn phảng phất mỗi lúc mỗi nơi.

Hôm nọ, trên đường về nhà nghe đài phát thanh có ông bác sĩ thú y ra câu đố có thưởng: “Theo bạn màu tình yêu là màu gì?”. Người thì nói màu xanh hy vọng, kẻ bảo màu đỏ vì máu đỏ chẩy về tim nhưng câu trả lời đúng ý ông ta nhất là “mầu nho” vì đọc lái thành “mò nhau”. Yêu nhau thì dĩ nhiên là phải “mò nhau”, không “mò” không được! Tình yêu trong tâm hồn, tình dục ngoài thể chất, hai cái tình ấy chẳng thể nào xa nhau sống riêng lẻ dù còn trẻ hay đã già! Trẻ thì từng bữa, già mỗi tuần, mỗi tháng? Nếu mỗi năm thì nên xét lại chuyện định kỳ hoặc có bóng dáng của hồng nhan tri kỷ đâu đó mất rồi? Hoàn cảnh sẽ khó khăn, phức tạp hơn nhiều...

Để bảo trì tình yêu, vợ chồng phải trao đổi ái ngữ. Đó là điều kiện ắt có tối thiểu trong quan hệ vợ chồng bởi vì lời yêu thương có sức chuyển đổi tâm trạng người nghe và cả người nói từ đó sự cảm thông sẽ tiến đạt dễ dàng. Ấy cũng là phương cách tỏ sự tương kính đối với nhau.

Và cuối cùng, “Tôi muốn bảo cùng em, có những gì trong lòng không nói được thì em ơi, xin hãy lặng yên vì quanh đây, còn bao nhiêu những nỗi muộn phiền...”. Đây là lời khuyên ở đoạn cuối trong bài hát “Tôi Muốn Hỏi Tại Sao?” của nhạc sĩ Diệu Hương. Tôi không nghĩ thế! Sự yên lặng chỉ tạm gác vấn đề qua một bên, nó có sẵn âm thanh tàn phá và sẽ trở thành bom nổ chậm vào thời gian sau đó vì thế chúng ta nên nói cho nhau nghe “những gì trong lòng không nói được” bằng lời yêu thương tâm tình ngay chính trong “Ngày Tình Yêu” thứ sáu cuối tuần này.

Cao Đắc Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Qua sáng thứ Tư 6/6/2018, tin tức mới nhất cho thấy Nguyễn Tâm về nhất với 2,275 phiếu (31.85% ), Esparza về nhì với 1,608 phiếu (22.51% ), Lê Thị Cẩm Vân hạng ba với 1,012 phiếu (14.176%)
biểu tình trước Tòa Đại Sứ CSVN tại thành phố New York vào chiều thứ Bảy này, ngày 09 tháng 06 năm 2018 tại địa chỉ 866 United Nations Plaza (văn phòng của CS ở trên lầu)
Hiệp Hội Thư Viện California phối với Quận Cam và các tổ chức bao gồm: Chương Trình Lunch at the Library; Thư Viện Quận Cam, và Học Khu Garden Grove sẽ tổ chức các buổi ăn trưa miển phí tại thư viện đành cho các thiếu nhi và thiếu niên từ 18 tuổi trở lại.
Hôm thứ Ba, toàn thể Hội Đồng Giám Sát Quận Cam đã chấp thuận một Nghị Quyết chống lại một đơn xin phép bởi một hội thiện nguyện với Bộ Y Tế Tiểu Bang California cho một chương trình lưu động để phân phối kim chích tại Quận Cam.
trình diễn tại Pechanga vào ngày 28 tháng 4 vừa qua, với sân khấu được thiết kế thơ mộng, đẹp và sang trọng. Chương trình dàn dựng công phu với dòng nhạc thính phòng, thật trữ tình của Nhạc Sĩ Phạm Đình Chương
Đề cập đến vấn đề nhà nước cộng sản VN thực thi quyền được sống cho người dân trong nước là bàn đến một việc không có hiện thực trên hành tinh này, một việc viễn vông, không hiện hữu. Đòi hỏi người cộng sản phải tôn trọng nhân quyền cho người dân trong nước cũng không khác chi bắt con lạc đà phải chui qua lỗ kim.
Inle là tên của một cái hồ nước ngọt thật lớn của Miến Điện, mặt hồ rộng 116 cây số thuộc thị xã Nyaungshwe, quận Taunggy của Bang Shan, Miến Điện. Chung quanh hồ cĩ đến 4 thị trấn nhỏ. Dân số trong khu vực này khoản 70,000 gồm nhiều sắc tộc, phần lớn là sắc tộc Intha và hầu hết là theo Phật Giáo.
Tháng Tám tới này là hắn đã bảy mươi tuổi. Tin không được vì mới đây hắn còn hai mươi tám tuổi mà! Lúc đó hắn đang ở trong quân đội và có hai hoa mai trên cổ áo. Còn độc thân nên hắn sống cuộc đời của người lính được may mắn phục vụ ở Sàigòn.
Tin thảng thốt ba nơi nhượng giặc, Ngại ngùng lo nghèo ngặt non sông, Vân Đồn, Phú Quốc, Vân Phong “Đặc khu kinh tế” để hòng hiến dâng!
Ngân khoản chống động đất dành cho trường trung học Pacifica là $5.25 triệu. Trong khi đó, trường trung học La Quinta được ngân khoản $5.4 triệu. Ngân khoản này sẽ được tận dụng để tân trang hai phòng thể thao của trường đã được xây cất vào đầu thập niên 1960
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.